Kết hôn chưa được một năm, ông chồng Cố Thâm của tôi đã gặp tai nạn nghiêm trọng và trở thành người thực vật.
Ai cũng nghĩ anh sẽ chẳng thể nào tỉnh lại, còn tôi thì chỉ biết ngày đêm túc trực bên giường bệnh để chăm sóc anh.
Cho đến một hôm, khi tôi đang ngồi gọt táo, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên trong đầu tôi:
“Vợ à, em gọt táo dày thế kia, không thấy phí của à?”
Tôi bàng hoàng nhìn người chồng đang nằm bất động trên giường.
Hóa ra anh vẫn còn ý thức, chẳng những nghe được hết mọi chuyện xung quanh mà còn tường tận từng âm mưu trong nhà họ Cố.
“Vợ ơi, người phụ nữ kia đang giả vờ khóc đấy.”
“Đừng dại mà ký vào giấy tờ chuyển nhượng tài sản.”
“Còn tên kia muốn nhắm vào em, cứ mạnh tay mà đáp trả, có anh chống lưng cho em.”
Nhìn người chồng đang hôn mê mà cứ lải nhải bên tai mình mỗi ngày, tôi dần hiểu ra vấn đề.
Anh muốn giả vờ bất tỉnh để dụ lũ người kia lộ đuôi cáo, vậy thì tôi sẽ phối hợp với anh diễn một vở kịch thật ra trò.
Chỉ là tôi không ngờ, sau khi mọi âm mưu được lật tẩy, người đầu tiên anh muốn ‘xử lý’ lại là… chính tôi.
“Vợ, diễn xong rồi thì chúng ta tính chuyện sinh con thôi nhỉ?”
Tôi bực bội: “… Anh nằm im ngay cho em!”