Ngọc Bích Huyết

Chương 13: Lửa thử vàng

20px

Ngọc Bích đứng trước cửa rừng, nơi ánh sáng yếu ớt len lỏi qua tán lá. Cô cảm nhận được sự hiện diện của cương thi, những sinh vật bí ẩn mà giờ đây trở thành tâm điểm của cuộc chiến. Tâm Nguyệt đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Cô nghĩ Liễu Tịch sẽ hành động như thế nào?” Tâm Nguyệt hỏi, giọng cô thấp thoáng sự bất an.

“Cô ta sẽ không ngừng lại trước bất cứ điều gì,” Ngọc Bích đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải nhanh chóng thu phục cương thi. Đó là cách duy nhất để có thể chống lại cô ta.”

“Nhưng chúng ta không biết làm thế nào,” Tâm Nguyệt nói, ánh mắt lộ rõ sự bối rối.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu,” Ngọc Bích khẳng định. “Tôi tin rằng nếu chúng ta hiểu được bản chất của cương thi, chúng ta có thể khai thác sức mạnh của chúng.”

Trong lúc ấy, một tiếng động lạ vang lên từ phía rừng sâu. Ngọc Bích và Tâm Nguyệt nhìn nhau, sự căng thẳng dâng cao. Cương thi xuất hiện, dáng vẻ thô kệch nhưng lại mang một sức mạnh huyền bí. Ngọc Bích hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Chúng ta cần phải làm cho chúng tin tưởng mình,” Ngọc Bích nói. “Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể kiểm soát được sức mạnh của chúng.”

Tâm Nguyệt gật đầu, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. “Liệu chúng có nghe theo chúng ta không?”

“Chúng ta sẽ phải làm mọi cách,” Ngọc Bích trả lời, ánh mắt kiên định. “Nếu chúng ta không thử, làm sao biết được?”

Bất ngờ, một cương thi bước ra từ bóng tối, ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào họ. Ngọc Bích cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô bước lên một bước, cố gắng giữ vững giọng nói. “Chúng tôi không đến đây để gây hại cho các ngươi. Chúng tôi muốn giúp đỡ.”

Cương thi đứng im, chỉ có ánh mắt không rời khỏi Ngọc Bích. Tâm Nguyệt thì thầm: “Cô có chắc rằng nó hiểu không?”

“Có thể,” Ngọc Bích đáp, nhưng trong lòng cô vẫn không khỏi lo lắng. “Nếu chúng ta có thể kết nối với nó, biết đâu sẽ tạo ra được một điều kỳ diệu.”

Cương thi từ từ tiến lại gần hơn, Ngọc Bích đưa tay ra, lòng tràn đầy hy vọng. “Hãy cho chúng tôi một cơ hội.”

Tâm Nguyệt nắm chặt tay Ngọc Bích, cả hai đều cảm nhận được sự căng thẳng. Cương thi ngửi ngửi bàn tay của Ngọc Bích, rồi bỗng nhiên, nó lùi lại một bước, phát ra âm thanh ghê rợn.

“Chạy thôi!” Tâm Nguyệt kêu lên, nhưng Ngọc Bích không hề nhúc nhích. Cô vẫn đứng yên, không muốn để lộ sự sợ hãi.

“Đừng sợ. Chúng ta sẽ không làm hại ngươi,” Ngọc Bích nói với giọng chắc nịch.

Cương thi dừng lại, ánh mắt như đang phân vân. Ngọc Bích nhận ra cơ hội này và thận trọng bước lại gần hơn. “Ngươi có thể giúp chúng ta, và chúng ta sẽ giúp ngươi.”Tâm Nguyệt nắm chặt tay Ngọc Bích, lòng đầy lo lắng. “Cô có chắc không? Nếu nó tấn công…”

“Chúng ta phải tin vào bản thân,” Ngọc Bích kiên quyết. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể thay đổi được gì.”

Một khoảnh khắc trôi qua, cương thi vẫn không nhúc nhích. Ngọc Bích tiếp tục nói, giọng điệu ấm áp hơn. “Chúng ta đều có những nỗi đau riêng. Hãy để chúng ta cùng nhau vượt qua.”

Cương thi như nghe thấy lời nói của cô, ánh mắt dần dịu lại. Ngọc Bích cảm nhận được một luồng năng lượng từ nó, như thể cương thi đang lắng nghe.

“Đúng rồi,” Ngọc Bích khích lệ. “Chúng ta có thể trở thành đồng minh.”

Ngay lúc đó, một tiếng cười vang lên từ phía sau. Liễu Tịch xuất hiện, vẻ mặt đầy tự mãn. “Ôi, thật là một cảnh tượng thú vị. Ngọc Bích, cô nghĩ rằng mình có thể thu phục cương thi chỉ bằng những lời nói sao?”

Ngọc Bích quay lại, ánh mắt đầy thách thức. “Tôi sẽ không để cô phá hoại cơ hội này.”

Liễu Tịch tiến lại gần, ánh mắt sắc lạnh. “Cô nên biết rằng cương thi không dễ dàng bị thuyết phục. Chúng ta đang ở trong một cuộc chiến, và chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.”

“Cô không thể chỉ dùng mưu kế để chiếm lấy quyền lực,” Ngọc Bích đáp, giọng kiên định. “Chúng ta cần sức mạnh từ cương thi, và tôi sẽ không từ bỏ.”

“Vậy thì hãy xem ai sẽ là người chiếm được sức mạnh này,” Liễu Tịch nói, nụ cười bí ẩn lại hiện trên môi. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.”

Ngọc Bích cảm thấy một cơn rùng mình. Cô hiểu rằng mọi thứ đã trở nên phức tạp hơn. Tâm Nguyệt đứng bên cạnh, vẻ mặt lo lắng. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Ngọc Bích nói, quyết tâm trong lòng dâng trào. “Bất kể cái giá phải trả là gì, tôi sẽ không để quê hương mình bị tổn thương.”

Tâm Nguyệt gật đầu, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

“Đúng vậy,” Ngọc Bích khẳng định, lòng tràn đầy sức mạnh từ tình bạn. “Hãy tìm cách thu phục cương thi. Đó sẽ là chìa khóa cho cuộc chiến này.”

Khi họ bắt đầu lên kế hoạch, Ngọc Bích cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt, những âm mưu vẫn đang rình rập từ phía sau. Cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa họ mà còn là cuộc chiến với chính bản thân và những cảm xúc sâu xa đang bị thử thách.

Trong lòng cô, một câu hỏi lớn dâng lên: liệu tình bạn có thể vượt qua được những âm mưu tăm tối? Cô đã quyết tâm không lùi bước, nhưng mọi thứ đều chưa rõ ràng.

Cương thi đứng đó, như một biểu tượng cho sức mạnh và sự bí ẩn. Ngọc Bích biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô sẽ không đơn độc trong hành trình đầy gian nan này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp