Chạy Trốn Thần Thoại

Chương 14: Sự phản bội

20px

Hạ đứng giữa một không gian mờ mịt, cảm giác như thời gian đã ngừng lại. Mọi thứ xung quanh đều mờ ảo, chỉ có tiếng thở gấp của cô và những ánh sáng mờ nhạt lấp lánh đâu đó. Cảm giác lo âu dâng trào, nhưng cô không thể để nó chi phối mình. Thiên và Vân Dương bên cạnh, cũng đang tìm cách đối mặt với những nỗi sợ hãi của riêng họ.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng thoát khỏi đây,” Hạ nói, ánh mắt hướng về phía Thiên. “Mọi thứ đang trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng vậy,” Thiên đáp, giọng anh trầm tĩnh nhưng không giấu được sự căng thẳng. “Chúng ta phải tìm mảnh ghép tiếp theo trước khi Phong Vũ xuất hiện.”

Khi họ bắt đầu di chuyển, một bóng hình quen thuộc hiện ra trước mặt họ. Nguyệt Lạc, với vẻ đẹp lạnh lùng và nụ cười quyến rũ, bước ra từ bóng tối. “Thật ngạc nhiên khi thấy các ngươi ở đây,” cô ta nói, giọng điệu đầy châm biếm. “Có vẻ như các ngươi không biết mình đang ở đâu.”

“Ngươi đến đây làm gì?” Thiên hỏi, sự cảnh giác trong giọng nói của anh không thể che giấu.

“Tôi chỉ muốn giúp đỡ,” Nguyệt Lạc nói, ánh mắt lấp lánh. “Nhưng có lẽ tôi sẽ không làm vậy miễn phí. Chúng ta có thể hợp tác, phải không?”

Hạ cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Ngươi không đáng tin,” cô nói, giọng cô cứng rắn.

Nguyệt Lạc chỉ mỉm cười. “Tin hay không thì tùy, nhưng tôi biết một số điều thú vị về Phong Vũ mà các ngươi có thể chưa biết. Hắn không đơn giản như vẻ bề ngoài.”

Thiên nhìn Hạ, ánh mắt họ trao đổi thông điệp im lặng. “Nếu ngươi thực sự có thông tin, hãy nói đi,” anh nói. “Nhưng đừng mong chúng ta sẽ dễ dàng tin tưởng ngươi.”

“Rất tốt,” Nguyệt Lạc đáp, vẻ hài lòng hiện rõ. “Phong Vũ đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn. Hắn không chỉ muốn thống trị thế giới mà còn muốn tiêu diệt tất cả những ai cản đường hắn.”

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Vân Dương nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Chúng ta phải ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.”

“Đúng vậy,” Thiên gật đầu. “Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tin tưởng ngươi?”

Nguyệt Lạc tiến lại gần, ánh mắt cô dán chặt vào Thiên. “Bởi vì tôi có thể giúp các ngươi tìm ra mảnh ghép tiếp theo. Đó chính là điều các ngươi cần, đúng không?”

Hạ và Vân Dương nhìn nhau, cảm giác bất an lan tỏa. “Ngươi có thể giúp chúng ta, nhưng với điều kiện,” Hạ nói, không để cho sự hoài nghi của mình bị che giấu. “Ngươi phải chứng minh rằng mình không lừa dối.”

“Rất thông minh,” Nguyệt Lạc thừa nhận. “Tôi sẽ không làm điều gì để hại các ngươi. Chỉ cần một cơ hội thôi.”

Họ đồng ý, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy một sự hoang mang. Nguyệt Lạc dẫn đường, và không khí nặng nề bao trùm, như thể những bí mật đang đợi được giải mã.

Khi họ tiến sâu vào bóng tối, những hình ảnh từ quá khứ hiện về, những ký ức đau thương và những quyết định sai lầm. Hạ cảm thấy sự bất an trào dâng, nhưng cô không thể để nó ngăn cản bước chân của mình. “Chúng ta sẽ vượt qua,” cô thì thầm, tự nhủ.

Nguyệt Lạc dừng lại trước một cánh cửa lớn, ánh sáng từ bên trong chiếu ra, như một lời mời gọi. “Đây là nơi các ngươi cần đến,” cô ta nói, giọng đầy bí ẩn.“Bên trong có gì?” Thiên hỏi, sự nghi ngờ vẫn hiện hữu.

“Chỉ có những gì các ngươi cần,” Nguyệt Lạc đáp, nụ cười của cô ta lại hiện lên, khiến Hạ cảm thấy rợn gáy.

Họ bước vào, lòng đầy hồi hộp. Ánh sáng chiếu sáng không gian, và trước mặt họ là một bàn thờ với mảnh ghép lấp lánh. Nhưng bên cạnh đó, những bóng hình quen thuộc đang hiện ra, những ký ức mà họ tưởng đã chôn vùi. Thiên nhìn thấy hình ảnh mẹ mình, Hạ thấy những đứa trẻ trong làng, còn Vân Dương đối mặt với những linh hồn mà cô không thể cứu.

“Đừng để chúng chi phối,” Thiên kêu lên, giọng đầy quyết tâm. “Hãy nhớ lý do chúng ta ở đây!”

Nhưng không khí xung quanh lại bắt đầu thay đổi, những tiếng cười ghê rợn vang lên. Phong Vũ xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt hắn lạnh lẽo. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần mảnh ghép là đủ sao?” hắn nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Ta sẽ không để các ngươi thoát khỏi đây.”

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hạ hét lên, quyết tâm trong lòng cô bùng cháy.

Bóng tối dày đặc bao trùm, và cuộc chiến bắt đầu. Thiên cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn bên cạnh, nhưng sự phản bội của Nguyệt Lạc vẫn như một đám mây đen phủ lên tâm trí họ.

“Mọi người cẩn thận!” Vân Dương cảnh báo, khi những bóng hình tấn công họ. “Chúng ta phải phối hợp!”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, và trong khoảnh khắc đó, sự tin tưởng giữa Thiên và Hạ bắt đầu lung lay. Họ không biết ai là kẻ phản bội, và liệu có phải Nguyệt Lạc chỉ đang lợi dụng họ hay không.

“Nguyệt Lạc, hãy giúp chúng ta!” Hạ gào lên, nhưng câu trả lời chỉ là sự im lặng.

Khi những bóng hình dần biến mất, Thiên cảm thấy nỗi hoang mang dâng trào. Anh không thể để sự nghi ngờ làm tổn hại đến mối quan hệ giữa họ. “Chúng ta sẽ vượt qua điều này,” anh nói, nhưng giọng anh không chắc chắn.

Hạ nhìn anh, đôi mắt cô đầy lo lắng. “Nhưng nếu một trong chúng ta phản bội…”

“Không!” Thiên cắt ngang, sự kiên quyết trong giọng nói của anh như một cái phao giữa cơn bão. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thứ. Đừng để sự nghi ngờ chia rẽ chúng ta.”

Nguyệt Lạc đứng ở một bên, quan sát cuộc chiến với ánh mắt lạnh lùng. Cô ta biết rằng sự hỗn loạn này sẽ mang lại lợi ích cho mình.

“Các ngươi không thể tin tưởng lẫn nhau,” cô ta nói, giọng đầy châm chọc. “Đó chính là điểm yếu của các ngươi.”

Thiên quay lại, ánh mắt sắc lẹm. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Hãy chứng minh rằng ngươi không phải kẻ thù.”

Mối quan hệ giữa họ đang ở bờ vực tan vỡ, và chỉ cần một cú sốc nhẹ, tất cả sẽ sụp đổ. Những cảm xúc phức tạp, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi đang đan xen, và không ai biết rằng sự phản bội có thể đến từ đâu. Trong lúc này, họ phải tìm ra mảnh ghép tiếp theo và ngăn chặn Phong Vũ trước khi quá muộn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp