Trong thọ yến của Thái hậu, khi đích tỷ Thẩm Như Hành dâng trà cho Quý phi, từ trong tay áo nàng ta trượt ra ba cây ngân châm đã ngả đen.
Ngân châm lăn đến trước ngự giai, đầu kim dính bột đ /ộc vừa được khều ra từ trong chén trà.
Ánh mắt khắp đại điện đồng loạt đổ dồn tới, nhưng Vĩnh Ninh hầu lại nhìn ta trước, giọng thấp đến mức chỉ mấy bàn tiệc gần đó mới có thể nghe thấy:
“Thanh Đường, tỷ tỷ con là Thái tử phi tương lai, không thể mang ô danh. Con nhận thay nó đi, sau khi về phủ, ta sẽ cho phép con được ghi tên vào gia phả.”
Kiếp trước, cũng chính là ba cây đ /ộc châm này.
Ta tin vào chút tình phụ nữ của ông ta, dập đầu nhận tội, bị trượng đ /ánh g /ãy hai chân, n /ém vào phòng chứa củi của Hầu phủ rồi sống sờ sờ bị bỏ đ /ói đến ch /ết.
Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về đúng khoảnh khắc ngân châm rơi xuống đất.
Thẩm Như Hành vừa khóc vừa túm lấy tay áo ta: “Muội muội, phụ thân thương muội nhất, muội giúp ta một lần thôi.”
Ta chậm rãi rút tay về, quỳ xuống trước Thái hậu bên cạnh ngự tọa: “Thần nữ không nhận đ /ộc châm, chỉ cầu Thái hậu cho người kiểm tra nốt chu sa sau vai thần nữ.”
Chuỗi Phật châu trong tay Thái hậu khựng lại.