Bí Mật Bên Dưới

Chương 11: Những bí mật bị chôn vùi

20px

Vũ Minh đứng ở cửa sắt, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Tiếng bước chân bên ngoài đang dần xa, nhưng sự căng thẳng vẫn bao trùm. Huyền dựa lưng vào tường, mắt chăm chú quan sát từng cử động của Vũ Minh. Cô biết rằng họ cần phải tìm ra cách thoát khỏi tình huống này, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

“Chúng ta phải tìm một lối ra,” Vũ Minh nói, giọng trầm nhưng đầy quyết tâm. “Huyền, em có thấy gì khác thường không?”

Huyền lắc đầu, nhưng sau đó cô chỉ vào những bức tường xung quanh. “Những bức tường này... có vẻ như có dấu hiệu của việc bị đào bới.”

“Đúng rồi,” Vũ Minh gật đầu, tiến lại gần để kiểm tra. “Có thể chúng ta đang ở gần một lối vào khác.”

Đào Phong, đang thở hổn hển, khẽ nói: “Nếu là một ngôi mộ cổ, có thể có những manh mối bên trong.” Anh cúi xuống, nhìn vào một khoảng tối dưới chân. “Có thể có lối đi ở đây.”

Vũ Minh quỳ xuống bên cạnh Đào Phong, mắt anh lướt qua những viên gạch cũ kỹ. Một mảnh đất ẩm ướt ló ra, như thể vừa mới bị đào lên. “Huyền, cầm đèn pin lại đây,” anh yêu cầu.

Huyền nhanh chóng đưa đèn cho Vũ Minh. Ánh sáng chiếu vào khoảng đất, để lộ những vết tích kỳ lạ. “Có ký tự cổ,” Vũ Minh nhận xét. “Chúng ta cần phải giải mã chúng.”

“Giải mã? Giờ không phải lúc để nghiên cứu!” Huyền hốt hoảng. “Chúng ta cần thoát ra trước đã!”

“Chúng ta không thể bỏ qua bất kỳ manh mối nào,” Vũ Minh nói kiên quyết, “Nếu không, chúng ta sẽ không biết bọn chúng đang tìm kiếm gì.”

Đào Phong chăm chú nhìn vào những ký tự. “Đây có thể là chỉ dẫn đến một kho báu hoặc một lối ra an toàn.”

“Vậy thì hãy làm nhanh lên,” Huyền thúc giục. “Nếu bọn chúng quay lại, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”

Vũ Minh gật đầu, tập trung vào những ký tự. “Có một câu nói: ‘Khi ánh sáng tắt, bí mật được tiết lộ’. Hãy tìm ánh sáng.”

“Ánh sáng?” Đào Phong nhíu mày, rồi nhìn lên trần nhà. “Có thể có lối đi ở đó.”

“Huyền, em có thể leo lên không?” Vũ Minh hỏi.

Huyền nhìn lên, không khỏi lo lắng. “Tôi sẽ thử.” Cô lấy đà, bám vào một thanh gỗ cũ, cố gắng leo lên. “Nếu có gì, hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Vũ Minh và Đào Phong đứng dưới, sẵn sàng đỡ cô. Huyền mất một lúc mới có thể với tới trần, nhưng khi cô chạm vào, một tiếng động lạ vang lên. Một mảnh tường lộ ra, để lại một khoảng tối mịt mù phía trên.

“Có một lối đi!” Huyền kêu lên, vui mừng.

“Nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Vũ Minh cảnh báo. “Có thể có bẫy.”

Huyền gật đầu, chầm chậm chui vào. Cô cảm nhận được không khí lạnh lẽo từ bên trong. “Có vẻ như nó dẫn ra ngoài.”

“Đi thôi,” Vũ Minh thúc giục. Anh đuổi theo, theo sau là Đào Phong.

Khi họ đi qua lối đi, cảm giác hồi hộp dâng lên. Huyền dẫn đầu, ánh đèn pin chiếu sáng một không gian lớn hơn. Bên trong có những bức tường đá, nhiều ký tự cổ xưa và những bức tranh khắc họa cảnh tượng từ hàng nghìn năm trước.“Thật đẹp,” Huyền thốt lên, quên đi nỗi sợ hãi.

“Chúng ta không có thời gian để ngắm nhìn,” Vũ Minh nhắc nhở. “Hãy tìm manh mối nào đó.”

Đào Phong gật đầu, tiến về phía một bức tranh lớn. “Có vẻ như đây là một bản đồ.”

“Bản đồ? Đưa tôi xem!” Vũ Minh lao tới. Khi nhìn vào, anh nhận ra rằng bản đồ có thể dẫn đến một địa điểm quan trọng trong thành phố.

“Đây có thể là nơi bọn tội phạm đang tìm kiếm,” Huyền nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra cách đến đó.”

“Nhưng làm thế nào để ra ngoài?” Đào Phong hỏi.

“Chúng ta có thể quay lại lối đi cũ, nhưng cần phải cẩn thận,” Vũ Minh đáp. “Huyền, em có thể dẫn đường không?”

Huyền gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ quay lại lối đi, nhưng khi vừa ra đến cửa sắt, lại nghe thấy tiếng động bên ngoài. “Chúng đang đến gần!” Huyền kêu lên, hoảng loạn.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!” Vũ Minh ra lệnh, không chần chừ.

Họ nhanh chóng quay lại, tìm kiếm một lối thoát khác. Nhưng không gian tối tăm trở nên ngột ngạt. Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía ngoài. “Chúng ở đâu? Tìm chúng!”

“Chạy!” Vũ Minh quát, dẫn đầu. Huyền và Đào Phong theo sát, lòng đầy lo lắng.

Họ chạy qua những hành lang tối tăm, cảm giác như có hàng trăm con mắt đang theo dõi. “Đừng dừng lại!” Đào Phong la lên, chạy nhanh hơn.

“Ở đây!” Huyền chỉ vào một cánh cửa khác. Họ lao vào, nhưng bên trong lại là một căn phòng nhỏ. Không có lối thoát.

“Chúng ta bị kẹt!” Huyền thở hổn hển.

“Không!” Vũ Minh lắc đầu, cảm giác tuyệt vọng đang tràn ngập. “Phải có một cách.”

“Chúng ta có thể dùng những ký tự trên tường để tìm ra lối thoát,” Đào Phong đề xuất. “Nếu chúng ta tìm ra được ý nghĩa, có thể sẽ tìm được đường ra.”

Vũ Minh nhìn quanh, tâm trí chạy đua. “Đúng! Chúng ta có thể tìm ra một manh mối từ đây.” Anh tiến lại gần tường, ánh mắt dán chặt vào những ký tự.

Huyền và Đào Phong chăm chú lắng nghe, lòng đầy hy vọng. Không khí trong phòng trở nên nặng nề, nhưng mỗi người đều cảm nhận được rằng bí mật sắp được tiết lộ.

“Có một điều gì đó đang chờ đợi,” Vũ Minh thì thầm, tay lướt qua các ký tự. “Chúng ta cần phải tìm ra nó trước khi quá muộn.”

Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ phía cửa, khiến họ giật nảy mình. Họ quay lại, thấy ánh sáng chiếu vào từ bên ngoài. “Chúng đến!” Huyền kêu lên.

“Chúng ta không còn thời gian!” Vũ Minh hét lên, quyết tâm không để mọi thứ kết thúc ở đây. Mọi thứ đều phụ thuộc vào một bí mật mà họ chưa khám phá ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp