Ngọc Bích Huyết

Chương 2: Những mảnh ghép đầu tiên

20px

Ngọc Bích ngồi bên khung cửa sổ, ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt cô, khiến làn da trắng như ngọc càng thêm nổi bật. Cô thở dài, cảm giác như những bức tường của cung điện này đang bóp nghẹt hơi thở tự do của mình. Cô biết rằng để tồn tại trong chốn này, cô không chỉ cần sắc đẹp mà còn phải có trí tuệ và sự mưu mẹo.

Tâm Nguyệt bước vào phòng, mang theo một chén trà nóng. “Ngọc Bích, đừng để những suy nghĩ tiêu cực chi phối. Mọi thứ sẽ dần trở nên quen thuộc hơn.” Cô ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lo lắng nhưng vẫn ấm áp.

“Cậu có nghĩ rằng mọi người sẽ chấp nhận mình không?” Ngọc Bích hỏi, đôi mắt xanh biếc lấp lánh một nỗi hoài nghi.

“Chấp nhận hay không không quan trọng. Quan trọng là cậu phải chứng minh giá trị của mình. Họ sẽ không dễ dàng tha thứ cho những ai yếu đuối.” Tâm Nguyệt khẽ nhấp một ngụm trà, rồi nhìn thẳng vào mắt Ngọc Bích. “Hãy bắt đầu tìm hiểu về các phi tần khác. Biết được điểm yếu và điểm mạnh của họ sẽ giúp cậu có lợi thế.”

Ngọc Bích gật đầu, trái tim cô đập nhanh hơn khi nghĩ đến những thử thách phía trước. Liễu Tịch là một trong những cái tên mà cô đã nghe nhiều. Cô gái này nổi bật với vẻ đẹp bí ẩn và ánh mắt sắc sảo, nhưng cũng là người mà nhiều phi tần khác đều tỏ ra kiêng dè.

“Liễu Tịch không phải là người dễ đối phó,” Tâm Nguyệt nói, giọng điệu nghiêm túc. “Cô ta có tham vọng lớn và không ngại sử dụng mưu kế để đạt được mục tiêu. Cậu nên cẩn thận.”

Ngọc Bích nhớ lại nụ cười của Liễu Tịch, nó không chỉ đẹp mà còn ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. “Mình sẽ tìm hiểu thêm về cô ấy. Nếu như đây là cuộc chiến, thì mình cần phải chuẩn bị.”

Họ bắt đầu quan sát các phi tần khác trong bữa tiệc tối hôm đó. Những ánh mắt lén lút, những nụ cười giả tạo, tất cả đều cho thấy sự cạnh tranh khốc liệt đang diễn ra. Ngọc Bích cảm nhận được không khí căng thẳng. Mỗi người đều có những mục tiêu riêng, và những mảnh ghép của cuộc chiến này đang dần lộ diện.

“Cô ta là ai?” Ngọc Bích hỏi Tâm Nguyệt khi thấy một phi tần với làn da sáng bóng, tóc dài xõa tự nhiên. Đó chính là Liễu Tịch, đang trò chuyện với một vài phi tần khác.

“Cô ta là người có tài năng chế thuốc độc và giải độc. Không ai dám đụng vào cô ta nếu không có sự chuẩn bị.” Tâm Nguyệt hạ giọng. “Cẩn thận, Ngọc Bích. Cô ta có thể không ngần ngại hãm hại bất kỳ ai cản đường mình.”

Ngọc Bích cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. Cô cần phải tìm ra cách bảo vệ bản thân, và có lẽ, việc xây dựng mối quan hệ với những phi tần khác sẽ là một bước đi khôn ngoan. “Mình sẽ thử tiếp cận cô ấy,” Ngọc Bích quyết định.

Khi bữa tiệc kết thúc, Ngọc Bích tìm cách tiếp cận Liễu Tịch. “Xin chào, Liễu Tịch. Tôi là Ngọc Bích, mới vào cung.” Cô cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Liễu Tịch quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua Ngọc Bích. “Chào mừng. Cung điện này không dễ dàng như vẻ bề ngoài. Cô sẽ phải học cách thích nghi.” Nụ cười của cô ta mang chút gì đó mỉa mai.

“Cảm ơn lời khuyên. Tôi rất muốn học hỏi từ những người như cô.” Ngọc Bích đáp, lòng thầm cảm nhận sự thách thức trong từng lời nói.“Cô muốn học hỏi? Thú vị đấy.” Liễu Tịch khẽ nhếch môi, ánh mắt toát lên sự tinh quái. “Hãy nhớ rằng, những gì cô thấy ở đây chỉ là bề nổi. Dưới mặt nước là những cơn sóng ngầm đầy nguy hiểm.”

Ngọc Bích cảm thấy rùng mình, nhưng không để lộ. “Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.” Cô nói, lòng quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khi quay về phòng, Ngọc Bích không thể ngủ được. Những suy nghĩ về Liễu Tịch và các phi tần khác cứ quay cuồng trong đầu cô. Mỗi người đều là một mảnh ghép trong trò chơi quyền lực này. Cô cần phải tìm ra cách để hòa nhập mà không làm mất đi bản thân.

“Có lẽ, mình nên tìm hiểu về những loại cây trồng và thuốc mà Liễu Tịch sử dụng,” Ngọc Bích tự nhủ. “Nếu có thể nắm bắt được bí quyết của cô ta, mình có thể có lợi thế.”

Sáng hôm sau, Ngọc Bích quyết định đến vườn thuốc trong cung. Nơi đây có nhiều loại cây quý hiếm, và việc tìm hiểu chúng sẽ giúp cô có thêm kiến thức. Khi đi dạo giữa những luống cây, Ngọc Bích chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Ngọc Bích?” Giọng nói dịu dàng của Tâm Nguyệt vang lên. “Cậu cũng đến đây sao?”

“Ừ, mình đang tìm hiểu về cây thuốc.” Ngọc Bích đáp, lòng cảm thấy ấm áp khi thấy bạn.

“Cậu thật thông minh. Chúng ta có thể cùng nhau học hỏi.” Tâm Nguyệt cười, đôi mắt lấp lánh hy vọng.

Họ cùng nhau khám phá những loại cây, từ những loài có tác dụng chữa bệnh đến những loại có thể gây độc. Ngọc Bích cảm thấy mình như đang dần tìm ra những mảnh ghép của trò chơi này.

Khi rời khỏi vườn, Ngọc Bích gặp Liễu Tịch. Cô ta đang đứng bên một cây thuốc, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. “Cô đang tìm hiểu về cây thuốc? Hãy cẩn thận với những gì mình học được.” Liễu Tịch nói, đôi mắt ánh lên sự thách thức.

“Cảm ơn, tôi sẽ chú ý.” Ngọc Bích không để mình bị khuất phục, cô biết rằng mình không thể lùi bước.

Trở về phòng, Ngọc Bích cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. Mỗi ngày trôi qua, cô càng nhận thức rõ hơn về cuộc chiến mà mình đang tham gia. Cô sẽ không chỉ là một mảnh ghép trong trò chơi này, mà sẽ trở thành người dẫn dắt, người có thể thay đổi cục diện.

Khi bóng đêm buông xuống, Ngọc Bích lại ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao. Cô không thể đoán trước những thử thách phía trước, nhưng một điều chắc chắn rằng, cô sẽ không từ bỏ. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô sẽ tìm ra cách để chiến thắng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp