Bí Mật Bên Dưới

Chương 2: Mở đầu bí ẩn

20px

Cuộc gọi đến vào lúc Vũ Minh đang ngồi trong văn phòng, giữa những tách trà và đống hồ sơ lộn xộn. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Một cái tên lạ, không quen thuộc. Anh nhấc máy.

“Vũ Minh?” Giọng nói trầm ấm, nhưng đầy bí ẩn.

“Vâng, tôi nghe.” Anh đáp, cảm giác có điều gì đó không ổn.

“Tôi cần bạn giúp. Nhà khảo cổ Trần Lâm đã mất tích. Hãy điều tra vụ này. Có thể ông ấy đã tìm thấy thứ gì đó không nên bị phát hiện.”

“Thứ gì?” Vũ Minh hỏi, lòng tràn đầy nghi ngờ.

“Cổ vật. Nó có thể thay đổi mọi thứ.” Giọng nói cúp máy ngay sau đó, để lại trong anh sự băn khoăn.

Là một thám tử tư, Vũ Minh đã quen với những vụ án kỳ lạ, nhưng vụ này có vẻ đặc biệt hơn. Anh đứng dậy, quyết định rằng mình cần tìm hiểu ngay về Trần Lâm và cổ vật mà ông ấy đã phát hiện.

Khi mở máy tính, anh tìm kiếm thông tin. Lâm là một nhà khảo cổ nổi tiếng, từng khám phá nhiều địa điểm lịch sử. Nhưng lần này, có điều gì đó không bình thường. Hình ảnh một cổ vật cổ xưa hiện lên trên màn hình, ánh sáng lấp lánh, mang theo một sức hút kỳ lạ.

“Cái này… có thể là nguyên nhân.” Vũ Minh tự nhủ, lòng dấy lên sự tò mò. Anh cần gặp người đã gọi cho mình.

Không lâu sau, Huyền xuất hiện tại văn phòng. “Có tin gì mới không?” Cô hỏi, ánh mắt rạng rỡ.

“Có một vụ mất tích. Nhà khảo cổ Trần Lâm.” Anh trả lời, sự nghiêm túc trong giọng nói khiến Huyền chững lại.

“Và cổ vật?” Cô nhướng mày, như đã đoán ra điều gì.

“Đúng. Chúng ta phải tìm hiểu về nó.” Vũ Minh gật đầu, quyết tâm dấy lên trong anh.

Cả hai cùng lên đường. Họ đến một bảo tàng nhỏ nơi Lâm từng làm việc. Không khí trong bảo tàng lạnh lẽo, mùi gỗ cũ và bụi bặm hòa quyện với nhau. Vũ Minh và Huyền đi dọc các gian trưng bày, tìm kiếm manh mối.

“Có gì không?” Huyền hỏi, ánh mắt cô dò xét từng chi tiết.

“Cổ vật này.” Vũ Minh chỉ vào một chiếc hộp bằng gỗ, được bảo quản cẩn thận. “Có thông tin gì về nó không?”

Huyền tiến lại gần, đọc một tấm biển nhỏ bên cạnh. “Nó được cho là có nguồn gốc từ một nền văn minh đã biến mất. Có thể Lâm đã tìm thấy nó.”

“Phải tìm thêm thông tin về nó.” Vũ Minh quyết định. Họ tiếp tục tìm kiếm, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy Lâm đã từng ở đây gần đây.

Khi chuẩn bị rời đi, một người phụ nữ lớn tuổi xuất hiện. “Các bạn đang tìm kiếm gì?” Bà hỏi, ánh mắt sắc bén.

“Hai chúng tôi đang điều tra về Trần Lâm,” Huyền trả lời. “Bà có biết ông ấy không?”

“Biết chứ. Ông ấy đã quá đam mê với cổ vật này. Nhưng… tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.” Bà lắc đầu, giọng bà trầm xuống.

“Điều gì?” Vũ Minh hỏi.

“Ông ấy đã nói về một nơi, một cái gì đó được giấu kín. Nhưng tôi không dám hỏi thêm.” Bà nhìn họ, ánh mắt đầy lo âu.“Hãy cho chúng tôi biết. Điều đó có thể giúp ích.” Vũ Minh thuyết phục.

Bà do dự, nhưng cuối cùng cũng nói. “Ông ấy thường đến khu vực cũ, nơi những tòa nhà hoang phế. Có thể ông ấy đã tìm thấy điều gì đó ở đó.”

“Cảm ơn bà.” Huyền nói, lòng họ tràn đầy hy vọng mới.

Khi rời bảo tàng, Vũ Minh và Huyền nhìn nhau, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta phải đến đó ngay bây giờ.” Anh nói, không để thời gian trôi qua vô ích.

Khu vực cũ nằm bên ngoài thành phố, nơi mà những tòa nhà cổ bị bỏ hoang, lặng lẽ đứng giữa dòng thời gian. Họ bước vào một ngôi nhà hoang, không khí bên trong lạnh lẽo. Những bóng tối như đang dõi theo từng bước đi của họ.

“Có gì không?” Huyền hỏi, giọng có phần lo lắng.

“Một vài dấu chân.” Vũ Minh chỉ vào nền đất bụi bặm. “Có thể là của Lâm.”

“Chúng ta nên vào xem.” Cô nhấn mạnh.

Vũ Minh gật đầu, cả hai cùng tiến vào trong. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của Huyền chiếu vào những bức tường, lộ ra những vết tích của quá khứ. Họ tìm kiếm từng góc tối, từng dấu hiệu nhỏ.

Bỗng một âm thanh lạ vang lên từ phía sau. Huyền giật mình, quay lại. “Cái gì vậy?”

“Chắc chỉ là chuột.” Vũ Minh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh, một cảm giác bất an dâng lên.

Họ tiếp tục khám phá cho đến khi một cánh cửa dẫn xuống tầng hầm hiện ra trước mắt. “Có nên xuống không?” Huyền hỏi, giọng có phần lo lắng.

“Không còn lựa chọn nào khác.” Anh kéo cô xuống, từng bước một, lòng đầy hồi hộp. Tầng hầm tối tăm, lạnh lẽo như một cái miệng của quái vật đang chờ nuốt chửng họ.

Khi vừa đặt chân xuống, họ nghe thấy tiếng thì thầm. Những âm thanh kỳ quái vang vọng, như tiếng của những linh hồn đang gọi. Vũ Minh và Huyền nhìn nhau, đôi mắt chứa đầy quyết tâm và lo âu.

“Chúng ta không thể quay lại,” anh nói, cố gắng xua tan bầu không khí nặng nề. “Phải tiến lên.”

Huyền gật đầu, họ tiếp tục đi sâu vào bên trong. Đột nhiên, một ánh sáng lóe lên từ một góc tối. Cả hai cùng quay lại, thấy một chiếc hộp cổ xưa nằm giữa nền đất.

“Đó có thể là cổ vật,” Huyền thốt lên, ánh mắt sáng rực.

Vũ Minh tiến lại gần, lòng đầy hồi hộp. Nhưng khi anh mở nắp hộp, một làn khói mỏng bay ra, làm cả hai hoảng hốt. “Cẩn thận!” anh quát, lùi lại một bước.

Một tiếng động lớn vang lên từ phía trên, khiến bức tường rung chuyển. Vũ Minh lập tức kéo Huyền ra khỏi khu vực nguy hiểm. “Chúng ta phải ra ngoài ngay!”

Họ lao lên cầu thang, nhưng những âm thanh lạ lùng vẫn vang vọng bên tai. Huyền thở hổn hển, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể bỏ cuộc. Phải tìm ra sự thật!”

“Đúng,” Vũ Minh đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Nhưng trước hết, hãy thoát khỏi đây đã.”

Khi họ thoát ra khỏi ngôi nhà hoang, bầu không khí bên ngoài trở nên căng thẳng. Những ánh mắt của những kẻ lạ mặt đang theo dõi họ từ xa. Họ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Trong lòng thành phố Ánh Nguyệt, bí mật vẫn đang chờ đợi. Và họ đã bước vào một cuộc chơi mà không ai có thể lường trước được.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp