Chạy Trốn Thần Thoại

Chương 13: Mảnh ghép thứ hai

20px

Màn đêm dần buông xuống, những tia sáng yếu ớt từ ngọn lửa le lói trong rừng tối tăm, nhóm bạn đã chuẩn bị cho cuộc hành trình mới. Lãnh Thiên đứng dậy, ánh mắt anh rực rỡ với quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm thấy mảnh ghép thứ hai. Hệ thống của tôi đã chỉ cho tôi vị trí của nó.” Anh quay sang nhìn Nhiên Hạ và Vân Dương, mong mỏi sự đồng tình từ họ.

“Được,” Hạ nói, giọng cô đầy phấn khích nhưng cũng có chút lo lắng. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Khu rừng này không giống như những nơi khác. Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”

Vân Dương gật đầu. “Tôi cũng có cảm giác đó. Các sinh vật ở đây có thể không thân thiện.”

Thiên nhíu mày. “Chúng ta không thể để nỗi sợ chi phối. Nếu chúng ta không tìm thấy mảnh ghép này, Phong Vũ sẽ có thêm sức mạnh.” Anh tiến về phía trước, dẫn đầu nhóm.

Khi họ tiến sâu vào rừng, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Những âm thanh kỳ lạ vang vọng xung quanh, như thể có những đôi mắt đang dõi theo từng bước đi của họ. Hạ cảm thấy những cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Có thể chúng ta nên quay lại,” cô nói, ánh mắt đầy lo lắng.

“Không,” Thiên khẳng định, “chúng ta đã đi quá xa để quay đầu. Nếu có gì xảy ra, chúng ta sẽ đối mặt cùng nhau.”

Vân Dương chạm vào tay Hạ, động viên. “Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ lẫn nhau. Hãy tin vào sức mạnh của chúng ta.”

Khi họ tiến gần đến một khoảng trống trong rừng, một bóng đen bất ngờ xuất hiện từ phía sau những gốc cây. Một sinh vật hắc ám, với đôi mắt đỏ như máu và bộ lông xù xì, từ từ tiến đến gần họ. Cả nhóm bỗng chốc tĩnh lặng, sợ hãi nhìn chằm chằm vào sinh vật đó.

“Đó là một con quái vật,” Hạ thì thầm, “chúng ta phải chạy thôi!”

“Đợi đã,” Thiên nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Nó có thể là một thử thách. Đừng để nỗi sợ khiến chúng ta chạy trốn.”

Sinh vật hắc ám gầm lên, âm thanh vang vọng như sấm sét. “Các ngươi đến đây để tìm kiếm mảnh ghép? Hãy chuẩn bị cho sự thử thách!”

Vân Dương nhắm mắt lại, cố gắng kết nối với những linh hồn xung quanh. “Chúng ta có thể giao tiếp với nó. Tôi cảm thấy nó không hoàn toàn xấu.”

“Thử đi,” Thiên khuyến khích. “Có thể nó sẽ cho chúng ta cơ hội.”

Vân Dương hít một hơi sâu, bước lên một bước. “Tôi không đến đây để gây chiến. Chúng tôi chỉ muốn tìm kiếm mảnh ghép để ngăn chặn một thế lực hắc ám khác.”

Sinh vật dừng lại, đôi mắt đỏ quắc nhìn chăm chú vào cô. “Ngươi có dám đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình không? Chỉ có những ai dám làm điều đó mới có thể vượt qua thử thách.”

“Chúng ta sẽ không ngần ngại,” Thiên nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Hãy cho chúng tôi biết chúng tôi phải làm gì.”

“Rất tốt,” sinh vật đáp, giọng nói nó như tiếng thì thầm u ám. “Ngươi sẽ phải chiến đấu với những cơn ác mộng của chính mình. Chỉ khi vượt qua được, ngươi mới có thể nhận được mảnh ghép.”

“Cơn ác mộng?” Hạ hỏi, lo lắng. “Chúng ta phải làm gì?”

“Đối mặt với những điều mà ngươi sợ nhất. Hãy vào trong tâm trí của mình.” Sinh vật chỉ tay về phía một cánh cửa mờ ảo hiện ra giữa không gian. “Bước vào đó, và các ngươi sẽ thấy.”Bốn ánh mắt chạm nhau, sự quyết tâm lẫn lo âu hiện rõ. “Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau,” Vân Dương nói, ánh mắt kiên định.

“Đúng,” Thiên gật đầu. “Chúng ta không đơn độc.”

Họ bước về phía cánh cửa, lòng đầy hồi hộp. Khi bước vào, một làn sóng lạnh lẽo ập đến, bóng tối bao trùm. Mọi thứ xung quanh họ bắt đầu biến đổi, hiện lên những hình ảnh từ quá khứ, những nỗi sợ hãi đang chực chờ bùng nổ.

Thiên cảm thấy mình bị kéo vào một không gian khác, nơi những hình ảnh của những người đã mất hiện ra. “Mẹ!” Anh kêu lên, cảm giác đau đớn dâng trào. “Tại sao… tại sao lại như vậy?”

“Thiên!” Giọng nói của Hạ vang lên, nhưng từ xa. “Đừng để nó kiểm soát!”

“Em không thể… không thể dừng lại!” Anh r*n r*, đôi mắt anh ngập tràn nước mắt.

“Đối mặt với nỗi sợ hãi, Thiên! Hãy mạnh mẽ!” Vân Dương hô to, khích lệ anh.

Thiên gắng sức đứng dậy, lòng quyết tâm dần trở lại. Anh biết mình không thể để quá khứ định hình tương lai. “Tôi sẽ không để nỗi sợ hãi này điều khiển tôi nữa!” Anh hét lên, nắm chặt tay lại.

Một luồng sáng chói lòa tỏa ra từ lòng anh, ánh sáng phá tan bóng tối. Hình ảnh những người thân yêu dần biến mất, để lại một cảm giác thanh thản.

“Tốt lắm!” Sinh vật hắc ám nói, từ đâu đó vang lên. “Ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên.”

Khi ánh sáng lùi lại, Thiên nhận ra Hạ và Vân Dương cũng đang chiến đấu với những nỗi sợ hãi riêng của mình. Hạ đang đối diện với hình ảnh của sự cô đơn, trong khi Vân Dương phải đối mặt với những linh hồn đã mất mà cô không thể cứu giúp.

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Thiên nói, tay anh vươn ra về phía họ. “Hãy lấy sức mạnh từ nhau!”

Khi họ nắm chặt tay nhau, ánh sáng từ lòng họ hòa quyện vào nhau, tạo thành một sức mạnh mạnh mẽ. Những hình ảnh nỗi sợ hãi biến mất, và trước mắt họ hiện ra mảnh ghép thứ hai, lấp lánh trong bóng tối.

“Chúng ta đã làm được!” Hạ thở phào, niềm vui tràn ngập trong mắt cô.

“Mảnh ghép này sẽ giúp chúng ta ngăn chặn Phong Vũ,” Vân Dương nói, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.

“Nhưng đây chưa phải là kết thúc,” Thiên cảnh báo. “Phong Vũ sẽ không để chúng ta dễ dàng rời khỏi đây.”

Chưa kịp thở phào, bóng tối xung quanh lại bắt đầu dày đặc hơn, những tiếng cười lạnh lẽo vang lên. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần mảnh ghép là đủ sao?” Phong Vũ xuất hiện, ánh mắt hắn tỏa ra sự tàn nhẫn. “Ta sẽ không để các ngươi thoát khỏi đây.”

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Thiên thét lên, sẵn sàng cho cuộc chiến mới.

Bóng tối bao trùm, và cuộc chiến sinh tử giữa họ với Phong Vũ bắt đầu. Họ không biết rằng những thử thách tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn, nhưng quyết tâm trong lòng họ vẫn không thay đổi. Họ là những chiến binh, và họ sẽ không bao giờ lùi bước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp