Ngọc Bích Huyết

Chương 15: Mặt nạ rơi xuống

20px

Ngọc Bích đứng thẳng, ánh mắt kiên quyết nhìn Liễu Tịch, người đang tiến lại gần với vẻ tự mãn. Không khí xung quanh dường như trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tâm Nguyệt đứng bên cạnh, tay nắm chặt, đôi mắt lấp lánh lo lắng.

“Cô nghĩ rằng mình có thể đối đầu với tôi?” Liễu Tịch cất giọng, mỗi từ đều mang theo sự châm chọc. “Cô luôn tự mãn với những phẩm chất của mình, nhưng trong thế giới này, sự tử tế không đủ để tồn tại.”

Ngọc Bích hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không chỉ đứng đây vì bản thân mình. Tôi có trách nhiệm với quê hương và những người xung quanh. Cô không thể hiểu điều đó.”

“Quê hương?” Liễu Tịch nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh. “Cô thật ngây thơ. Chính những mối quan hệ trong cung này mới quyết định số phận của chúng ta. Cô không thể chỉ dựa vào lòng tốt.”

“Và cô thì sao?” Tâm Nguyệt chen vào, giọng cô có phần kích động. “Cô chỉ biết đến quyền lực mà không hề quan tâm đến cuộc sống của người khác.”

Liễu Tịch cười khẩy, đôi mắt cô ta lấp lánh sự thách thức. “Tôi sẽ cho các cô thấy rằng quyền lực chính là thứ duy nhất có thể bảo vệ mình. Bây giờ, hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”

Đột nhiên, không khí xung quanh bắt đầu thay đổi. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm rùng mình cả ba người. Từ bóng tối, những bóng hình thấp thoáng xuất hiện, những cương thi, những sinh vật mà Ngọc Bích đã nghe nói. Ánh mắt Ngọc Bích chợt mở lớn, không thể tin vào những gì mình đang thấy.

“Chạy đi!” Tâm Nguyệt thét lên, nhưng đã quá muộn. Những cương thi lao tới, đôi mắt chúng phát ra ánh sáng đỏ rực. Ngọc Bích cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy.

“Chúng ta phải đối mặt với chúng,” Ngọc Bích nói, giọng cô vang lên đầy quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

Liễu Tịch đứng quan sát, nụ cười nham hiểm không rời khỏi môi. “Chúc các cô may mắn. Tôi sẽ không giúp đỡ đâu.”

“Cô không cần phải giúp,” Ngọc Bích đáp lại, ánh mắt cô đã chuyển từ sự lo lắng sang sự quyết tâm. “Chúng ta có thể tự mình vượt qua.”

Những cương thi lao tới, từng bước chân rầm rập vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ngọc Bích và Tâm Nguyệt lập tức chuyển động, tìm kiếm nơi ẩn náu. Ngọc Bích nhớ lại những bài học về cương thi mà bà cung nữ đã dạy. Cô biết rằng chỉ có cách tiêu diệt chúng mới có thể bảo vệ bản thân.“Chúng ta cần phải tìm một cách để thu phục chúng,” Ngọc Bích nói, giọng cô không còn run rẩy. “Có thể sử dụng thuốc độc mà cô đã học được.”

“Nhưng chúng sẽ không dễ dàng chấp nhận,” Tâm Nguyệt lo lắng. “Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu.”

“Chúng ta phải thử,” Ngọc Bích quyết định. “Cô hãy tìm một chỗ an toàn để tôi chế thuốc.”

Tâm Nguyệt gật đầu, ngay lập tức tìm chỗ ẩn nấp. Ngọc Bích bắt đầu tìm kiếm nguyên liệu trong túi của mình. Cô nhớ rằng mình đã mang theo một số thảo dược hữu ích. Cô nhanh chóng trộn lẫn, lòng thầm cầu nguyện rằng điều này sẽ giúp họ.

Khi thuốc đã hoàn tất, Ngọc Bích quay lại, thấy Tâm Nguyệt đang quan sát những cương thi. “Tôi đã chuẩn bị xong,” Ngọc Bích nói, lòng đầy hy vọng. “Bây giờ, chúng ta cần tìm cách tiếp cận chúng.”

“Chúng ta phải cẩn thận,” Tâm Nguyệt nhắc nhở. “Chúng không chỉ đơn thuần là những con quái vật.”

Ngọc Bích gật đầu, nhưng sự quyết tâm trong cô không hề giảm. “Chúng ta có thể làm được. Hãy tin tưởng vào nhau.”

Cả hai bước ra, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Những cương thi vẫn đang lượn lờ xung quanh, nhưng Ngọc Bích cảm nhận được sức mạnh từ thuốc trong tay mình. Cô biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến chống lại cương thi, mà còn là cuộc chiến để khẳng định giá trị của bản thân và bảo vệ những gì mình yêu thương.

Khi họ tiến gần hơn, Liễu Tịch vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng quan sát mọi diễn biến. “Thật thú vị,” cô ta nói, âm điệu châm chọc. “Liệu các cô có thể thành công trước khi quá muộn không?”

Ngọc Bích không trả lời, lòng cô dâng lên một cảm giác mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không để cô chiếm ưu thế.”

Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu với những cương thi. Nó còn là cuộc chiến giữa lòng tốt và tham vọng, giữa sự sống và cái chết. Ngọc Bích biết rằng chỉ có một trong số họ sẽ đứng vững cuối cùng. Mỗi bước tiến gần hơn về phía cương thi lại là một bước tiến gần hơn tới số phận của chính mình.

Liệu họ có thể vượt qua thử thách này hay sẽ bị cuốn vào những âm mưu tàn nhẫn của Liễu Tịch? Ngọc Bích tự nhủ rằng không gì có thể ngăn cản được cô và Tâm Nguyệt. Cuộc chiến thật sự chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp