Ngọc Bích Huyết

Chương 10: Sức mạnh từ cương thi

20px

Ngọc Bích đứng giữa ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, từng mảnh ký ức về cương thi lướt qua tâm trí cô. Đêm qua, cô đã nghe được những câu chuyện kỳ bí về sức mạnh của chúng. Hơi thở của sự bí ẩn khiến lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Nếu mình có thể thu phục được cương thi, mình sẽ có sức mạnh để bảo vệ quê hương,” cô thì thầm, ánh mắt sáng rực.

Tâm Nguyệt bước vào, nét mặt lo lắng. “Cô đang nghĩ gì vậy? Mình thấy ánh mắt cô có điều gì đó khác thường.”

“Chúng ta cần sức mạnh. Cương thi không chỉ là những sinh vật đáng sợ mà còn có thể trở thành đồng minh của chúng ta,” Ngọc Bích đáp, giọng điệu kiên định. “Mình đã nghe một vài người trong cung nói về cách để thu phục chúng.”

“Tuy nhiên, cô có chắc chắn rằng đó là một con đường đúng đắn không? Liễu Tịch đang theo dõi từng bước của chúng ta. Cô ta sẽ không bỏ qua cơ hội để hãm hại cô,” Tâm Nguyệt cảnh báo, ánh mắt trầm tư.

Ngọc Bích gật đầu, nhưng trong lòng cô đã quyết. “Mình không thể ngồi yên trong khi quê hương đang gặp nguy hiểm. Chúng ta phải tìm hiểu thêm về cương thi. Có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để kiểm soát chúng.”

“Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Tâm Nguyệt hỏi, sự lo lắng vẫn chưa rời khỏi đôi mắt.

“Nghe nói có một vị thầy lang sống ở ngoại ô cung, ông ta từng nghiên cứu về cương thi. Nếu tìm được ông ta, có thể chúng ta sẽ biết thêm nhiều điều,” Ngọc Bích đề xuất.

“Điều đó có thể rất nguy hiểm. Nếu Liễu Tịch phát hiện ra…” Tâm Nguyệt ngập ngừng.

“Cô không cần lo lắng quá. Chúng ta sẽ đi vào ban đêm, lúc mà mọi người không chú ý,” Ngọc Bích quả quyết. “Chúng ta cần hành động nhanh chóng.”

Khi đêm buông xuống, hai cô gái lén lút rời khỏi cung, lòng đầy hồi hộp. Từng bước đi nhẹ nhàng, nhưng trong lòng họ là những ý nghĩ nặng trĩu. Đến ngoại ô, một ngôi nhà nhỏ lấp ló giữa những hàng cây rậm rạp hiện ra. Ngọc Bích gõ cửa, tim đập rộn ràng.

Một người đàn ông với làn da rám nắng và đôi mắt sáng mở cửa. “Ai đến tìm ta vào giờ này?” ông hỏi, giọng điệu trầm ấm nhưng đầy nghi ngại.

“Chúng tôi muốn biết về cương thi,” Ngọc Bích nói, không giấu được sự khẩn trương trong giọng. “Chúng tôi nghe rằng ông có thể giúp.”

Người đàn ông nhìn họ, ánh mắt thăm dò. “Cương thi không phải là thứ mà ai cũng có thể kiểm soát. Chúng là những linh hồn không yên nghỉ. Nếu các cô thực sự muốn, phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”

“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Tâm Nguyệt lên tiếng, mặc dù trong lòng cô vẫn có chút lo lắng.“Vậy thì vào đi,” ông nói, lùi lại để cho họ bước vào.

Bên trong ngôi nhà, không khí u ám và nặng nề. Những bức tranh vẽ về cương thi treo trên tường, khiến Ngọc Bích cảm thấy rùng mình. Người đàn ông bắt đầu giảng giải về cách thu phục cương thi, từng từ từng chữ khiến tâm trí Ngọc Bích xoay chuyển. Cô cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn từ những sinh vật ấy, và cả những rủi ro mà nó mang lại.

“Để thu phục chúng, cô phải có một trái tim mạnh mẽ và kiên định. Điều đó không chỉ cần sức mạnh, mà còn phải có sự thấu hiểu,” ông nói. “Chúng không chỉ là những con quái vật, mà còn là những linh hồn đang tìm kiếm sự giải thoát.”

Ngọc Bích lắng nghe từng lời, không bỏ lỡ một chi tiết nào. “Nhưng nếu chúng ta thành công, chúng sẽ giúp đỡ chúng ta trong cuộc chiến này,” cô khẳng định.

“Nhưng có một điều quan trọng,” ông nhấn mạnh, “cương thi có thể trở thành con dao hai lưỡi. Chúng sẽ không nghe lời nếu cô không thật sự thấu hiểu chúng.”

Khi rời khỏi ngôi nhà, Ngọc Bích và Tâm Nguyệt cảm thấy như vừa bước ra từ một giấc mơ. “Chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Tâm Nguyệt hỏi.

“Chúng ta cần tìm một địa điểm an toàn để thực hành. Đó là cách duy nhất để thử sức mạnh của chúng,” Ngọc Bích nói, một quyết tâm rực cháy trong ánh mắt.

“Nhưng Liễu Tịch sẽ không ngồi yên đâu. Cô ta sẽ tìm cách ngăn cản chúng ta,” Tâm Nguyệt lo lắng.

“Chúng ta phải nhanh chóng. Càng chần chừ, cô ta càng có cơ hội để tính toán,” Ngọc Bích đáp, nắm chặt tay bạn mình.

Trở về cung, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những cuộc bàn tán về Liễu Tịch và cương thi không ngừng vang lên. Ngọc Bích cảm nhận được ánh mắt của những phi tần khác đang theo dõi từng bước đi của mình. Họ như những con sói rình rập, chờ thời cơ để tấn công.

“Cô có cảm thấy điều gì không ổn không?” Tâm Nguyệt hỏi, khi họ ngồi lại bên nhau trong một góc yên tĩnh của cung.

“Có lẽ chúng ta cần phải cẩn trọng hơn,” Ngọc Bích thừa nhận. “Liễu Tịch không chỉ là một đối thủ, mà là một mối nguy hiểm thực sự.”

Đêm xuống, trong giấc ngủ chập chờn, Ngọc Bích mơ thấy những cương thi, những sinh vật kỳ bí đang vây quanh cô, nhưng không phải để hãm hại mà như những người bạn, đang chờ đợi sự dẫn dắt. Cô tỉnh dậy, lòng tràn đầy quyết tâm. Mọi thứ đang bắt đầu chuyển động, và cô không thể để bất kỳ ai cản bước mình.

Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló rạng, Ngọc Bích đã quyết định. Cô sẽ thu phục cương thi, sẽ dùng sức mạnh ấy để bảo vệ quê hương. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, cô biết rằng Liễu Tịch đang âm thầm theo dõi, và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp