Chạy Trốn Thần Thoại

Chương 6: Lời đe dọa từ bóng tối

20px

Cả ba người bước ra khỏi ngôi nhà, không khí bên ngoài lạnh lẽo và nặng nề. Gió thổi qua, mang theo những âm thanh u ám như tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối. Thiên cảm nhận được sự hiện diện của họ, như những lời gọi thúc giục anh tiến về phía trước.

“Chúng ta cần phải đi nhanh,” Thiên nói, ánh mắt anh hướng về phía chân trời đang dần tối sầm lại. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Hạ gật đầu, sự quyết tâm trong ánh mắt cô làm sáng lên cả không gian ảm đạm. “Chúng ta sẽ tìm thấy những linh hồn đó. Không chỉ để cứu họ, mà còn để ngăn chặn Phong Vũ.”

Vân Dương đi bên cạnh, không nói gì nhưng ánh mắt cô cũng chứa đầy nỗi lo lắng. Những linh hồn bị giam cầm không chỉ là mục tiêu, mà còn là những phần của cuộc chiến mà họ sắp đối mặt. Họ cần phải chuẩn bị cho những gì đang chờ đợi.

Khi họ tiến vào rừng, bóng tối dần bao phủ xung quanh. Những cây cổ thụ như những cái bóng khổng lồ, chực chờ nuốt chửng họ vào lòng. Thiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, như thể có điều gì đó đang rình rập trong bóng tối.

“Có cảm giác như ai đó đang theo dõi chúng ta,” Hạ thì thào, giọng cô run rẩy.

“Đừng lo lắng,” Thiên trấn an, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi lo âu. “Chúng ta cần tập trung. Bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.”

Vân Dương bỗng dừng lại, đôi mắt cô nhìn xa xăm. “Tôi có cảm giác… có một linh hồn gần đây. Nó đang kêu gọi chúng ta.”

“Ở đâu?” Thiên hỏi, nhíu mày.

“Ở phía bên phải,” Vân Dương chỉ tay. “Hãy đi theo tôi.”

Họ đi theo hướng mà cô chỉ, từng bước chân dồn dập trên mặt đất ẩm ướt. Càng đi sâu vào rừng, không khí càng trở nên nặng nề hơn. Thiên cảm thấy sự hiện diện của bóng tối, như thể nó đang thăm dò, tìm kiếm điểm yếu của họ.

Bất ngờ, một tiếng gầm vang lên từ phía trước. Hắc Tôn, với vóc dáng đồ sộ và ánh mắt kiêu ngạo, xuất hiện từ bóng tối. Hắn cười nhếch mép, nụ cười không thể nào quên trong những câu chuyện kinh hoàng. “Các người nghĩ mình có thể thoát khỏi tay Phong Vũ dễ dàng như vậy sao?”

“Chúng ta không sợ ngươi!” Hạ đáp, giọng cô mạnh mẽ hơn cả những gì cô cảm thấy trong lòng.

“Ngươi sẽ phải hối hận,” Hắc Tôn nói, từng lời như lưỡi dao sắc bén. “Phong Vũ không chỉ là một kẻ thù. Hắn là ác mộng mà các người sẽ không bao giờ thoát ra được.”Thiên cảm thấy sự tức giận dâng lên. “Chúng ta sẽ ngăn chặn hắn. Chúng ta sẽ cứu những linh hồn đó!”

“Ha ha! Dễ dàng nói hơn làm,” Hắc Tôn cười lớn, rồi bỗng nhiên lao tới, sức mạnh của hắn như một cơn lốc cuốn phăng mọi thứ.

Thiên nhanh chóng rút ra vũ khí, chuẩn bị đối đầu. “Hạ, lùi lại!” anh hô to.

Nhưng Hạ đã kịp thời bước lên, đôi mắt cô sáng rực. “Tôi có cách!” Cô giơ tay lên, và những ký tự ánh sáng bắt đầu xuất hiện, hình thành một bùa chú bảo vệ quanh họ.

Hắc Tôn dừng lại, ánh mắt hắn đầy tức giận. “Ngươi nghĩ rằng phép thuật tầm thường có thể ngăn cản ta sao?”

“Đó không phải là phép thuật tầm thường,” Vân Dương nói, giọng cô kiên định. “Đó là sức mạnh của tình bạn và sự quyết tâm.”

Một luồng sáng mạnh mẽ từ bùa chú bùng lên, làm cho Hắc Tôn phải lùi lại. “Ngươi sẽ không thoát được đâu!” Hắn gầm lên, sự tức giận khiến không khí trở nên ngột ngạt.

“Chúng ta sẽ không để bóng tối nuốt chửng mình,” Thiên nói, lòng anh dâng trào một niềm tin mãnh liệt. “Cùng nhau, chúng ta có thể đánh bại mọi thử thách.”

Hắc Tôn tiến lên, nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, Vân Dương đã kêu lên: “Bùa chú đã sẵn sàng!” Một luồng ánh sáng từ tay cô phóng ra, vây quanh Hắc Tôn, khiến hắn chao đảo.

“Không!” Hắn gào thét, nhưng đã quá muộn. Những linh hồn đang kêu gọi phía xa dần dần hiện ra, những tiếng thở dài của họ hòa vào không khí, như một lời cầu nguyện cho sự cứu rỗi.

Thiên và Hạ, cùng với Vân Dương, nhìn nhau, những ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải nhanh lên,” Thiên nói. “Linh hồn đó đang cần chúng ta.”

Họ lao về phía những tiếng kêu gọi, bóng tối vẫn rình rập sau lưng, nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Họ là những chiến binh chống lại bóng tối, với hy vọng cháy bỏng trong lòng. Hành trình của họ đã bắt đầu, nhưng những thử thách phía trước vẫn còn vô vàn.

Và trong bóng tối, Phong Vũ đang theo dõi từng bước đi của họ, nụ cười lạnh lùng không bao giờ rời khỏi gương mặt nhợt nhạt. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp