Thiên và Hạ chạy qua những tán cây rậm rạp, nhịp tim họ đập mạnh trong sự lo lắng. Họ đã thoát khỏi Hắc Tôn, nhưng cảm giác an toàn vẫn còn xa vời. Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua các kẽ lá, tạo ra những bóng đổ kỳ dị.
“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để suy nghĩ,” Hạ thở hổn hển, nét mặt cô vẫn đầy lo âu. “Nếu Phong Vũ biết chúng ta đang ở đây, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
Thiên gật đầu. “Có lẽ chúng ta nên tìm một chỗ cao hơn, dễ quan sát hơn.” Anh dừng lại, mắt nhìn về phía xa. “Có thể có những sinh vật huyền thoại ở gần đây. Hạ, em có thể cảm nhận được không?”
Hạ nhắm mắt lại, tập trung. Một cảm giác ấm áp và mạnh mẽ dần hiện lên trong tâm trí cô. “Có,” cô nói, giọng đầy tin tưởng. “Có một sinh vật huyền thoại đang ở gần đây. Nó có thể giúp chúng ta.”
“Chúng ta phải đến đó ngay,” Thiên thúc giục, lòng tràn đầy hy vọng. Họ đi theo hướng mà Hạ chỉ dẫn, lòng tin tưởng vào khả năng của cô.
Đường đi không dễ dàng, những cành cây khô cằn cản trở bước chân họ. Nhưng Thiên cảm nhận được sự kết nối với Hạ, như thể cả hai đang cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Họ đã từng đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng lần này, có một điều gì đó khác biệt.
Cuối cùng, họ đến một khu vực mở, nơi ánh sáng mặt trời chiếu rọi, hòa cùng không khí trong lành. Ở giữa là một hồ nước trong veo, nước phản chiếu ánh sáng như một viên ngọc. Hạ dừng lại, đôi mắt cô mở to.
“Đúng rồi, chính nơi đây,” Hạ nói, giọng lạc quan. “Sinh vật đó đang ở trong hồ.”
Thiên nhìn quanh, cảm nhận được sự kỳ diệu của nơi này. “Em có thể gọi nó ra không?” anh hỏi.
“Để tôi thử,” Hạ nhắm mắt, lòng dồn nén năng lượng. Cô đưa tay lên cao, những tia sáng từ lòng bàn tay bắt đầu phát ra, tạo thành một vòng tròn ánh sáng quanh hồ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mặt hồ bắt đầu gợn sóng. Hạ cảm nhận được sự rung động, một sức mạnh huyền bí đang trỗi dậy từ đáy hồ. “Hãy đến với tôi, sinh vật của huyền thoại!” cô gọi.
Một hình dáng lớn dần hiện lên từ lòng hồ, làn nước văng tung tóe. Một sinh v*t t* l*n, lấp lánh như ngọc, với đôi mắt sáng như ánh sao xuất hiện trước mặt họ. Thiên không thể rời mắt khỏi nó, sự huyền bí và vẻ đẹp của sinh vật khiến anh ngỡ ngàng.
“Ta là Linh Thủy,” sinh vật lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng sóng vỗ. “Các ngươi đến đây vì lý do gì?”
“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của ngài,” Thiên nói, lòng tràn đầy khẩn cầu. “Một thế lực tăm tối đang đe dọa thế giới của chúng tôi. Chúng tôi cần sức mạnh của ngài để chống lại nó.”“Thế lực tăm tối?” Linh Thủy nhíu mày. “Ngươi đang nói về Phong Vũ?”
“Đúng vậy,” Hạ lên tiếng, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng tôi không thể để hắn tiếp tục gieo rắc hỗn loạn. Ngài có thể giúp chúng tôi không?”
Linh Thủy im lặng một lúc, đôi mắt sáng ngời quan sát từng nét mặt của họ. “Sức mạnh của ta không dễ dàng cho không ai. Các ngươi phải chứng minh rằng mình xứng đáng.”
“Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì,” Thiên quả quyết. “Chúng tôi không sợ hãi.”
“Được,” Linh Thủy gật đầu. “Hãy hoàn thành thử thách này. Nếu các ngươi thành công, ta sẽ ban cho sức mạnh của ta.”
“Thử thách gì?” Hạ hỏi, lòng đầy hồi hộp.
“Các ngươi sẽ phải đi vào tâm của bóng tối, nơi mà Phong Vũ đang có mặt. Tìm kiếm một viên ngọc ẩn giấu, chỉ có viên ngọc đó mới có thể đánh thức sức mạnh của ta.”
Thiên nhìn Hạ, thấy quyết tâm trong ánh mắt của cô. “Chúng ta sẽ làm được,” anh nói, giọng chắc nịch.
“Nhưng hãy nhớ,” Linh Thủy cảnh báo, “bóng tối sẽ không dễ dàng tha cho các ngươi. Hãy cẩn thận.”
Họ gật đầu, lòng quyết tâm đang dâng trào. Thiên cảm thấy một sức mạnh mới trong mình, một niềm tin rằng họ có thể làm được.
“Chúng ta sẽ trở về,” Hạ nói, ánh mắt lấp lánh. “Và chúng ta sẽ mang theo sức mạnh mà chúng ta cần.”
“Đi nào,” Thiên nói, lòng đầy tự tin. Họ quay lại, hướng về con đường tối tăm phía trước, nơi mà bóng tối đang chờ đợi.
Mọi thứ giờ đây trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, nhưng họ biết rằng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những điều kỳ diệu đang chờ đón phía trước.