Linh và Hân đứng bất động trước mặt Đức Anh, ánh mắt của hắn lạnh lẽo như băng. Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên ngột ngạt, như thể thời gian đã ngừng lại. Linh cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp, từng nhịp tim như đánh trống trong lồng ngực.
“Các cô đang làm gì ở đây?” Đức Anh hỏi, giọng điệu ngạo mạn nhưng cũng chứa đựng sự đe dọa. Hắn bước tới, từng bước chậm rãi, như một con mèo đang nhắm tới con mồi.
“Chúng tôi… chỉ là đi tìm thông tin,” Hân lắp bắp, nhưng Linh biết rằng không có lý do nào có thể thuyết phục được hắn. Cô siết chặt tay lại, quyết tâm không để mình bị khuất phục.
“Thông tin?” Đức Anh cười khẩy. “Các cô không biết mình đang đối mặt với ai đâu.” Hắn đưa tay chỉ vào Linh. “Cô đang tìm mẹ mình, phải không? Nhưng cô không biết rằng sự thật có thể làm cô mất đi những gì quý giá nhất.”
Linh cảm thấy như có một nhát dao đâm vào trái tim. “Mẹ tôi… không thể là người xấu,” cô nói, giọng kiên quyết. “Tôi sẽ tìm ra sự thật.”
“Rất tốt,” Đức Anh đáp, ánh mắt hắn lóe lên sự thích thú. “Nhưng để làm điều đó, cô sẽ phải trả giá.”
Chưa kịp suy nghĩ, Linh kéo Hân chạy về phía cửa sau. Họ phải rời khỏi đây ngay lập tức. “Chạy!” Linh kêu lên, lòng dũng cảm đang dâng trào. Họ lao ra khỏi cửa, nhưng Đức Anh đã kịp chặn lại.
“Đứng lại!” Hắn rít lên, khiến Linh và Hân dừng lại trong hoảng loạn.
“Chúng ta không thể để hắn bắt được!” Hân thở hổn hển, nhìn Linh với ánh mắt lo lắng. “Làm sao bây giờ?”
“Chúng ta sẽ không để hắn quyết định số phận của mình,” Linh nói, quyết tâm trong ánh mắt. Cô quay sang Hân, “Theo tôi, chúng ta phải đối mặt với hắn.”
“Cô điên à?” Hân hỏi, nhưng Linh đã bước tới một bước, thách thức Đức Anh. “Tôi không sợ anh.”
“Cô thật sự nghĩ mình có thể chống lại tôi?” Đức Anh cười, nhưng trong ánh mắt hắn có điều gì đó khiến Linh cảm thấy không ổn.
“Chúng ta không chỉ chống lại anh,” Linh nói, “Chúng ta còn có cả sự thật đứng về phía mình.”
Đức Anh bỗng trở nên nghiêm túc. “Sự thật? Cô nghĩ sự thật sẽ giúp được cô sao? Cô không biết mình đang đối đầu với ai. Nếu cô không muốn bị tổn thương, tốt nhất là nên rút lui.”
“Không! Tôi sẽ không lùi bước,” Linh khẳng định, cảm giác mạnh mẽ lan tỏa trong người. “Hân, đi!”
Họ lao về phía cửa, nhưng Đức Anh đã chặn lại một lần nữa. Hắn giơ tay ra, ngăn cản họ. “Các cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi dễ dàng như vậy sao?”
“Chúng ta không còn thời gian!” Hân hét lên, trong khi Linh cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra quá nhanh. Họ cần phải tìm cách thoát khỏi đây.
“Cô có thể chọn, Linh. Hoặc là theo tôi, hoặc là để tôi buộc phải làm điều mà tôi không muốn,” Đức Anh nói, giọng điệu đã trở nên nghiêm túc hơn. “Cô có bạn bè, nhưng liệu họ có thể chịu đựng những gì tôi sẽ làm không?”
Linh cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi vào tâm trí. “Đừng động đến họ!” Cô gầm lên, nhưng sự yếu đuối trong lòng khiến giọng nói của cô trở nên khẽ hơn.“Thời gian đang trôi qua,” hắn nhấn mạnh, “Quyết định đi.”
Mọi thứ trở nên tĩnh lặng, chỉ có âm thanh thở gấp của họ vang vọng trong không gian. Linh nhìn Hân, rồi nhìn Đức Anh, trong lòng dâng lên một cảm giác mâu thuẫn. Cô muốn tìm thấy mẹ, nhưng cái giá phải trả có thể là sự an toàn của những người bạn thân nhất.
“Chúng ta không thể nhượng bộ,” Linh thì thầm với Hân. “Nhưng cũng không thể để hắn làm hại chúng ta.”
Đức Anh nhìn họ, cười mỉa mai. “Cô thật sự nghĩ mình có thể giữ được bạn bè mà không phải trả giá? Cuộc sống không dễ dàng như thế.”
“Chúng ta sẽ tìm cách,” Hân nói, giọng run rẩy nhưng vẫn kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để anh thắng.”
Linh cảm thấy sức mạnh từ lời nói của Hân, nhưng cùng lúc đó, nỗi lo sợ về những gì có thể xảy ra nếu họ không lựa chọn đúng làm cô cảm thấy như bị đè nén. “Chúng ta cần thời gian,” Linh nói, “Hãy để chúng tôi đi.”
“Thời gian?” Đức Anh lắc đầu. “Tôi không có thời gian cho những trò chơi này.”
Hắn bước về phía họ, và Linh cảm thấy nỗi sợ hãi ập đến như một cơn sóng. “Hãy nghĩ kỹ về lựa chọn của mình, Linh. Một bước sai có thể dẫn đến những mất mát không thể khắc phục.”
“Chúng tôi sẽ không để anh điều khiển chúng tôi,” Linh nói, sự quyết tâm lại một lần nữa bùng lên. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật về mẹ tôi.”
“Tốt,” Đức Anh đáp, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng hơn. “Nhưng hãy nhớ, sự thật không phải lúc nào cũng đẹp đẽ.”
Bất ngờ, hắn quay người, bước ra khỏi cửa. Linh và Hân nhìn nhau, không hiểu điều gì đang xảy ra. “Chúng ta… có thể đi sao?” Hân hỏi, sự bối rối hiện rõ trên gương mặt.
“Chắc chắn,” Linh nói, nhưng lòng cô vẫn đầy nghi ngờ. “Hắn đang chơi trò chơi, và chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì tiếp theo.”
Họ vội vàng rời khỏi kho hàng, lòng tràn đầy lo lắng về những gì sắp đến. Linh cảm thấy một cảm giác nặng nề đè lên vai, như thể mọi lựa chọn đều mang theo trách nhiệm lớn lao. Cô không chỉ tìm kiếm mẹ mà còn phải bảo vệ những người bạn của mình khỏi những nguy hiểm mà họ không thể lường trước.
Khi ra đến đường phố, ánh đèn neon chói lóa phản chiếu lên gương mặt họ, nhưng sự yên tĩnh này chỉ là bề ngoài. Linh biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Đức Anh vẫn còn đó, và hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về hắn,” Linh nói, nhìn vào mắt Hân. “Chúng ta không thể để hắn lừa gạt.”
“Đúng vậy,” Hân đồng tình. “Nhưng làm thế nào?”
“Chúng ta sẽ phải nhờ Tuyết Anh và Minh,” Linh quyết định. “Họ có thể giúp chúng ta tìm ra những thông tin cần thiết.”
Họ bắt đầu bước đi, nhưng trong lòng Linh vẫn dấy lên những câu hỏi. Liệu họ có thể đối mặt với sự thật về mẹ cô mà không phải trả giá quá đắt? Và liệu những lựa chọn của họ có thể thay đổi số phận của chính mình?
Mỗi bước đi, Linh cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng là động lực để cô tiếp tục. Hành trình tìm kiếm mẹ không chỉ là cuộc chiến với những kẻ thù bên ngoài mà còn là cuộc chiến bên trong, giữa nỗi sợ hãi và hy vọng. Cuộc sống luôn đầy những lựa chọn khó khăn, và Linh biết rằng chỉ có sự kiên định mới giúp cô vượt qua tất cả.