Hồn Ma Thù Oán

Chương 19: Hắc Mộc Bình Yên?

20px

Huy đứng bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài. Thị trấn Hắc Mộc đã dần trở lại nhịp sống bình yên sau những cơn bão thù hận. Tuy nhiên, trong lòng anh vẫn nặng trĩu những lo lắng không nguôi. Mọi thứ có vẻ đã lắng xuống, nhưng những dấu hiệu của sự thù hận vẫn âm thầm rình rập, như những bóng ma lẩn khuất sau ánh sáng.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Nguyên bước vào, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một chút lo lắng. Cô đã thay đổi rất nhiều kể từ khi họ bắt đầu hành trình này, từ một cô gái nhút nhát giờ đã trở thành người quyết đoán, dũng cảm hơn.

“Chỉ là... tôi cảm thấy như có điều gì đó chưa kết thúc,” Huy đáp, vẫn không rời mắt khỏi khung cảnh bên ngoài. “Quân chưa từ bỏ dễ dàng như vậy.”

Nguyên gật đầu, ánh mắt cô lộ rõ sự đồng cảm. “Tôi cũng nghĩ vậy. Chúng ta đã giúp nhiều linh hồn, nhưng Quân vẫn còn đó. Hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được mục đích của mình.”

“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Huy nói, ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn. “Nếu hắn tấn công, chúng ta phải có kế hoạch.”

Nguyên tiến lại gần, đôi tay nắm chặt, thể hiện sự quyết tâm. “Tôi không sợ hắn. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn rồi.”

“Đúng vậy.” Huy mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không che giấu được sự căng thẳng trong lòng. “Nhưng lần này có thể sẽ khác.”

Bên ngoài, những chiếc bóng đen thoáng qua, khiến Huy rùng mình. “Nguyên, có lẽ chúng ta nên đi kiểm tra xung quanh một chút.”

Cả hai ra khỏi nhà, không khí lạnh lẽo bao trùm lấy họ. Những con phố của Hắc Mộc giờ đây vắng lặng, chỉ còn lại những tiếng gió rít qua các ngôi nhà cũ kỹ. Huy cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ, một cảm giác không thể nào diễn tả nổi.

“Cậu có thấy gì không?” Nguyên thì thầm, đôi mắt cô quét qua những bóng tối.

“Không, nhưng tôi cảm thấy...” Huy dừng lại, một tiếng cười khẽ vang lên từ phía sau.

“Chà, hai kẻ thù đang làm gì ở đây nhỉ?” Giọng nói lạnh lẽo của Quân vang lên, khiến cả hai giật mình.

Huy quay lại, nhìn thấy hình bóng của Quân đứng trong bóng tối, ánh mắt hắn như những mũi dao sắc nhọn. “Tôi đã biết các người sẽ không dễ dàng từ bỏ. Thật buồn cười.”

“Quân, chúng tôi không muốn đấu với ngươi,” Nguyên nói, giọng cô kiên định nhưng bên trong lại dâng lên nỗi sợ hãi. “Hãy dừng lại đi.”

“Dừng lại?” Quân cười khẩy. “Tôi đã mất quá nhiều rồi. Các người không thể hiểu được đâu.”

Huy bước lên một bước, ánh mắt kiên quyết. “Nếu ngươi muốn chiến, thì hãy chiến. Nhưng ngươi sẽ không bao giờ thắng được.”

Quân nhếch mép, sự điên cuồng lấp lánh trong mắt. “Tôi không cần phải thắng. Tôi chỉ cần thấy các người đau khổ.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, Huy cảm nhận được sức mạnh của những linh hồn bị Quân triệu hồi, chúng như những bóng ma dày đặc xung quanh. “Nguyên, chúng ta phải tìm cách hóa giải hắn.”“Đúng vậy,” Nguyên đáp, sự mạnh mẽ trong cô dường như đã trở lại. “Tôi có thể cảm nhận được sự thù hận từ hắn. Nếu chúng ta cùng nhau, có thể sẽ phá được sức mạnh đó.”

Huy gật đầu, cả hai bắt đầu tập trung năng lượng, tâm trí hướng về những linh hồn bị tổn thương. Huy cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, họ đang lắng nghe cuộc chiến này. “Hãy cho chúng ta sức mạnh,” anh thì thầm.

Quân như cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt hắn chuyển từ điên cuồng sang lo lắng. “Các người không thể làm gì đâu! Tôi sẽ không để các người phá hỏng kế hoạch của mình.”

Nguyên nắm chặt tay, tập trung vào luồng sức mạnh từ những linh hồn. “Chúng ta không cần phải phá hủy ngươi. Chúng ta chỉ muốn giúp ngươi thoát khỏi hận thù.”

“Tôi không cần sự giúp đỡ của các người!” Quân gào lên, đôi mắt hắn như bùng cháy. Hắn giơ tay, những bóng ma bắt đầu lượn lờ xung quanh, chuẩn bị lao vào.

“Tập trung!” Huy quát, cả hai cùng nhau đối mặt với những bóng ma. Huy cảm thấy sức mạnh từ Nguyên, sự kết nối giữa họ ngày càng mạnh mẽ.

“Hãy tha thứ cho những linh hồn này,” Nguyên hét lên, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Hãy để họ được tự do!”

Một ánh sáng rực rỡ phát ra từ cả hai, như một luồng điện xuyên qua không gian. Những bóng ma dần dần tan biến, sự thù hận trong không khí bắt đầu dịu lại.

“Không! Các người không thể làm điều đó!” Quân gào thét, nhưng sức mạnh của họ đã làm hắn chao đảo.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Huy nói, giọng điệu kiên định. “Hãy để những linh hồn được yên nghỉ!”

Ánh sáng ngày càng mạnh, khiến Quân phải lùi lại. Huy cảm nhận được một sự chuyển mình trong không khí, như thể những linh hồn đang đứng về phía họ. “Nguyên, chúng ta sắp sửa thành công!”

“Đúng vậy!” Nguyên gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh niềm tin. “Hãy cùng nhau!”

Một tiếng nổ vang lên, ánh sáng bùng phát và Quân ngã quỵ, ánh mắt hắn tràn đầy sự giận dữ và bất lực. “Các người không thể thắng được tôi mãi mãi!”

Rồi hắn biến mất trong không khí, để lại chỉ là sự tĩnh lặng. Huy và Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi lo lắng. Cuộc chiến này chưa kết thúc, nó chỉ mới bắt đầu.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Huy nói, ánh mắt dán chặt vào những bóng tối đang bao quanh. “Quân sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”

Nguyên gật đầu, đôi tay vẫn nắm chặt, “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với hắn.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ không để thù hận chiến thắng.”

Mặc dù thị trấn Hắc Mộc đã trở lại bình yên, nhưng trong lòng họ, những dấu hiệu của sự thù hận vẫn còn đó, như những bóng ma lẩn khuất giữa ánh sáng. Huy và Nguyên biết rằng tương lai vẫn còn nhiều bất định, và họ phải sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp