Bí Mật Bên Dưới

Chương 7: Cuộc truy đuổi

20px

Huyền và Vũ Minh lao ra khỏi tòa nhà, không kịp nhìn lại. Tiếng đập cửa vẫn vang lên, ầm ĩ như tiếng trống trận. Họ chạy xuyên qua con hẻm chật hẹp, mồ hôi chảy ròng ròng.

“Đi bên phải!” Vũ Minh hô to, kéo Huyền theo hướng đó. Trong đầu anh, một kế hoạch khẩn cấp hình thành. “Chúng ta phải đến khu chợ cũ. Ở đó có nhiều chỗ ẩn nấp.”

“Có chắc không?” Huyền thở gấp, nhìn lại phía sau.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” anh đáp, ánh mắt kiên định. “Nhanh lên!”

Hai người chạy như bay, vượt qua những chiếc xe cũ kỹ đỗ bên đường. Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng không thể để nỗi sợ hãi lấn át. Cô dồn hết sức lực vào đôi chân, muốn rời xa những kẻ đang truy đuổi.

“Chúng ta sắp đến nơi rồi!” Vũ Minh kêu lên khi thấy ánh đèn lấp lánh của khu chợ.

Nhưng ngay lúc họ bước vào chợ, một bóng đen xuất hiện từ phía bên kia. Đào Phong! Anh ta đứng đó, vẻ mặt hốt hoảng. “Cẩn thận! Họ đang đến gần!”

“Không có thời gian!” Vũ Minh đáp, kéo Huyền tiếp tục chạy. “Theo tôi!”

Họ chạy sâu vào chợ, những gian hàng bày đủ loại hàng hóa, từ đồ ăn đến quần áo cũ. Mùi hương từ các món ăn tràn ngập không gian, nhưng lúc này, không ai có tâm trí để thưởng thức. Huyền nhìn quanh, tìm kiếm một nơi ẩn nấp.

“Chúng ta phải chia nhau ra,” Vũ Minh nói. “Tôi sẽ dẫn Huyền đến một chỗ an toàn, còn Đào, anh đi tìm cách đánh lạc hướng họ.”

“Được,” Đào Phong gật đầu, vẻ mặt quyết tâm. “Cẩn thận nhé!”

Hai người vội vã rẽ vào một lối nhỏ. Huyền cảm thấy tim mình đập thình thịch. “Nếu chúng ta bị bắt, mọi chuyện sẽ kết thúc.”

“Đừng lo,” Vũ Minh trấn an, nhưng ánh mắt anh vẫn nghiêm túc. “Chúng ta phải giữ bình tĩnh. Hãy tìm cách thoát ra.”

Họ đến một góc khuất, nơi có một chiếc xe cũ đỗ lại. “Có thể chúng ta sẽ tìm được một phương tiện để rời khỏi đây,” anh nói, nhìn quanh.

“Nhưng nếu bị phát hiện…” Huyền lo lắng.

“Thì chúng ta sẽ phải chiến đấu,” Vũ Minh cười mỉa mai, nhưng trong ánh mắt có sự quyết tâm. Họ lén lút đến gần chiếc xe.

Bỗng từ phía sau, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Một nhóm người, có lẽ là băng nhóm của Trần Lâm, đang đuổi theo. “Chúng ở đâu? Tìm đi!” một giọng nói quát lớn.

“Vào xe!” Vũ Minh ra lệnh, và họ nhảy lên.

Huyền vội vã tìm chìa khóa. “Không có chìa khóa!”

“Cứ bật lên!” Vũ Minh nói, tay anh đã tìm được một cái búa nằm ở ghế sau. “Cố gắng đi!”

Huyền hoảng loạn, nhưng Vũ Minh đã đập mạnh vào ổ khóa. Chiếc xe phát ra tiếng động chói tai, nhưng nó bắt đầu nổ máy. Huyền phấn khích, nhưng không quên nhìn ra ngoài. “Họ đến gần!”

Vũ Minh không chần chừ, đạp ga. Chiếc xe lao đi như một cơn lốc. Huyền ngồi ở ghế bên cạnh, nhìn thấy nhóm người đằng sau càng lúc càng gần. “Họ sẽ đuổi kịp chúng ta!”

“Không nếu tôi có thể giúp,” Vũ Minh mỉm cười, tay anh bám chặt vào vô lăng. “Cố gắng giữ bình tĩnh.”Chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ, không biết sẽ dẫn đến đâu. Huyền cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng có chút hy vọng. “Chúng ta phải tìm cách liên lạc với những người khác.”

“Đúng vậy,” Vũ Minh gật đầu. “Nếu có thể gặp Hoàng Minh, ông ấy có thể giúp.”

Nhưng bất ngờ, một chiếc xe khác từ phía trước lao tới. Vũ Minh nhấn phanh, nhưng không kịp. Chiếc xe va chạm mạnh, khiến họ chao đảo. “Chết tiệt!” Vũ Minh quát, cố giữ tay lái.

“Ra khỏi xe!” Huyền hét lên, cảm giác nguy hiểm đang ở rất gần.

Họ nhảy xuống, nhưng ngay lập tức bị vây quanh. Nhóm của Trần Lâm đã chặn đường. “Các ngươi không thể thoát!” một tên trong nhóm cười khẩy.

“Chúng ta không có thời gian!” Huyền nói, nhìn quanh tìm lối thoát. “Vũ Minh, phải làm gì đó!”

“Đứng lại!” một tên khác gầm lên.

“Để tôi lo!” Vũ Minh nói, ánh mắt lóe lên quyết tâm. Anh nhìn Huyền, “Chạy đi!”

Huyền không kịp phản ứng, Vũ Minh đã lao về phía trước, đối diện với băng nhóm. “Tao sẽ không để chúng mày bắt được cô ấy!”

“Đồ ngốc!” một tên quát, nhưng Vũ Minh không quan tâm. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến.

Huyền nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Vũ Minh. “Chờ đã!” cô hét lên, nhưng không kịp ngăn anh. Cô quay lại, tìm một lối thoát khác. Bỗng một cánh cửa bên cạnh mở ra, và Đào Phong xuất hiện. “Qua đây!”

Huyền không chần chừ, lao vào bên trong. Cô thấy Đào Phong đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay bây giờ!”

“Vũ Minh!” Huyền gọi, nhưng tiếng ồn bên ngoài quá lớn. Cô cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào.

“Đi nào!” Đào Phong kéo cô đi, nhưng ánh mắt cô vẫn hướng về phía Vũ Minh. Anh đang chiến đấu với bọn họ, từng cú đấm mạnh mẽ, nhưng rõ ràng không thể chống lại số đông.

“Chúng ta không thể để anh ấy lại!” Huyền kiên quyết.

“Không còn thời gian!” Đào Phong nói, kéo cô tiếp tục chạy. “Nếu không, cả hai sẽ gặp nguy hiểm!”

Huyền miễn cưỡng đi theo, nhưng trong lòng cô vẫn không yên. Vũ Minh là một người mạnh mẽ, nhưng một mình anh không thể đối phó với băng nhóm đông đảo này.

Họ chạy qua những dãy nhà, lòng Huyền nặng trĩu. “Chúng ta phải quay lại!” cô thốt lên.

“Không thể,” Đào Phong nói. “Phải tìm một chỗ an toàn đã.”

“Nhưng Vũ Minh…!” Huyền không thể ngừng lo lắng.

“Tin tôi,” Đào Phong nói, dứt khoát. “Chúng ta sẽ tìm cách giúp anh ấy.”

Huyền gật đầu, nhưng trong lòng không ngừng thắc mắc. Liệu Vũ Minh có thể thoát khỏi tình huống này? Cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn là cuộc chiến trong lòng cô, giữa lý trí và tình cảm.

Họ tiếp tục chạy, trong đầu Huyền chỉ mong sao mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng điều gì đang chờ đợi họ phía trước? Cô không biết, nhưng chắc chắn rằng cuộc truy đuổi này mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình đầy cam go và bí ẩn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp