Thiên cảm nhận được sức mạnh mới trong lòng, nhưng cũng không thể phủ nhận sự lo lắng đang dâng trào. Hạ đứng bên cạnh, ánh mắt cô rực sáng, không còn dấu hiệu của sự sợ hãi. “Chúng ta không thể để ông ấy hy sinh vô nghĩa,” cô nói, giọng kiên định.
“Đúng,” Thiên gật đầu, “Chúng ta phải tập trung. Hãy gọi hồn những sinh vật huyền thoại. Họ sẽ giúp chúng ta.”
Hạ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng thì thầm của những linh hồn xung quanh. Cô đưa tay lên, lẩm bẩm một câu thần chú. Từ trong bóng tối, những hình ảnh mờ ảo hiện lên, dần dần tạo thành những sinh vật huyền thoại. Hình dáng của chúng lung linh như những vì sao, ánh sáng phát ra từ chúng làm yếu đi bóng tối đang bao trùm.
Phong Vũ cảm nhận được sự thay đổi, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo hơn. “Các ngươi nghĩ rằng những sinh vật đó có thể cứu vãn tình hình?” Hắn cười nhạo, giọng nói như gió lạnh thổi qua những tàn tích. “Chúng chỉ là những bóng ma đã chết.”
“Chúng tôi sẽ chứng minh cho ngươi thấy,” Hạ đáp lại, sự tự tin trong giọng nói của cô như một mũi tên bắn thẳng vào tim Phong Vũ. “Chúng tôi không chỉ là con cờ. Chúng tôi là những người viết nên số phận của mình.”
Thiên hít một hơi thật sâu, sẵn sàng cho cuộc chiến. Anh nhìn quanh, thấy Thượng Tôn đang đấu tranh với những sinh vật bóng tối, sự quyết tâm trong ánh mắt ông khiến anh cảm thấy có trách nhiệm. “Hãy cùng nhau, tất cả!” Thiên quát, sức mạnh từ mọi người hội tụ, tạo nên một làn sóng năng lượng mạnh mẽ.
Những sinh vật huyền thoại lao vào trận chiến, tạo thành một bức tường sáng chói giữa họ và bóng tối. Phong Vũ cảm thấy sức mạnh của mình bị đe dọa, hắn tức giận vung tay, và những bóng tối càng lúc càng mạnh mẽ, lao thẳng vào nhóm bạn.
“Cẩn thận!” Thiên kêu lên khi thấy một bóng tối lao về phía Hạ. Nhưng không chỉ có Hạ, mà cả Vân Dương cũng đang bị dồn vào thế khó. “Chúng ta phải chia ra!” Hạ đề nghị, lòng dũng cảm trong cô như ngọn lửa không thể dập tắt.
“Được,” Thiên nói. “Vân Dương, cậu hãy giúp Hạ. Tôi sẽ chiến đấu với Phong Vũ.” Anh không thể để sự tàn ác của hắn tiếp tục hoành hành.
Vân Dương gật đầu, cùng Hạ tạo thành một vòng tròn bảo vệ, sử dụng những bùa chú để chống lại bóng tối. Thiên lao về phía Phong Vũ, tâm trí anh đã tràn ngập những viễn cảnh về tương lai tăm tối mà hắn có thể tạo ra.
Phong Vũ nhìn anh, đôi mắt đỏ như máu ánh lên sự thích thú. “Ngươi nghĩ mình có thể ngăn cản ta? Ngươi chỉ là một đứa trẻ ngu ngốc.”
“Đừng coi thường sức mạnh của chúng ta!” Thiên quát lên, và trong khoảnh khắc, anh cảm nhận được sức mạnh của những người bạn đang sát cánh bên mình. “Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì tất cả những gì đã mất.”
Phong Vũ nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngấm khi Thiên lao tới, vận dụng toàn bộ sức mạnh và khả năng tiên tri của mình. Anh thấy những khả năng trong tương lai, thấy những đòn tấn công của Phong Vũ và lập tức né tránh.
“Hãy xem ta sẽ kết thúc trò chơi này như thế nào!” Phong Vũ quát, vung tay lên, bóng tối từ bàn tay hắn cuồn cuộn như một cơn sóng dữ.
Thiên không chần chừ, anh lao vào, thả sức mạnh của mình ra. Anh nhìn thấy Hạ và Vân Dương, hai cô gái đang chiến đấu với những bóng tối tàn nhẫn, và một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy trong anh. Họ sẽ không thua.“Đừng lùi bước!” anh hét lên, và như để đáp lại, một sức mạnh mới bùng lên trong lòng mọi người. Những sinh vật huyền thoại, những linh hồn mà Hạ gọi, cùng nhau tạo thành một vòng tròn ánh sáng vững chãi, bảo vệ họ khỏi bóng tối.
“Không!” Phong Vũ gào lên, sự tức giận của hắn như một cơn bão. Hắn không thể để những kẻ này cản trở kế hoạch của mình.
“Đây mới chỉ là khởi đầu!” Thiên quát, lòng quyết tâm không ngừng gia tăng. Từng động tác của anh như một điệu nhảy, uyển chuyển nhưng mạnh mẽ, mỗi bước đi đều hướng tới mục tiêu cuối cùng.
Hạ, trong khi đó, đang kết nối với những sinh vật huyền thoại, sức mạnh của họ hòa quyện với nhau. “Chúng ta phải cùng nhau!” cô nói, sự quyết tâm trong giọng nói như một lời kêu gọi.
Cuộc chiến diễn ra trong những âm thanh chát chúa và tiếng gầm rú, ánh sáng và bóng tối giao tranh không ngừng. Thiên cảm nhận được sự mệt mỏi dần xâm chiếm cơ thể mình, nhưng anh không thể dừng lại. Cái giá của thất bại sẽ là tất cả những gì họ yêu quý.
“Đừng để sự hy sinh của Thượng Tôn là vô nghĩa!” Hạ la lên, và câu nói ấy như một dòng điện chạy qua tất cả họ.
Phong Vũ, không thể chấp nhận việc bị thách thức, liền tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ hơn. Bóng tối từ tay hắn cuồn cuộn như một cơn lốc, nhưng Thiên đã sẵn sàng. Anh cảm nhận được những khả năng trong tương lai, và trong khoảnh khắc đó, anh biết mình phải làm gì.
“Hãy cùng nhau!” Thiên hô lớn, và tất cả đồng lòng, sức mạnh từ những người bạn kết nối với nhau tạo nên một làn sóng ánh sáng rực rỡ. Ánh sáng này không chỉ bảo vệ họ mà còn tấn công trở lại bóng tối.
Phong Vũ gào lên trong đau đớn, hắn không thể ngờ rằng sức mạnh từ tình bạn lại mạnh mẽ đến thế. “Không! Không thể nào!” Hắn la lớn, nhưng sức mạnh của hắn đang dần bị đẩy lùi.
“Chúng ta sẽ không để ngươi thống trị!” Hạ hét lên, ánh sáng từ tay cô mạnh mẽ, cuốn trôi bóng tối. Từng sinh vật huyền thoại cũng hòa vào sức mạnh ấy, tạo thành một sức mạnh vượt xa mọi mong đợi.
Cuối cùng, khi bóng tối bắt đầu tan biến, Thiên cảm nhận được một điều gì đó. Một viễn cảnh mới hiện ra trong tâm trí anh. “Chúng ta đã làm được!” anh thốt lên, nhưng vẫn còn một điều gì đó không ổn. Phong Vũ đang hồi phục, và sự tàn ác của hắn chưa dừng lại.
“Đừng để hắn có cơ hội!” Vân Dương la lên, nhưng đã quá muộn. Bóng tối từ Phong Vũ lại bùng lên, cuốn lấy tất cả.
“Chúng ta phải làm gì đó ngay bây giờ!” Thiên thét lên, lòng anh tràn ngập lo lắng. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và những gì họ phải đối mặt còn khó khăn hơn nữa. Họ không thể để bóng tối thắng lợi.
“Làm theo kế hoạch!” Hạ hô lên, và tất cả lại lao vào cuộc chiến với sức mạnh mới, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những gì họ đã mất. Ánh sáng từ tình bạn sẽ dẫn dắt họ vượt qua bóng tối này.