Người Mẹ Mất Tích

Chương 7: Đối Đầu Với Kẻ Thù

20px

Đám đông rối ren trong kho hàng khiến Mai Linh cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một cơn sóng dữ. Tiếng bước chân dồn dập của Đức Anh và đồng bọn vang lên như một hồi chuông báo động, đe dọa nuốt chửng họ. Cô quay lại nhìn Minh, ánh mắt anh đầy quyết tâm, nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Hân kêu lên, đôi mắt sáng bừng với sức mạnh tiềm tàng. “Chúng ta phải đối đầu với hắn!”

“Đúng vậy, nhưng phải cẩn thận,” Tuyết Anh nói, giọng cô thấp hơn, nhưng vẫn đầy kiên định. “Chúng ta không biết hắn có bao nhiêu người bên cạnh.”

“Chỉ có một cách để tìm ra,” Minh nói, giọng anh trầm và chắc nịch. “Chúng ta phải buộc hắn nói ra sự thật.”

“Linh, em có thể chịu được không?” Ngọc Hân hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng.

“Chúng ta đã đi xa đến thế, không thể dừng lại được,” Linh đáp, quyết tâm lấp đầy khoảng trống sợ hãi trong lòng.

Họ tiến gần hơn đến Đức Anh, người đang đứng giữa ánh sáng mờ ảo, nụ cười lạnh lẽo như một con sói đói. “Các người thật sự nghĩ rằng có thể thoát khỏi tay tôi sao?” hắn nói, giọng đầy chế giễu.

“Chúng ta không sợ mày!” Hân khẳng định, tay siết chặt thành nắm đấm. “Mày phải trả lời cho những gì đã xảy ra với mẹ Linh!”

“Ồ, mẹ của cô bé? Thú vị đấy!” Đức Anh nhếch mép, ánh mắt hắn lấp lánh như ánh sao băng. “Nhưng các người không hiểu, có những bí mật không phải ai cũng có thể biết.”

“Chúng tôi không cần phải hiểu!” Linh gầm lên, cảm giác như lửa giận đang thiêu đốt trong cô. “Chúng tôi chỉ cần sự thật!”

“Rất tốt,” hắn nói, bước một bước về phía họ. “Hãy để tôi cho các người thấy sự thật mà các người đang tìm kiếm.”

Đức Anh đột ngột lao về phía Linh, nhưng Minh đã nhanh chóng chắn trước mặt cô, đẩy cô ra một bên. Một cú đấm mạnh mẽ từ Đức Anh trúng vào mặt Minh, khiến anh ngã quỵ xuống đất. “Minh!” Linh hét lên, nhưng ngay lập tức bị dồn vào tường bởi một trong những đồng bọn của Đức Anh.

“Để tôi xử lý bọn chúng,” đồng bọn của hắn nói, ánh mắt thù địch.

“Linh, chạy đi!” Minh gầm lên, cố gắng đứng dậy nhưng không thể. Cảm giác đau đớn từ cú đấm khiến anh choáng váng.

Linh không thể chần chừ. Cô nhìn thấy Tuyết Anh và Hân đang vật lộn với kẻ thù, từng cú đấm, từng cú đá đều vang lên như tiếng trống trận. Cô biết mình phải làm gì đó để giúp đỡ họ. “Hân, Tuyết Anh!” cô gọi, nhưng tiếng của cô như bị nuốt chửng trong tiếng ồn ào.

Khi cô lao vào hỗ trợ, Đức Anh chợt xuất hiện trước mặt, ánh mắt hắn như hổ đói. “Cô nghĩ mình có thể làm gì? Cô chỉ là một cô gái yếu đuối!” Hắn cười, nhưng Linh cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang chảy trong huyết quản mình. Cô không thể để hắn chế ngự.“Không!” Linh quát, lao về phía hắn. Cô không biết mình đã lấy đâu ra sức mạnh, nhưng sự quyết tâm trong lòng đã biến thành một luồng năng lượng mãnh liệt. Cô nhắm vào hắn, cú đá của cô trúng ngay vào bụng hắn. Hắn lùi lại, bất ngờ.

“Đồ ngu ngốc!” Đức Anh quát, lấy lại thăng bằng, nhưng Linh không để hắn có cơ hội phản công. Cô quay lại giúp Minh, trong khi Hân và Tuyết Anh tiếp tục đấu tranh với những kẻ địch còn lại.

“Cố lên, Minh!” Linh nói, giúp anh đứng dậy. “Chúng ta không thể bỏ cuộc!”

“Cảm ơn, Linh,” Minh thở hổn hển, cố gắng lắc bỏ sự choáng váng. “Chúng ta phải đánh bại hắn!”

Nhưng khi cả nhóm dồn sức vào cuộc chiến, một tiếng súng vang lên chói tai, khiến họ dừng lại. Đức Anh đứng đó, một khẩu súng trong tay, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. “Nghe này, nếu các người không muốn máu chảy, tốt nhất là hãy từ bỏ.”

“Không bao giờ!” Hân hét lên, nhưng Linh cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên. Nếu họ không cẩn thận, mọi thứ có thể kết thúc trong bi kịch.

“Các người không thể chiến thắng,” Đức Anh nói, giọng điệu kiêu ngạo. “Chỉ cần một lời nói, các người sẽ thấy điều mà mình không muốn thấy.”

“Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra!” Tuyết Anh nói, dũng cảm đứng ra trước nhóm. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật!”

“Và nếu không?” Đức Anh hỏi, giọng hắn như một chiếc lưỡi dao. “Nếu sự thật quá đau đớn để chấp nhận?”

Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Họ đã rơi vào một cái bẫy mà chính họ không thể nhìn thấy. “Chúng tôi sẽ không quay đầu lại!” Linh thét lên, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Rất tốt,” Đức Anh nói, nụ cười của hắn như một con quái vật đang chờ đợi. “Vậy hãy để tôi cho các người thấy điều gì đang chờ đợi phía trước.”

Hắn bấm vào một thiết bị trong tay, và ngay lập tức, ánh sáng từ những chiếc đèn trong kho hàng vụt tắt, để lại chỉ một không gian tối tăm bao trùm. Linh cảm thấy hoảng loạn, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy. “Chúng ta phải tìm ra lối thoát!” cô kêu lên.

“Đi theo tôi!” Minh nói, giọng anh tràn đầy sức mạnh. Họ lao về phía trước, nhưng không biết điều gì đang chờ đợi họ trong bóng tối. Tiếng bước chân và tiếng th* d*c vang lên, nhưng cũng có cái gì đó khác, một cái gì đó đáng sợ hơn.

Cuộc chiến không chỉ với Đức Anh mà còn với chính những bí mật đen tối đang đuổi theo họ. Sự thật không chỉ nằm ở chỗ tìm kiếm mẹ Linh, mà còn là những gì họ sẽ phải đối mặt khi biết được điều gì đã xảy ra. Linh cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ xung quanh, nhưng cô không thể dừng lại. Họ đã tiến quá xa, và giờ đây, sự thật đã gần kề, chỉ cần một chút nữa thôi.

“Cẩn thận!” Tuyết Anh hô lên khi một bóng đen lao ra từ phía sau. Linh quay lại, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Bóng đen đó đã vồ lấy cô, kéo cô vào bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp