Người Giám Sát Thời Gian

Chương 9: Bước ngoặt

20px

Khi chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, Minh Thảo cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Đây là nơi mà họ quyết định sẽ gặp Lê Thị Thu Hà, người phụ nữ có thông tin quan trọng về âm mưu của Quốc Bảo. Hằng và Nam cũng tỏ ra căng thẳng, mỗi người đều cảm nhận được sự nghi ngờ trong không khí.

“Có thể cô ta không muốn gặp chúng ta,” Hằng nói, ánh mắt lướt qua tòa nhà như tìm kiếm dấu hiệu nào đó.

“Không còn thời gian để do dự,” Minh Thảo đáp, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chúng ta cần biết những gì cô ta biết.”

Ba người bước vào tòa nhà, không khí bên trong lạnh lẽo và tĩnh lặng. Cả nhóm di chuyển qua những hành lang tối tăm, ánh đèn chập chờn khiến mọi thứ trở nên ma quái. Khi đến trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, Minh Thảo gõ nhẹ.

“Mời vào,” một giọng nói nhẹ nhàng từ bên trong vang lên.

Hà đang ngồi sau bàn làm việc, bộ trang phục sang trọng tương phản với không gian đơn sơ xung quanh. Cô nhìn họ bằng ánh mắt sắc bén, như thể đã biết họ sẽ đến.

“Các bạn muốn gì?” cô hỏi, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

“Chúng tôi cần thông tin về Quốc Bảo,” Minh Thảo lên tiếng, không vòng vo. “Có thể cô biết điều gì đó.”

“Quốc Bảo? Hắn ta đang lên kế hoạch lớn đấy,” Hà nói, giọng điệu bình thản nhưng lại có chút ẩn ý. “Nhưng thông tin không dễ dàng có được. Tôi cần một cái giá.”

“Tôi không có thời gian cho trò chơi này,” Nam cắt ngang, giọng anh trầm xuống. “Hãy nói thẳng ra.”

“Được,” Hà nhếch môi, ánh mắt lấp lánh. “Hắn đang sử dụng một thiết bị mới, có khả năng thay đổi lịch sử. Nếu không ngăn chặn, mọi thứ sẽ đi xa hơn những gì các bạn tưởng tượng.”

Hà đứng dậy, đi tới gần cửa sổ. “Hắn đã có kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn vào một điểm quan trọng trong quá khứ. Nếu thành công, các bạn sẽ không còn là những Giám Sát nữa.”

“Điểm nào?” Minh Thảo hỏi, ánh mắt không rời khỏi Hà.

“Là một cuộc biểu tình lớn vào thập niên 90,” Hà quay lại, giọng nói hạ thấp. “Nếu hắn thay đổi kết quả của sự kiện đó, mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn.”

“Chúng ta phải ngăn chặn hắn ngay lập tức,” Nam nói, cảm giác cấp bách dâng lên trong lòng.

“Nhưng không dễ đâu,” Hà nhấn mạnh. “Hắn có một đội ngũ mạnh mẽ, và Tùng sẽ không ngồi yên đâu.”

“Tùng?” Thảo lặp lại, nhận ra cái tên đó. “Hắn là ai?”

“Hắn từng là một thiên tài trong lĩnh vực vật lý,” Hà giải thích, nét mặt trở nên nghiêm túc. “Nhưng sau thất bại, hắn đã trở nên điên loạn. Hắn sẽ làm bất cứ điều gì để chứng minh mình đúng.”

Minh Thảo cảm thấy một cơn rùng mình. “Vậy chúng ta phải đối mặt với cả Quốc Bảo lẫn Tùng. Chúng ta không thể để họ thành công.”“Các bạn cần một kế hoạch,” Hà nói. “Tôi có thể giúp, nhưng các bạn phải đảm bảo an toàn cho tôi.”

“Cô có thể tin tưởng chúng tôi,” Minh Thảo khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Được rồi,” Hà gật đầu. “Nhưng trước tiên, các bạn phải ra khỏi đây an toàn.”

Chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra, tiếng động ầm ầm bên ngoài khiến cả nhóm giật mình. “Có ai đó đang đến!” Hằng kêu lên, vẻ mặt hoảng loạn.

“Chúng ta phải đi ngay!” Nam quát, kéo tay Minh Thảo và Hằng, hướng về cửa.

Nhưng khi họ vừa mở cửa, một nhóm người lạ đã đứng chờ sẵn bên ngoài. “Đứng lại!” một gã trong số đó quát, ánh mắt lạnh lẽo.

“Không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột!” Minh Thảo thét lên, quyết định không lùi bước. Cô lao về phía trước, dẫn đầu nhóm.

Nam ngay lập tức tấn công gã cầm đầu, trong khi Hằng sử dụng thiết bị của mình để tạo ra một làn sóng điện từ, khiến những kẻ tấn công chao đảo. Ánh sáng lóe lên trong không gian, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.

“Chạy!” Minh Thảo hô lớn, dẫn đầu nhóm ra ngoài, nhưng gã cầm đầu đã đứng vững trở lại, và lần này hắn tấn công một cách tàn bạo hơn.

Cả nhóm chạy như bay, lòng thắt lại vì căng thẳng. Họ phải tìm cách thoát ra khỏi sự truy đuổi không ngừng nghỉ. Minh Thảo cảm thấy nỗi lo lắng và quyết tâm hòa quyện thành một. “Chúng ta không thể để họ cản trở!”

Khi bước ra khỏi tòa nhà, họ thấy một chiếc xe đậu ở cuối con đường. “Nhanh lên!” Nam chỉ vào xe, “Đó là cơ hội duy nhất!”

Họ lao về phía chiếc xe, nhảy vào trong. Nam nhanh chóng khởi động, Hằng quay lại để theo dõi kẻ đuổi theo. Cảm giác hồi hộp tràn ngập, và từng giây đều quý giá.

“Đi nhanh lên!” Hằng kêu lên, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.

Nam bẻ lái, cho xe lao đi như một cơn gió, trong khi Minh Thảo nhìn lại, thấy những kẻ truy đuổi đang tụ tập, chuẩn bị tấn công. “Chúng ta cần phải hành động ngay,” cô nói, “Không thể để Quốc Bảo có cơ hội!”

Khi chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ, mọi thứ như chậm lại. Minh Thảo cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm. Họ không chỉ đang chạy trốn, mà còn phải đối mặt với những quyết định có thể thay đổi lịch sử.

“Có vẻ như họ không theo chúng ta nữa,” Nam thở phào, nhưng nét lo lắng vẫn hiện rõ trên mặt.

“Chưa thể chắc chắn,” Hằng nói, “Chúng ta cần phải tính toán từng bước một.”

Minh Thảo gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật và ngăn chặn kế hoạch của Quốc Bảo.”

Cảm giác hồi hộp vẫn còn treo lơ lửng trong không khí, như một lời thách thức cho hành trình phía trước. Họ biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và nguy hiểm vẫn còn rình rập ở mọi góc cạnh.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp