Người Giám Sát Thời Gian

Chương 7: Ám ảnh quá khứ

20px

Minh Thảo đứng bất động, cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng dâng lên trong lồng ngực. Hình ảnh mẹ cô, người phụ nữ với nụ cười ấm áp và ánh mắt đầy hy vọng, chợt hiện lên trong tâm trí. Ký ức về cái chết của mẹ trong vụ tai nạn thời gian vẫn luôn ám ảnh cô, như một bóng ma không thể xua tan. Mỗi lần đối diện với kẻ thù, cô lại thấy mình như đang đối mặt với quá khứ, với nỗi đau chưa nguôi ngoai.

“Thảo, chúng ta phải hành động ngay!” Nam cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Ánh mắt anh rực rỡ quyết tâm, nhưng trong đó cũng có chút lo lắng. Anh hiểu rằng cuộc chiến không chỉ đơn thuần là ngăn chặn Quốc Bảo, mà còn là để Minh Thảo tìm lại sức mạnh bên trong.

“Đúng,” Thảo thở dài, cố gắng gạt bỏ cảm xúc sang một bên. “Chúng ta không thể để lịch sử bị thay đổi thêm một lần nữa.”

Hằng, với sự năng động vốn có, đã tìm thấy một lối vào bí mật trong căn cứ của Quốc Bảo. “Đi theo tôi!” Cô dẫn đầu, nhanh chóng lẻn vào trong. Không khí bên trong lạnh lẽo, u ám, khiến mọi người cảm thấy như đang bước vào một cơn ác mộng.

“Cẩn thận,” Tùng thì thầm, ánh mắt quan sát xung quanh. Anh là một trong những người luôn cảnh giác, nhưng có vẻ như nỗi sợ hãi cũng không thoát khỏi tâm trí anh.

Họ di chuyển qua những hành lang tối tăm, tiếng bước chân vang vọng. Thảo cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, hồi hộp và lo lắng. Dù biết rằng quá khứ không thể thay đổi, nhưng cô lại không thể ngừng nghĩ đến điều đó. Nếu có cách nào đó để cứu mẹ mình, liệu cô có dám thực hiện không? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

“Đến đây!” Hằng đột ngột dừng lại, chỉ vào một cánh cửa sắt lớn. “Có thể có thông tin ở bên trong.”

Thảo gật đầu, nhưng lòng cô vẫn đầy nghi ngờ. “Chúng ta có nên vào không? Nếu bị phát hiện…”

Nam chặn lại. “Chúng ta không có thời gian. Nếu Quốc Bảo phát hiện ra chúng ta ở đây, mọi thứ sẽ kết thúc.”

Họ cùng nhau mở cánh cửa. Bên trong, những thiết bị công nghệ tối tân được bày biện khắp nơi. Hằng nhanh chóng tiếp cận một máy tính, bắt đầu lục lọi dữ liệu. Thảo đứng bên cạnh, hồi hộp chờ đợi.

“Có gì không?” Nam hỏi, ánh mắt dõi theo từng động tác của Hằng.

“Có một số tài liệu về các thí nghiệm thời gian,” Hằng trả lời, giọng có phần phấn khích. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy thông tin quan trọng.”

Bỗng nhiên, tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Tùng lập tức căng thẳng, “Có ai đó đến!”

“Chạy!” Thảo quát lên, không cần phải suy nghĩ thêm. Cả nhóm vội vã lao ra ngoài, nhưng cánh cửa đã bị chặn lại.

“Không thể lùi lại,” Nam nói, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta phải đứng lên chiến đấu.”

“Đúng vậy,” Tùng gật đầu. “Không còn đường lui nữa.”Họ đứng vững, chuẩn bị cho cuộc đối đầu đầu tiên. Trong giây phút đó, Minh Thảo nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ để chống lại Quốc Bảo, mà còn là để đối diện với những ký ức đau thương đang cầm tù tâm hồn cô.

Khi Quốc Bảo xuất hiện, nụ cười lạnh lẽo của hắn khiến Thảo cảm thấy rùng mình. “Chào mừng các bạn đến với lãnh địa của tôi,” hắn nói, giọng điệu kiêu ngạo.

“Chúng ta không đến đây để chào hỏi,” Nam đáp lại, tay nắm chặt, chuẩn bị cho cuộc chiến.

“Vậy thì hãy xem các bạn có thể sống sót nổi không,” Quốc Bảo cười khẩy. Hắn ra hiệu cho đội quân tay sai của mình tiến lên.

Cuộc chiến nổ ra, những cú đấm, cú đá và tiếng súng vang vọng khắp căn phòng. Thảo và đồng đội phải chiến đấu không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những ám ảnh bên trong. Mỗi lần họ ngã xuống, ký ức về mẹ lại hiện lên, thúc giục họ đứng dậy.

Giữa lúc hỗn loạn, Hằng phát hiện ra một thiết bị lạ trên bàn. “Có thể dùng cái này!” Cô nhanh chóng bấm nút, và một ánh sáng chói lòa phát ra, khiến kẻ thù phải dừng lại, tạo cơ hội cho nhóm của họ.

“Đi!” Thảo hô lớn, dẫn đầu nhóm chạy về phía cửa ra. Nhưng khi vừa đến gần, cô lại thấy một hình ảnh quen thuộc—hình ảnh mẹ cô, đứng ở lối ra, vẫy tay như muốn gọi cô.

“Không!” Cô hét lên, lòng quặn thắt. “Đừng để tôi bị cám dỗ!”

Nam kéo cô lại, “Thảo, đừng nhìn! Chúng ta phải đi ngay!”

Cô gật đầu, cố gắng xua tan hình ảnh đó ra khỏi đầu. Cảm giác mơ hồ về quá khứ lại khiến cô chùn chân. Quốc Bảo đang tiến lại gần, nụ cười của hắn như một con quỷ trong bóng tối.

“Hãy để tôi giúp bạn,” hắn nói, giọng điệu ngọt ngào đầy ma mị. “Chỉ cần thay đổi một chút thôi, mọi thứ sẽ khác.”

Thảo cảm thấy như mình đang đứng giữa một cuộc chiến không thể thắng. “Tôi sẽ không để bạn thay đổi gì cả!” Cô hét lên, quyết tâm tìm lại bản thân.

Cuộc chiến tiếp tục, nhưng giờ đây không chỉ là cuộc chiến về thể xác. Minh Thảo phải chiến đấu với chính nỗi sợ hãi và ký ức đau thương trong lòng. Cô biết rằng nếu không vượt qua được, cô sẽ không bao giờ có thể bảo vệ dòng thời gian và những người mà cô yêu thương.

Một lần nữa, họ phải tìm cách thoát khỏi căn cứ. Nhưng liệu họ có thể thắng nổi cuộc chiến này không? Hay sẽ mãi mãi bị ám ảnh bởi những ký ức không thể thay đổi? Câu hỏi này treo lơ lửng trong không gian, khiến mọi thứ càng thêm căng thẳng.

Khi cả nhóm lao ra khỏi căn cứ, tiếng súng vẫn vang vọng phía sau. Thời gian đang trôi qua, và những quyết định tiếp theo sẽ định hình tương lai không chỉ của họ mà còn của cả dòng thời gian.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp