Người Mẹ Mất Tích

Chương 11: Cuộc Đua Thời Gian

20px

Mai Linh thức dậy với tâm trạng nặng nề. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng len lỏi qua cửa sổ, nhưng không thể xua tan đi sự lo lắng trong lòng cô. Hôm nay là ngày mà nhóm sẽ hành động. Cô đã chuẩn bị cho điều này, nhưng không thể nào không cảm thấy hồi hộp. Lần này, họ không chỉ đối diện với những bí mật của mẹ mà còn với tổ chức tội phạm mà Đức Anh cầm đầu.

“Chúng ta sẽ gặp nhau ở quán cà phê lúc 8 giờ nhé,” Tuyết Anh đã nhắn tin cho cả nhóm từ tối qua. Linh nhanh chóng ăn sáng rồi chuẩn bị ra ngoài. Cô muốn đến sớm hơn, sắp xếp lại những thông tin mà họ đã thu thập được.

Khi tới quán cà phê, Linh nhìn thấy Hoàng Minh và Ngọc Hân đã ngồi ở một góc. Họ đang bàn bạc về kế hoạch. Linh cảm thấy lòng ấm áp khi nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của họ. “Chào mọi người!” Linh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Chúng ta đã có một số thông tin mới,” Minh nói ngay khi cô ngồi xuống. “Tuyết Anh đã tìm ra địa chỉ của kho hàng mà tổ chức của Đức Anh đang sử dụng.”

“Vậy chúng ta sẽ đi đến đó?” Hân hỏi, ánh mắt cô đầy kiên định.

“Đúng vậy,” Tuyết Anh xác nhận. “Nhưng chúng ta cần phải hành động thật nhanh. Tôi đã hack vào hệ thống và phát hiện ra rằng họ sắp có một giao dịch lớn. Nếu không, chúng ta sẽ mất cơ hội.”

Linh gật đầu, cảm thấy căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng. Không thể để họ phát hiện ra chúng ta.”

“Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm,” Minh đề xuất. “Tuyết Anh và tôi sẽ tiếp cận từ phía trước, trong khi Linh và Hân sẽ tìm cách vào từ phía sau. Đó là nơi có cửa sổ nhỏ, có thể vào được.”

Ngọc Hân cười tự tin. “Tôi có thể giúp Linh đột nhập. Tôi sẽ không để ai cản đường chúng ta.”

Linh cảm thấy được động viên từ sự quyết tâm của Hân. “Cảm ơn các bạn. Chúng ta cần phải làm điều này không chỉ vì mẹ tôi, mà còn vì những người khác cũng đang bị tổ chức này giam giữ.”

Sau khi bàn bạc xong, họ quyết định xuất phát ngay lập tức. Lòng Linh như lửa đốt khi họ ngồi trong chiếc xe của Minh. Họ chạy nhanh qua những con phố tấp nập, lòng cô đầy hồi hộp và lo âu. Những ký ức về mẹ lại trở về, nhưng lần này, Linh không cho phép mình yếu đuối.

“Chúng ta đến nơi rồi,” Minh thông báo khi chiếc xe dừng lại trước một kho hàng lớn nằm ở ngoại ô thành phố. “Nhớ kỹ kế hoạch nhé.”

Mỗi người trong nhóm lấy lại tinh thần. Họ bước ra khỏi xe, nhịp tim của Linh đập mạnh hơn bao giờ hết. Cô nhìn quanh, cảm nhận sự căng thẳng bao trùm. “Chúng ta cần phải nhanh chóng,” cô nói, ánh mắt kiên quyết.

Linh và Hân lén lút tiến lại phía cửa sổ nhỏ ở phía sau kho. Trong khi đó, Minh và Tuyết Anh đã bắt đầu tiếp cận cửa chính. Linh cảm thấy tim mình thắt lại khi nghe tiếng động từ bên trong. Họ phải làm thật nhanh.

“Chuẩn bị nhé,” Hân thì thầm. Linh gật đầu, lòng cô như dồn lại trong một khoảnh khắc. Họ cùng nhau mở cửa sổ, nhẹ nhàng chui vào bên trong. Mùi ẩm ướt và mùi sắt xộc vào mũi, nhưng Linh không thể dừng lại. Đây có thể là nơi cô tìm thấy manh mối về mẹ.Bên trong kho hàng, ánh sáng lờ mờ, nhưng Linh có thể nhìn thấy những thùng hàng chất đống. Họ đi chậm rãi, cố gắng không gây ra tiếng động. Linh cảm thấy hơi thở của mình trở nên nặng nề. “Chúng ta cần tìm kiếm thông tin càng nhanh càng tốt,” cô nói, giọng thì thầm.

“Ở đây có một chiếc máy tính,” Hân chỉ vào góc phòng. “Tôi có thể cố gắng truy cập vào nó.”

“Được, nhưng hãy cẩn thận,” Linh nhắc nhở, lòng cô như thắt lại khi nghe thấy tiếng động lạ từ bên ngoài. “Hình như có ai đó đang đến.”

Hân gật đầu, ngồi xuống bên chiếc máy tính. Linh đứng canh, cảm giác hồi hộp ngày càng tăng. “Tôi cần một chút thời gian,” Hân nói, tay cô lướt nhanh trên bàn phím.

Chỉ một vài giây trôi qua, nhưng với Linh, đó là một thế kỷ. Cô nhìn quanh, cảm thấy như có đôi mắt nào đó đang dõi theo họ. “Nhanh lên, Hân,” cô thúc giục.

“Gần xong rồi,” Hân đáp, giọng có phần căng thẳng. “Tôi đã vào được hệ thống. Có một số dữ liệu quan trọng ở đây.”

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên, làm Linh giật mình. “Họ đến rồi!” Cô kêu lên, lòng đầy sợ hãi.

“Làm ơn, hãy cho tôi thêm một phút!” Hân nói, trong khi Linh và Hân nhanh chóng tìm chỗ ẩn náu. Linh cảm thấy không khí như đông lại, từng giây từng phút trôi qua đều như một thử thách khắc nghiệt.

Cánh cửa kho hàng mở ra, tiếng nói của một người đàn ông vang lên. “Tìm kiếm hết mọi thứ! Không thể để họ thoát!” Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Đức Anh không thể nào để họ tìm ra sự thật.

“Chúng ta phải đi ngay!” Linh thì thầm, ánh mắt Hân đầy quyết tâm. “Tôi đã tải xuống một số dữ liệu. Chúng ta cần phải rời khỏi đây trước khi họ phát hiện ra.”

“Làm thế nào?” Linh hỏi, lòng đầy lo lắng.

“Ra cửa sau,” Hân chỉ dẫn. “Chúng ta sẽ chạy ngay khi có cơ hội.”

Khi họ lén lút hướng về cửa sau, Linh cảm thấy adrenaline dâng trào trong cơ thể. Họ đã đến gần sự thật, nhưng lại phải đối mặt với nguy hiểm khôn lường. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp khi nghe tiếng bước chân ngày càng gần. Liệu họ có thể thoát ra và mang theo sự thật về mẹ Linh?

Linh và Hân đến gần cửa sau, nhưng khi vừa mở cửa, một bóng dáng xuất hiện ngay trước mặt họ. Đức Anh! Mọi thứ như dừng lại trong khoảnh khắc. Linh cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng cũng biết rằng đây là thời điểm để họ quyết định. Họ có thể đối mặt hay lùi bước? Cuộc đua thời gian đã bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp