Người Giám Sát Thời Gian

Chương 10: Tìm kiếm sự trợ giúp

20px

Minh Thảo ngồi lặng lẽ trong xe, lòng đầy bồn chồn. Sau những phút giây căng thẳng, họ đã tạm thoát khỏi sự truy đuổi, nhưng cô biết rằng mối đe dọa từ Quốc Bảo và Tùng vẫn còn đó. Đường phố vắng lặng, những ngọn đèn đường lấp lánh như những ánh sao, nhưng tâm trí cô lại chìm trong bóng tối.

“Chúng ta cần phải tìm kiếm sự trợ giúp từ những Giám Sát viên khác,” Thảo lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Họ có thể biết thêm thông tin về Quốc Bảo và Tùng.”

Nam gật đầu, ánh mắt kiên định. “Tôi có vài đồng đội cũ, họ có thể giúp. Nhưng không phải ai cũng sẵn lòng.”

“Chúng ta phải thử,” Hằng nói, giọng đầy quyết tâm. “Nếu không có sự hỗ trợ, chúng ta sẽ không thể đối phó với họ.”

Chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có một tòa nhà cũ kỹ, nơi từng là trụ sở của một nhóm Giám Sát viên. Minh Thảo cảm thấy hồi hộp khi nghĩ đến việc gặp gỡ những người mà cô chỉ nghe thấy qua những câu chuyện.

Họ bước ra khỏi xe, chậm rãi tiến về phía cửa. Hằng gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ cũ. Một giọng nói khàn khàn từ bên trong vọng ra. “Ai đấy?”

“Chúng tôi cần gặp Trí,” Minh Thảo nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chúng tôi có chuyện quan trọng.”

Cửa mở ra, và một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài rắn rỏi xuất hiện. Ánh mắt ông lướt qua ba người, dừng lại ở Minh Thảo. “Cô là Lê Minh Thảo, đúng không?”

“Vâng, tôi đây,” cô đáp, cảm thấy một chút ngại ngùng.

“Vào đi,” ông Trí nói, nhường đường cho họ. Bên trong, không khí ẩm ướt và mùi thuốc lá phảng phất. Những bức ảnh cũ treo trên tường như nhắc nhở về những kỷ niệm của những Giám Sát viên đã qua.

“Chúng tôi đang đối mặt với một mối đe dọa lớn,” Minh Thảo nói ngay khi họ ngồi xuống. “Quốc Bảo và Phan Văn Tùng đang âm thầm thao túng thời gian, và chúng tôi cần sự giúp đỡ từ các bạn.”

Ông Trí lắng nghe, nhưng nét mặt ông không có nhiều biểu cảm. “Tôi đã nghe về Quốc Bảo. Hắn không dễ đối phó.”

“Chúng tôi biết,” Hằng thêm vào. “Nhưng nếu không hành động, hắn sẽ gây ra những thảm họa không thể tưởng tượng nổi.”

“Có một số người trong đội của tôi đã rời bỏ. Họ không còn tin tưởng vào hệ thống nữa,” Trí thở dài. “Chúng tôi không thể ép buộc họ giúp đỡ.”

Minh Thảo cảm thấy sự thất vọng len lỏi trong lòng. “Nhưng chúng ta không thể để sự hoài nghi ngăn cản hành động. Chúng ta cần phải đoàn kết lại.”

“Cô không hiểu,” Trí đáp, giọng ông có chút cay đắng. “Nhiều người đã phải trả giá cho những quyết định sai lầm. Họ sợ hãi.”“Chúng tôi cũng sợ,” Nam lên tiếng. “Nhưng chúng tôi sẽ không đứng yên nhìn mọi thứ sụp đổ. Chúng tôi muốn bảo vệ tương lai.”

Trí nhìn vào mắt từng người một, như đang tìm kiếm một lý do để tin tưởng. “Nếu tôi giúp, sẽ có những rủi ro. Chúng ta có thể gặp phải những người không muốn chúng ta thành công.”

“Chúng tôi đã chuẩn bị cho điều đó,” Minh Thảo khẳng định.

Cuối cùng, Trí thở dài, như quyết định điều gì đó quan trọng. “Được rồi. Tôi sẽ liên lạc với những người còn lại. Nhưng cô phải hiểu, không phải ai cũng sẽ đồng ý.”

Khi họ đứng dậy chuẩn bị rời đi, Hằng chợt hỏi: “Có ai trong số họ từng làm việc với Tùng không?”

Trí gật đầu. “Có. Một người tên là Minh, nhưng hắn đã rời bỏ tổ chức lâu rồi. Nếu tìm được hắn, có thể sẽ có manh mối về Tùng.”

Minh Thảo cảm thấy hy vọng dâng trào. “Chúng ta phải tìm Minh.”

“Cẩn thận,” Trí cảnh báo. “Hắn không dễ gặp, và có thể đã thay đổi nhiều.”

“Chúng tôi sẽ tìm hắn,” Nam nói, ánh mắt kiên quyết. “Cảm ơn ông đã giúp đỡ.”

Khi bước ra ngoài, bầu không khí có phần nặng nề, nhưng cũng đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Minh Thảo nói. “Thời gian không đứng yên.”

Họ trở lại xe, nhưng khi khởi động máy, một cảm giác lo lắng lại ập đến. “Liệu chúng ta có thể tìm ra Minh trước khi Quốc Bảo hành động?” Hằng hỏi, vẻ mặt đầy suy tư.

“Chúng ta phải tin tưởng vào khả năng của mình,” Minh Thảo đáp, cảm thấy một sức mạnh từ bên trong trỗi dậy. “Chúng ta không thể để sự sợ hãi chi phối.”

Chiếc xe lao đi, và những hình ảnh của quá khứ, hiện tại và tương lai như chồng chéo lên nhau trong tâm trí Minh Thảo. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến những quyết định có thể thay đổi cả dòng chảy thời gian.

“Chúng ta sẽ tìm thấy Minh,” Nam nói, nắm chặt vô lăng. “Đó là cách duy nhất để có thể đối phó với Quốc Bảo và Tùng.”

Một cảm giác hồi hộp và chờ đợi tràn ngập không gian. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp