Ta đi xuyên qua đám đông, nhìn thấy Thẩm Tri Viễn đứng ở vị trí cuối cùng.
Hắn vì có công đứng ra làm chứng nên được miễn tội lưu đày, nhưng lại bị cách bỏ quan chức, trong vòng ba năm không được phép nhập sĩ làm quan.
Hắn hướng về phía ta hành lễ.
Ta thản nhiên nhận lễ của hắn.
Thái t.ử cũng tới.
Hắn đứng phía sau Hoàng đế, thần sắc trên mặt vô cùng phức tạp.
Sau khi nghi lễ kết thúc, hắn bước tới ngăn ta lại.
“Chiêu Ninh, trước đây cô không biết thân phận của nàng, đã có nhiều chỗ mạo phạm.”
Ta nhìn hắn.
“Điện hạ không phải vì không biết thân phận của ta nên mới mạo phạm ta. Người là bởi vì biết ta không nơi nương tựa, không có ai chống lưng, cho nên mới dám mạo phạm ta.”
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.
“Cô đã thoái hôn với Thẩm Như Hành rồi.”
“Đó là chuyện của riêng Điện hạ.”
Hắn trầm mặc trong chốc lát, rồi hạ thấp giọng nói: “Phụ hoàng có ý định chọn cho nàng một mối hôn sự khác.”
“Ta sẽ tự mình từ chối.”
“Nàng là một nữ t.ử, dù sao cũng phải có người bảo hộ.”
Ta bật cười.
“Điện hạ, những người bảo hộ ta đã đủ nhiều rồi. Có Thái hậu, có Hoàng thượng, có luật pháp, có hồ sơ vụ án, còn có chính bản thân ta.”
Thái t.ử bị câu nói ấy chặn đến mức không thể thốt ra lời nào.
Bùi Nghiễn vừa khéo đi ngang qua dưới hành lang, nghe thấy câu nói cuối cùng ấy, liền cúi đầu cố nhịn nụ cười nơi khóe môi.
Ta nhìn về phía hắn: “Thiếu khanh đại nhân đang cười chuyện gì?”
Hắn lập tức nghiêm sắc mặt: “Thần chợt nhớ ra hồ sơ vụ án vẫn còn chưa viết xong.”
“Vậy thì hãy viết cho thật cẩn thận.”
“Quận chúa cứ yên tâm.” Hắn hành lễ, “Thần sẽ viết thật tỉ mỉ, tỉ mỉ đến mức cho dù hậu thế muốn lật lại vụ án cũng không thể nào lật nổi.”
Ta rất thích câu nói này.
Nghe còn dễ chịu hơn tất cả những lời an ủi khác.
Trước khi Công chúa phủ được sửa sang hoàn tất, ta vẫn tiếp tục ở lại Từ Ninh cung.
Mỗi ngày Thái hậu đều dẫn ta đi xem những đồ vật cũ.
Có con ngựa gỗ mẫu thân từng chơi khi còn nhỏ, có cây bút người luyện chữ đến mức dùng hỏng, còn có cả chiếc khăn tay người tự tay thêu trước khi xuất giá.
Ta xem từng món, từng món một, giống như đang chậm rãi bù đắp lại những tháng ngày đã thiếu mất suốt mười bảy năm qua.
Ngày Vĩnh Ninh hầu bị hành hình, ta không đi.
Thái hậu đã đi.
Khi trở về, bà chỉ nói: “Trước khi ch /ết, hắn vẫn còn luôn miệng gào lên bốn chữ ân dưỡng d.ụ.c.”
Ta hỏi: “Người trả lời ông ta thế nào?”
“Ai gia sai người bịt miệng hắn lại.”
Ta sững người một thoáng, sau đó không nhịn được bật cười thành tiếng.
Thái hậu cũng bật cười theo.
Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy bà cười giống như một ngoại tổ mẫu bình thường.
Trước khi Hầu phu nhân được ban lụa trắng, bà ta cầu xin được gặp Thái hậu.
Thái hậu không gặp.
Bà ta lại cầu xin được gặp ta.
Ta cũng không gặp.
Có một số người trước khi ch /ết muốn có được một câu tha thứ, không phải bởi vì bọn họ thật sự cảm thấy mình đã sai.
Bọn họ chỉ sợ sau khi mình ch /ết đi, sẽ không còn ai chịu nói vài lời tốt đẹp thay cho bọn họ.
Ta không làm loại người tốt như vậy.
Trước khi Thẩm Tri Viễn rời khỏi kinh thành, hắn nhờ Bùi Nghiễn đưa tới cho ta một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là những bản thảo thơ mà ta từng viết khi còn ở Hầu phủ.
Tên của ta trên từng trang đều bị Thẩm Như Hành gạch bỏ, rồi sửa thành tên của nàng ta.
Ở phía trên cùng, Thẩm Tri Viễn để lại một câu.
“Những gì ta nợ muội, đời này cũng không thể trả hết.”
Ta giữ lại những bản thảo thơ, còn chiếc hộp gỗ thì trả về.
Người mắc nợ chỉ cần tự mình ghi nhớ là được.
Chủ nợ không cần ngày ngày ôm giấy nợ trong lòng mà sống qua ngày.
Nửa năm sau, Quý phi bình an sinh hạ một vị hoàng t.ử.
Ngày nàng ra tháng, còn đặc biệt mời ta vào cung uống trà.
“Ngày hôm ấy nếu không phải nhờ ngươi gạt ba cây đ /ộc châm kia sang một bên, bản cung và hài t.ử chưa chắc đã có thể sống sót.”
Ta nói: “Là nương nương phúc lớn mạng lớn.”
Nàng mỉm cười, đẩy một miếng ngọc bình an khấu đến trước mặt ta.
“Bản cung không thích nợ ân tình của người khác. Sau này nếu ngươi muốn làm chuyện gì, cứ việc đến tìm bản cung.”
Sau khi Thái hậu biết chuyện, bà cười mắng nàng quá mức tính toán thực dụng.
Nhưng ta vẫn nhận lấy.
Ân tình cũng là một con đường.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live