Bí Mật Bên Dưới

Chương 9: Đào Phong xuất hiện

20px

Vũ Minh và Huyền đứng thở hổn hển trong căn phòng tối tăm, ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn nhấp nháy làm nổi bật gương mặt Đào Phong. Anh ta có vẻ ngoài phong trần, bộ râu quai nón và đôi mắt sâu thẳm, như thể vừa bước ra từ một câu chuyện cổ tích kỳ bí.

“Các bạn sao lại ở đây?” Đào Phong hỏi, giọng có phần lo lắng. “Tôi vừa nghe tiếng ồn ào bên ngoài, tưởng rằng có chuyện gì nghiêm trọng.”

“Chúng tôi bị bọn tội phạm truy đuổi,” Vũ Minh đáp, thả lỏng một chút khi biết mình đã ở nơi an toàn. “Họ đang tìm kiếm một cổ vật bí ẩn. Có thể bạn biết gì về nó không?”

Đào Phong nhíu mày, điều chỉnh lại mũ trên đầu. “Cổ vật? Tôi đã nghe nói đến những thứ như vậy. Nhưng chúng không đơn giản như bạn nghĩ đâu.”

“Càng phức tạp càng tốt,” Huyền thốt lên, không giấu nổi sự hào hứng. “Chúng ta cần tìm hiểu ngay bây giờ.”

“Các bạn không biết đâu,” Đào Phong lắc đầu, vẻ nghiêm túc trong mắt anh ta khiến không khí trở nên căng thẳng hơn. “Có những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ những bí mật này. Tôi đã thấy những người như vậy.”

“Và bạn là một trong số họ?” Vũ Minh không ngần ngại hỏi, ánh mắt sắc lạnh.

“Không,” Đào Phong đáp, giọng kiên quyết. “Tôi chỉ là một thợ săn cổ vật. Tôi muốn tìm hiểu về quá khứ, không phải để làm hại ai.”

Huyền tiến lại gần, ánh mắt ngập tràn sự tò mò. “Vậy bạn có thông tin gì không? Cổ vật đó là gì?”

Phong dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc điều gì đó. “Có một huyền thoại về một cổ vật có thể mang lại sức mạnh cho người sở hữu. Nhưng nó không chỉ là một món đồ vật; nó liên quan đến những cuộc chiến tranh trong quá khứ và những bí mật đen tối của thành phố này.”

“Chúng ta phải tìm ra nó,” Vũ Minh khẳng định, sự quyết tâm trong giọng nói. “Nếu cổ vật đó thật sự tồn tại, nó có thể giúp chúng ta chống lại những kẻ xấu.”

“Nhưng các bạn không thể tự mình đi tìm nó,” Đào Phong cảnh báo, ánh mắt anh ta trở nên nghiêm nghị hơn. “Họ sẽ không dừng lại đâu. Và tôi cũng có những kẻ thù của riêng mình.”

“Chúng ta đều có kẻ thù,” Huyền đáp, giọng đầy tự tin. “Nhưng nếu chúng ta kết hợp lại, có thể sẽ mạnh mẽ hơn.”

Đào Phong nhìn họ một lúc, rồi gật đầu. “Được. Nhưng tôi không thể đảm bảo an toàn cho các bạn. Tôi biết một vài nơi có thể tìm kiếm thông tin về cổ vật, nhưng đó cũng là nơi mà những kẻ tội phạm thường lui tới.”

“Không còn cách nào khác,” Vũ Minh nói. “Chúng ta cần phải bắt đầu ngay bây giờ.”

Họ bắt đầu lên kế hoạch, ánh sáng lờ mờ trong căn phòng như chứa đựng những âm thanh của quá khứ. Vũ Minh, Huyền và Đào Phong, ba con người có những lý tưởng khác nhau, nhưng giờ đây lại cùng nhau đối mặt với một thử thách lớn.

Khi họ chuẩn bị rời khỏi căn phòng, Đào Phong bỗng dừng lại. “Các bạn có biết không, tôi từng gặp một người có thể giúp chúng ta. Nhưng anh ta không phải là người dễ dàng tiếp cận.”

“Hắn là ai?” Vũ Minh hỏi.

“Trần Lâm,” Đào Phong nói, giọng đầy cảnh báo. “Một doanh nhân có ảnh hưởng, nhưng cũng là một kẻ tội phạm khét tiếng. Anh ta có thông tin về cổ vật, nhưng cái giá phải trả có thể rất đắt.”

“Giá nào cũng được,” Huyền khẳng định. “Chúng ta không thể lùi bước.”“Được rồi,” Đào Phong đồng ý, và họ bắt đầu bước ra khỏi căn phòng. Nhưng ngay khi cánh cửa mở ra, một cảm giác lạnh lẽo ập đến. Huyền cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ từ bóng tối.

“Đi nhanh!” Vũ Minh quát, mắt anh quét khắp xung quanh.

Họ lao ra ngoài, nhưng bỗng nhiên, một tiếng động mạnh vang lên. Một nhóm người xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt đầy thù hằn. “Đứng lại!” một tên trong số đó quát.

“Chạy!” Vũ Minh kéo Huyền và Đào Phong lao vào một con hẻm nhỏ. Huyền cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng quyết tâm không cho phép mình hoảng loạn.

“Chúng ta không thể để họ bắt được!” Đào Phong la lên, nhưng Vũ Minh đã nhanh chóng tìm ra lối thoát.

Họ rẽ vào một ngã ba, nhưng một tên tội phạm đã chặn trước mặt họ. “Không thể chạy thoát đâu!” Hắn rút súng ra, ánh mắt đầy thách thức.

“Cút đi!” Vũ Minh quát, lao vào tấn công. Một cú đấm mạnh mẽ, tên tội phạm ngã xuống đất. Huyền không kịp suy nghĩ, nhanh chóng chạy theo Vũ Minh.

“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn,” Huyền thở hổn hển, nhưng Vũ Minh không dừng lại.

“Đi!” anh kêu lên, đôi mắt lóe sáng quyết tâm. Họ rẽ vào một con hẻm khác, nhưng tiếng bước chân vẫn vang lên phía sau.

“Có lẽ chúng ta nên chia tay,” Đào Phong đề xuất, giọng lấp lửng. “Tôi có thể tìm cách dẫn họ đi xa.”

“Không!” Huyền phản đối. “Chúng ta không thể để bạn một mình!”

“Đúng vậy,” Vũ Minh nói, quyết đoán. “Chúng ta không thể rời bỏ nhau.”

“Thế này đi,” Đào Phong nói nhanh. “Tôi biết một chỗ có thể ẩn nấp tạm thời.”

Họ lao vào một ngôi nhà bỏ hoang, đóng chặt cửa. Tiếng bước chân ở bên ngoài dần dần lùi xa, nhưng bầu không khí vẫn căng thẳng.

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Vũ Minh nói, nhìn quanh. “Cần phải tìm ra Trần Lâm ngay.”

“Nhưng làm thế nào?” Huyền hỏi, cảm giác lo lắng bắt đầu dâng lên.

“Chúng ta sẽ phải tìm hiểu về hắn trước,” Đào Phong đáp. “Có thể có thông tin nào đó trong những tài liệu cũ.”

“Được,” Vũ Minh nói, ánh mắt anh ngời sáng. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Họ bắt đầu tìm kiếm trong ngôi nhà, hy vọng sẽ tìm thấy manh mối về Trần Lâm và cổ vật bí ẩn. Nhưng trong lòng mỗi người đều có một cảm giác bất an, như thể một cơn bão đang đến gần, chuẩn bị quét sạch mọi thứ.

Cuộc chiến không chỉ với bọn tội phạm bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với những bí mật sâu thẳm bên trong chính bản thân họ. Cùng với nhau, họ sẽ khám phá ra những điều chưa từng được biết đến, và mỗi bước đi sẽ là một cuộc đụng độ mới, không chỉ với kẻ thù mà còn với những mảnh ghép của quá khứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp