Ngọc Bích Huyết

Chương 11: Bước ngoặt định mệnh

20px

Ngọc Bích ngồi bên cửa sổ, ánh sáng yếu ớt của buổi sáng len lỏi qua những khe hở của bức tường cung điện. Cô không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã nghe đêm qua. Tâm trí cô vẫn còn vương vấn với những lời của người đàn ông bí ẩn về cương thi. Sức mạnh và rủi ro, một món quà và một lời nguyền. Cô cảm thấy nỗi lo lắng bao trùm, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thôi thúc trong lòng.

“Ngọc Bích!” Tâm Nguyệt gõ nhẹ lên cửa, bước vào với vẻ mặt lo lắng. “Cô có khỏe không?”

“Cô ấy còn sống,” Ngọc Bích mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không đủ để che giấu sự căng thẳng trong lòng. “Tâm Nguyệt, chúng ta cần bàn về kế hoạch thu phục cương thi.”

“Cô nghĩ chúng ta có thể làm được không?” Tâm Nguyệt hỏi, đôi mắt cô ánh lên sự nghi ngại.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Ngọc Bích đáp, giọng nói chắc nịch. “Nếu thành công, chúng ta sẽ có một sức mạnh không ai có thể ngăn cản. Nhưng nếu thất bại…”

“Cô biết Liễu Tịch sẽ không ngồi yên. Cô ta sẽ tìm cách hãm hại chúng ta,” Tâm Nguyệt lắc đầu, lộ vẻ hoang mang.

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Ngọc Bích nói, một quyết tâm mạnh mẽ hiện lên trong ánh mắt. “Tôi sẽ không để cô ta làm hại những người vô tội.”

Khi bước ra khỏi phòng, họ cảm nhận được không khí nặng nề của cung điện. Những phi tần khác đang thì thầm với nhau, ánh mắt dò xét, như những con rắn chực chờ. Ngọc Bích không thể không cảm thấy sự đe dọa từ họ. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, như đi trên một con đường đầy chông gai.

“Cô có nghĩ rằng chúng ta nên tìm một nơi an toàn để thực hành không?” Tâm Nguyệt hỏi.

“Có. Một nơi không ai có thể theo dõi. Chúng ta cần phải thử sức mạnh của cương thi trong bí mật,” Ngọc Bích đáp. “Tôi đã nghe nói về một khu rừng ở phía bắc cung. Có thể đó sẽ là chỗ trú ẩn tốt.”

Tâm Nguyệt gật đầu, nhưng lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. “Cô có chắc là chúng ta sẽ không gặp rắc rối không? Khu rừng đó… có nhiều điều kỳ bí.”

“Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi cản trở. Nếu không, mọi thứ sẽ không bao giờ thay đổi,” Ngọc Bích nói, lòng kiên định.

Khi họ đi về phía khu rừng, lòng Ngọc Bích tràn đầy những câu hỏi. Liễu Tịch đang ở đâu? Cô ta có biết về kế hoạch của họ không? Những suy nghĩ ấy khiến cô càng thêm quyết tâm. Sức mạnh của cương thi không chỉ là một cơ hội, mà còn là một con đường dẫn đến sự giải thoát cho quê hương cô.

Đến khu rừng, không khí trở nên lạnh lẽo, âm u. Những âm thanh của thiên nhiên vang vọng, nhưng trong lòng Ngọc Bích, mọi thứ như chìm trong sự tĩnh lặng. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Tâm Nguyệt hỏi, đôi mắt mở to, nhìn quanh như thể có gì đó đang rình rập.

“Chúng ta cần tìm một địa điểm thánh địa,” Ngọc Bích trả lời, ánh mắt dõi theo những bóng cây. “Nơi mà cương thi có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng ta.”Họ đi sâu vào rừng, lòng đầy hồi hộp. Thời gian trôi qua chậm chạp, và không khí càng thêm dày đặc. Đột nhiên, Tâm Nguyệt dừng lại, nhìn về phía một tảng đá lớn với những dấu hiệu kỳ lạ. “Cô thấy không? Có vẻ như có điều gì đó ở đây.”

Ngọc Bích tiến lại gần, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ. Những ký hiệu đó giống như một loại ngôn ngữ cổ. “Có thể đây là dấu hiệu cho biết nơi này từng có cương thi xuất hiện,” cô nói, lòng cảm thấy hồi hộp.

“Cô nghĩ chúng ta có thể gọi chúng ra không?” Tâm Nguyệt hỏi, giọng run rẩy.

“Chúng ta phải thử,” Ngọc Bích đáp. “Hãy tập trung.”

Cả hai nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sức mạnh tiềm ẩn xung quanh. Một cơn gió lạnh lướt qua, và bỗng chốc, không gian trở nên nặng nề. Một tiếng động lạ vang lên từ phía sau tảng đá, khiến họ giật mình. Ngọc Bích mở mắt, nhìn về hướng âm thanh, lòng đầy hồi hộp.

“Tôi cảm thấy có gì đó… không ổn,” Tâm Nguyệt thì thầm.

“Cố gắng bình tĩnh,” Ngọc Bích trấn an, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi lo lắng. Họ lùi lại một bước, ánh mắt không rời khỏi chỗ phát ra âm thanh.

Rồi, từ bóng tối, một hình dáng hiện lên. Một cương thi, với đôi mắt sáng rực, đứng đó, như một bóng ma trong màn đêm. Ngọc Bích cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô không thể lùi bước. Đây chính là cơ hội mà cô đã chờ đợi.

“Chúng ta… chúng ta có thể giao tiếp với nó không?” Tâm Nguyệt hỏi, giọng nói lạc đi.

Ngọc Bích hít sâu, cố gắng tập trung. “Tôi không biết, nhưng chúng ta phải thử.”

Cô bước về phía cương thi, lòng đầy dũng cảm. “Chúng tôi không đến để hại bạn. Chúng tôi muốn giúp đỡ.”

Cương thi đứng yên, đôi mắt vẫn sáng rực. Một cảm giác kỳ lạ lướt qua, như thể nó đang lắng nghe. Ngọc Bích cảm nhận được sự hiện diện của một sức mạnh tiềm ẩn, một mối liên kết giữa họ.

Nhưng ngay lúc này, một tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Ngọc Bích quay lại, thấy Liễu Tịch xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng và đầy thách thức. “Tưởng rằng các người có thể làm gì với những thứ này sao?”

Tim Ngọc Bích đập mạnh. Cuộc chiến giữa họ đã chính thức bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp