Người Mẹ Mất Tích

Chương 5: Rắc Rối Đến Từ Bóng Tối

20px

Nhóm bạn ngồi quây quần bên chiếc bàn nhỏ trong quán cà phê quen thuộc, nơi mà những cuộc thảo luận thường diễn ra. Ánh đèn vàng dịu nhẹ tạo ra bầu không khí thân mật, nhưng trong lòng Mai Linh lại dậy lên những lo âu khó tả. Những thông tin mới từ Tuyết Anh đã khiến cô cảm thấy bối rối.

“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Tuyết Anh nói, ánh mắt sáng rực, “Đức Anh không phải là người dễ đối phó. Hắn có những mối quan hệ rộng rãi và luôn có những kẻ bảo vệ xung quanh.”

“Nhưng nếu không tìm hiểu sâu hơn, chúng ta sẽ mãi chỉ là những kẻ chạy trốn,” Hoàng Minh phản biện, giọng nói đầy quyết tâm. “Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng hơn để tiếp cận hắn.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hân thêm vào, “Chúng ta không thể để hắn cứ tự do hoạt động. Mỗi giây phút trôi qua có thể là cơ hội để hắn ra tay.”

Linh nhìn từng người bạn, cảm nhận được sự quyết tâm trong ánh mắt họ. Cô biết rằng tất cả đều đang dốc sức vì một mục tiêu chung, nhưng nỗi lo lắng vẫn thường trực trong lòng. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với những nguy hiểm đang rình rập?

“Có một điều mà mình rất lo,” Linh lên tiếng, “Nếu chúng ta lộ diện, Đức Anh sẽ không ngần ngại ra tay. Hắn rất xảo quyệt.”

“Vậy thì chúng ta cần phải ẩn nấp,” Tuyết Anh đề xuất. “Có thể chúng ta cần thay đổi cách tiếp cận, không chỉ dựa vào những thông tin mà chúng ta có.”

Minh gật đầu. “Đúng, chúng ta cần phải hành động nhanh chóng nhưng cẩn thận. Không thể để hắn phát hiện ra kế hoạch của chúng ta.”

Khi cuộc thảo luận tiếp tục, Linh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô không thể ngừng nghĩ về mẹ và những bí mật mà họ đang cố gắng khám phá. Những kỷ niệm về mẹ như một cái bóng đen đè nặng lên tâm trí cô.

“Linh, cậu có ổn không?” Hân hỏi, nhận thấy vẻ lo lắng trên gương mặt bạn.

“Ừm, mình chỉ cảm thấy mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn,” Linh thở dài. “Mẹ mình… mình không biết bà đang ở đâu và điều gì đang xảy ra.”

Hân nắm tay Linh, ánh mắt đầy an ủi. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Mình hứa với cậu.”

Khi nhóm bạn rời quán cà phê, Linh cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng mình không hề giảm bớt. Họ đã chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, và sự theo dõi của những kẻ lạ mặt vẫn như một bóng ma ám ảnh.

Trời bắt đầu tối, những ánh đèn đường chói sáng như muốn xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Linh nhìn xung quanh, cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ. Cảm giác này khiến cô không yên tâm, và cô quyết định tăng tốc bước chân.

“Các cậu có thấy gì lạ không?” Linh hỏi, giọng nói thấp hơn thường lệ.

“Mình không thấy gì cả,” Minh đáp, ánh mắt quan sát xung quanh. “Có thể chỉ là do cậu lo lắng quá thôi.”

“Cảm giác này thật sự không tốt,” Tuyết Anh nói, “Chúng ta cần phải cẩn thận hơn. Mình có thể kiểm tra xem có ai theo dõi chúng ta không.”

Nhóm bạn nhanh chóng đi vào một con hẻm nhỏ, nơi mà ánh sáng không chiếu tới. Họ đứng lại, cảm thấy an toàn hơn khi không bị ai chú ý. Tuyết Anh mở laptop ra, bắt đầu kiểm tra các camera an ninh xung quanh khu vực.“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để thảo luận,” Tuyết Anh nói, “Ở đây không phải là lựa chọn tốt nhất.”

“Có một kho hàng bỏ hoang không xa đây, chúng ta có thể đến đó,” Hân gợi ý. “Nó đủ xa để không ai chú ý.”

“Đi thôi,” Linh nói, trong lòng vẫn không yên.

Khi họ di chuyển về phía kho hàng, Linh cảm nhận được sự hiện diện của ai đó. Cô quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy những chiếc bóng mờ ảo trong đêm tối. Cảm giác này khiến cô không thể tập trung.

Tới nơi, họ nhanh chóng vào trong kho hàng. Bên trong tối tăm, chỉ có ánh sáng le lói từ những khe hở. Họ tìm một góc khuất và bắt đầu thảo luận về những thông tin mới.

“Chúng ta cần phải phân tích lại mọi thứ,” Tuyết Anh nói, “Có thể có những manh mối chúng ta chưa nhận ra.”

Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa kho. Linh giật mình, ánh mắt hoảng loạn. “Có ai đó ở ngoài!”

“Cẩn thận!” Minh nói, ánh mắt sắc bén. “Hãy giữ im lặng.”

Nhóm bạn nín thở, lắng nghe tiếng động. Một bóng người lướt qua cửa, làm cho tim Linh đập nhanh hơn. Ai đó đang theo dõi họ. Họ không còn an toàn nữa.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay!” Hân thì thầm, giọng nói nghiêm trọng.

“Nhưng nếu chúng ta ra ngoài, có thể sẽ bị phát hiện,” Linh phản đối, tâm trạng hoang mang.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu không, họ sẽ tìm thấy chúng ta,” Minh quyết định.

Họ nhanh chóng di chuyển về phía cửa, nhưng Linh cảm thấy một cơn sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Họ đang ở giữa một cuộc rượt đuổi mà họ không thể ngờ tới. Thời gian như ngừng lại, khi từng bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Linh, hãy đi trước!” Minh thúc giục.

Khi họ chuẩn bị bước ra ngoài, Linh nhìn thấy một bóng người lén lút đứng ở cuối hành lang. Cô cảm thấy như mình bị dồn vào một góc, không biết phải làm gì. Nhưng một điều chắc chắn rằng, họ không thể đứng yên.

“Mau lên!” Hân hối thúc, nhưng Linh vẫn đứng bất động, cảm giác hồi hộp khiến đầu óc cô quay cuồng.

Và rồi, một tiếng động lớn vang lên, làm cho cả nhóm giật mình. Giây phút tiếp theo, bóng đen lao vào kho hàng, ánh mắt lạnh lùng của Đức Anh lóe lên trong bóng tối. “Đã đến lúc các người phải trả giá.”

Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Họ đã bị phát hiện, và cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp