Bí Mật Bên Dưới

Chương 4: Phát triển, leo thang, bước ngoặt giữa truyện

20px

Vũ Minh và Huyền chạy qua những con hẻm chật chội, nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Ánh đèn vàng le lói từ các quán cà phê bên đường tạo nên bầu không khí mờ ảo, nhưng không thể xua đi sự căng thẳng đang bao trùm.

“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp,” Vũ Minh nói, mắt quét nhanh xung quanh. Huyền gật đầu, cả hai hướng về phía một ngôi nhà bỏ hoang.

“Ở đây tạm thời được,” Huyền nói, thở hổn hển khi họ ghé vào trong. Bên trong tối om, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ mái nhà. Vũ Minh lấy điện thoại ra, ánh sáng le lói chiếu vào khuôn mặt Huyền, khiến cô trông có phần nhợt nhạt.

“Có thể họ sẽ không tìm ra chúng ta ở đây,” anh nói, cố gắng trấn an. “Nhưng chúng ta cần phải lên kế hoạch.”

“Đúng vậy,” Huyền đáp, ánh mắt cô rực lửa. “Chúng ta cần biết chính xác băng nhóm đó là ai.”

“Người tôi gặp có nhắc đến tên của một kẻ cầm đầu,” Vũ Minh nói, “Trần Lâm. Hắn có thể biết điều gì về cổ vật mà Phan Minh tìm thấy.”

“Trần Lâm?” Huyền nhắc lại, vẻ mặt nghi ngờ. “Nghe nói hắn là một doanh nhân tàn nhẫn. Hắn không dễ bị đối phó.”

“Đúng, nhưng nếu chúng ta có thể tìm được thông tin từ hắn, có thể mọi thứ sẽ sáng tỏ hơn,” Vũ Minh nói, cảm giác dâng trào quyết tâm. “Còn về Đào Phong, tôi không tin rằng anh ta chỉ tình cờ có mặt trong vụ này.”

“Phong có vẻ bí ẩn hơn những gì anh ta thể hiện,” Huyền đồng tình. “Chúng ta cần phải gặp anh ta. Nếu như có mối liên hệ với cổ vật, anh ta có thể giúp chúng ta.”

“Được, nhưng phải cẩn thận,” Vũ Minh nhấn mạnh. “Nếu băng nhóm đó theo dõi chúng ta, việc gặp mặt sẽ rất nguy hiểm.”

Huyền gật đầu, vẻ mặt cô lộ rõ sự lo lắng. “Vậy ta sẽ gặp Phong ở đâu?”

“Gần cửa hàng đồ cổ của hắn,” Vũ Minh đề xuất. “Nơi đó có thể có ít người hơn, dễ dàng hơn cho chúng ta trong việc trao đổi thông tin.”

“Vậy đi thôi,” Huyền nói, quyết tâm trong giọng nói. Họ rời khỏi ngôi nhà bỏ hoang, bước ra dưới ánh đèn đường yếu ớt, cảm giác như đang chui vào một thế giới đầy rẫy nguy hiểm.

Khi đến cửa hàng đồ cổ, không khí trở nên ngột ngạt. Vũ Minh đẩy cửa, tiếng chuông leng keng vang lên, nhưng không ai ở trong. Chỉ có những món đồ cổ xưa bày biện khắp nơi. Họ lén lút bước vào, đôi mắt cảnh giác.

“Hắn không ở đây,” Huyền thì thầm.

“Kiên nhẫn một chút,” Vũ Minh trả lời, lòng dạ không yên. “Có thể hắn chỉ ra ngoài một chút.”

Đúng lúc ấy, tiếng cửa sau bật mở, Đào Phong xuất hiện, trên tay là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Hắn có vẻ ngạc nhiên khi thấy hai người. “Các bạn đến đây làm gì?” Giọng nói hắn có phần căng thẳng.

“Chúng tôi cần nói chuyện,” Vũ Minh nói, không vòng vo. “Về cổ vật mà Phan Minh đã tìm thấy.”

Phong nhíu mày, rồi đặt chiếc hộp xuống bàn. “Tôi không biết gì cả,” hắn lắc đầu. “Tốt nhất là các bạn nên rời khỏi đây.”

“Chúng tôi không thể làm vậy,” Huyền lên tiếng. “Nếu như băng nhóm đó tìm ra được cổ vật, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng, và họ đã theo dõi chúng tôi,” Vũ Minh nói thêm, ánh mắt sắc bén. “Hãy giúp chúng tôi, Phong. Chúng tôi có thể bảo vệ nhau.”Phong ngập ngừng, vẻ mặt căng thẳng. “Tôi… tôi không thể liên quan đến việc này. Họ rất nguy hiểm.”

“Nguy hiểm hơn là nếu bọn họ tìm thấy cổ vật trước,” Huyền nhấn mạnh. “Có thể Phan Minh đã phát hiện ra điều gì đó mà họ không muốn ai biết.”

“Được rồi,” Phong thở dài, cuối cùng cũng gật đầu. “Nhưng tôi sẽ chỉ nói những điều tôi biết.”

Hắn bắt đầu kể về những cuộc giao dịch mờ ám mà hắn đã chứng kiến. Vũ Minh và Huyền chăm chú lắng nghe, từng chi tiết như một mảnh ghép trong bức tranh lớn.

“Băng nhóm đó có người bên trong giới thượng lưu,” Phong nói, giọng run rẩy. “Họ đã thực hiện những giao dịch bí mật để lấy cổ vật.”

“Có ai cụ thể không?” Vũ Minh hỏi, cảm giác hồi hộp dâng cao.

“Ngọc Bích,” Phong đáp. “Cô ta là một luật sư, nhưng thực chất là một kẻ thao túng.”

“Ngọc Bích?” Huyền lặp lại, vẻ mặt bất ngờ. “Tôi đã nghe nói về cô ta. Cô ta luôn tìm cách làm việc với những kẻ quyền lực.”

“Đúng vậy,” Phong gật đầu. “Nếu các bạn muốn tìm hiểu thêm, cô ta có thể là đầu mối quan trọng.”

“Chúng ta cần phải tìm cô ta ngay lập tức,” Vũ Minh nói, quyết tâm bùng lên. “Cảm ơn Phong, nhưng giờ chúng ta phải đi.”

Chưa kịp rời đi, cánh cửa bỗng bật mở mạnh mẽ. Một nhóm người lạ xuất hiện, ánh mắt đầy đe dọa.

“Các người đang làm gì ở đây?” Một kẻ trong số đó lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng.

Vũ Minh và Huyền nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. “Chạy!” Vũ Minh hét lên, kéo Huyền lao ra ngoài.

Họ phóng chạy qua những con hẻm tối, không còn thời gian để suy nghĩ. Tiếng bước chân rượt đuổi vang lên phía sau, khiến họ không thể dừng lại. Vũ Minh cảm nhận được hơi thở hổn hển của Huyền bên cạnh, nhưng không có thời gian để lo lắng.

“Mau, vào đây!” Anh kéo Huyền vào một ngõ nhỏ, nơi ánh sáng không chiếu tới. Họ đứng im lặng, cố gắng nghe tiếng động bên ngoài.

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Huyền thì thầm, mắt nhìn quanh. “Họ sẽ tìm thấy chúng ta.”

“Phải tìm cách thoát ra,” Vũ Minh đáp, lòng đầy căng thẳng. “Chúng ta cần phải liên lạc với ai đó.”

“Nhưng ai?” Huyền hỏi, giọng run rẩy.

“Có thể là Hoàng Minh,” Vũ Minh nói, “hắn có thể giúp chúng ta tìm ra kế hoạch của băng nhóm.”

“Được,” Huyền gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng. “Mong rằng hắn không bị cuốn vào.”

Họ chờ thêm một chút, rồi quyết định lẻn ra khỏi ngõ. Ánh sáng le lói từ xa, nhưng bầu không khí nặng nề khiến họ không thể yên tâm. Những bí mật bên dưới thành phố này đang dần hé lộ, và cuộc chiến với thời gian chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp