Người Giám Sát Thời Gian

Chương 20: Kết thúc mở

20px

Minh Thảo đứng giữa không gian rộng lớn, cảm giác nỗi lo âu đang bao trùm lấy cô. Mọi thứ xung quanh đều gợi nhớ về mẹ, về những kỷ niệm mà cô luôn muốn giữ gìn. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. “Chúng ta không thể để Tùng thực hiện những thí nghiệm điên rồ của hắn,” cô nói, giọng chắc chắn hơn bao giờ hết.

Nam gật đầu, đôi mắt anh lấp lánh quyết tâm. “Đúng vậy. Chúng ta phải tìm cách ngăn cản hắn trước khi quá muộn.”

Hằng bước tới, ánh mắt rực rỡ nhưng cũng đầy lo lắng. “Hắn có thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho chúng ta. Chúng ta cần có kế hoạch.”

“Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội,” Minh Thảo khẳng định, cảm giác mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng. Cô đã từng mất đi người thân yêu nhất, và cô không thể để bất kỳ ai khác phải chịu đựng điều đó. “Hãy chia ra. Hằng, em tìm cách truy cập vào hệ thống điều khiển. Nam, anh cùng tôi tiếp cận Tùng.”

“Cẩn thận nhé,” Hằng nói, rồi nhanh chóng chạy về phía một máy tính lớn ở góc phòng. Minh Thảo và Nam tiến về phía Tùng, người đang đứng chờ đợi, ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Các ngươi đến thật nhanh,” Tùng cười nhếch mép. “Nhưng thật không may, ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống.”

“Chúng tôi sẽ không để mày thực hiện âm mưu của mình,” Minh Thảo đáp, lòng đầy quyết tâm. Cô cảm thấy một sức mạnh từ bên trong, như thể ký ức của mẹ đang tiếp thêm cho cô sức sống.

“Thật ngây thơ,” Tùng nói, và bỗng nhiên, không gian quanh họ bắt đầu rung chuyển. “Thời gian sẽ là vũ khí của ta!”

Nam lao tới, ngay khi Tùng giơ tay lên, một luồng ánh sáng chói lòa phát ra từ thiết bị mà hắn đang điều khiển. “Đứng lại!” Anh hét lên, nhưng đã quá muộn.

Tùng đã khởi động một cỗ máy thời gian khổng lồ. Minh Thảo cảm nhận được sự chao đảo của thời gian, như thể mọi thứ đang bị cuốn vào một cơn lốc. Cô nhanh chóng lùi lại, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Chúng ta cần phải phá hủy nó!” Minh Thảo kêu lên, đôi mắt sáng rực. “Nếu không, tất cả sẽ bị xóa sổ!”

Nam gật đầu, anh rút súng ra, nhắm thẳng vào thiết bị. Nhưng trước khi anh kịp bắn, Tùng đã phản ứng. Hắn tạo ra một tấm chắn năng lượng, ngăn chặn mọi đòn tấn công.

“Chúng ta không thể tấn công trực diện,” Hằng từ xa kêu lên, vừa gõ bàn phím. “Tôi đang cố gắng phá vỡ hệ thống an ninh!”

“Nhanh lên!” Minh Thảo cảm thấy thời gian đang trôi qua từng giây từng phút, và sự lo lắng gia tăng. “Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa!”

Cảm giác áp lực như một cái bóng đen bao trùm lấy họ. Tùng cười khẩy, hắn đã chuẩn bị cho sự phản kháng này. “Các ngươi không thể ngăn cản ta. Thời gian sẽ thuộc về ta!”

Minh Thảo nhíu mày. “Không, nó sẽ không thuộc về bất kỳ ai. Chúng ta phải bảo vệ nó!”

Bất ngờ, Hằng hét lên từ phía máy tính. “Tôi có thể vào được hệ thống! Nhưng cần thời gian!”

“Chúng ta sẽ mua thời gian cho em!” Nam tuyên bố, rồi lao về phía Tùng, sẵn sàng chiến đấu.

Minh Thảo không thể đứng yên. Cô chạy theo Nam, cảm giác như cả thế giới đang dồn vào một điểm. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, chỉ còn lại âm thanh của trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

“Cẩn thận!” cô hô lên khi thấy Tùng giơ tay lên, chuẩn bị phát động một đợt tấn công mới. “Chúng ta phải tách hắn ra khỏi thiết bị!”Nam gật đầu, cả hai cùng lao tới, nhưng một cơn sóng năng lượng bất ngờ ập đến, đẩy họ lùi lại. Minh Thảo cảm thấy chân mình chao đảo, nhưng cô không thể dừng lại. Cô phải cứu lấy dòng thời gian.

“Mau lên!” Hằng kêu lên, giọng đầy quyết tâm. “Tôi gần như xong rồi!”

“Chúng ta không còn thời gian!” Minh Thảo hét lên, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô không thể để Tùng có cơ hội để thay đổi mọi thứ.

Tùng nhìn họ với ánh mắt đầy thù hận. “Các ngươi sẽ không bao giờ thắng được ta!”

Giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên như một hồi chuông báo động. Minh Thảo cảm thấy như những ký ức đau thương lại trỗi dậy trong lòng, nhưng cô nhanh chóng dồn mọi sức lực vào sự quyết tâm.

“Chúng ta có thể làm được!” cô thét lên, và trong khoảnh khắc đó, một nguồn năng lượng mạnh mẽ trào dâng trong lòng.

“Chúng ta phải phối hợp!” Nam hét lên, và cả hai người đồng loạt lao vào. Họ không còn gì để mất, chỉ có thể tiến về phía trước.

“Đừng dừng lại!” Hằng kêu lên từ xa, tiếng gõ phím vang lên như nhịp tim của cuộc chiến. “Tôi gần như phá được tấm chắn!”

Minh Thảo và Nam, như hai mũi tên, lao về phía Tùng, quyết tâm không để bất kỳ điều gì cản trở họ. Khi họ đến gần, Tùng giơ tay lên, nhưng Minh Thảo đã kịp phản ứng. Cô vung tay, chặn lại ánh sáng đang lao đến, một sức mạnh mãnh liệt dâng trào trong lòng.

“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” cô gào lên, ánh mắt đầy quyết tâm. Tâm trí cô như một cơn bão, không cho phép bản thân chùn bước.

“Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh của thời gian!” Tùng gầm gừ, ánh mắt đầy thù hận.

Nhưng Minh Thảo cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những ký ức mà cô luôn muốn giữ gìn. Cô sẽ không để cho quá khứ ám ảnh mình mãi mãi.

“Chúng ta sẽ chiến thắng!” cô hét lên, và trong khoảnh khắc đó, một quyết tâm mãnh liệt tràn ngập tâm hồn cô.

Hằng từ xa, với giọng nói đầy hy vọng, kêu lên: “Gần xong rồi! Các ngươi phải giữ vững!”

Thời gian như ngưng đọng, và mọi thứ dường như chỉ còn lại một điểm. Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh từ những kỷ niệm yêu thương, những điều mà cô luôn muốn bảo vệ.

“Bây giờ!” Hằng thét lên, và trong khoảnh khắc đó, Minh Thảo cảm thấy như mọi thứ đang dồn vào một điểm.

Khi cỗ máy thời gian sắp bị phá hủy, cô hiểu rằng những quyết định của mình sẽ không chỉ thay đổi tương lai mà còn định hình số phận của nhiều người khác. Cô không thể quay lại, nhưng cũng không thể đứng yên.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Minh Thảo hét lên, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như một nguồn sức mạnh mới đang trỗi dậy. Tương lai đang chờ đợi, và cô sẽ không để nó vuột khỏi tay mình.

Khi cuộc chiến diễn ra, Minh Thảo biết rằng mọi thứ đều có cái giá của nó. Nhưng dù có phải trả giá thế nào, cô sẽ không để cho quá khứ ám ảnh mãi mãi. Cuộc chiến vì dòng thời gian chỉ mới bắt đầu, và những hệ quả đang chờ đợi ở phía trước. Cô nhìn về tương lai, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không khỏi lo âu. Liệu cô có thực sự thoát khỏi quá khứ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp