Người Giám Sát Thời Gian

Chương 18: Ký ức và tương lai

20px

Minh Thảo đứng giữa không gian quen thuộc, nơi những kỷ niệm đau thương của quá khứ vẫn còn vương vấn. Cảm giác như thời gian ngưng đọng, cô không thể thoát khỏi những hình ảnh đè nặng trong tâm trí. Mẹ cô, nụ cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp, tất cả đều như đang hiện diện xung quanh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan những ký ức đó, nhưng chúng lại ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không có thời gian để lãng phí,” Nam nhắc nhở, giọng anh trầm và quyết đoán. “Tùng có thể đang ở gần đây.”

“Đúng,” Hằng đồng tình, “Chúng ta phải tìm ra cách ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.”

Cô gật đầu, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Những ký ức ấy không chỉ là quá khứ mà còn là lý do khiến cô trở thành Giám Sát viên. Sự mất mát đã biến cô thành người như hôm nay, và giờ đây, khi đứng trước nguy cơ tái diễn những thảm họa, cô cảm thấy như mình bị giằng xé giữa quá khứ và tương lai.

“Đi nào,” Minh Thảo nói, cố gắng làm chủ cảm xúc. Họ bắt đầu di chuyển qua những dãy hành lang tối tăm, ánh sáng từ các thiết bị phát ra những tia chớp lẻ tẻ, như những ký ức chợt lóe lên trong tâm trí cô.

“Cẩn thận,” Nam thì thầm khi họ đến gần một cánh cửa lớn. “Đây có thể là nơi hắn thực hiện những thí nghiệm.”

Minh Thảo đưa tay lên nắm lấy tay nắm cửa, nhưng một cảm giác lạnh lẽo xộc tới khiến cô rùng mình. Hình như có điều gì không ổn. “Chúng ta phải vào trong,” cô quyết định. “Không thể chần chừ thêm nữa.”

Khi cánh cửa mở ra, một không gian rộng lớn hiện ra, chứa đầy những thiết bị công nghệ cao mà cô chưa bao giờ thấy. Mọi thứ đều lạ lẫm, nhưng lại khiến cô cảm thấy như bị hút vào một vòng xoáy không lối thoát.

“Đây là nơi hắn đang thao túng thời gian,” Hằng nhận xét, ánh mắt cô lấp lánh sự tò mò nhưng cũng đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải tìm cách phá hủy những thiết bị này.”

“Nhưng làm thế nào?” Nam hỏi, ánh mắt cảnh giác.

“Chúng ta cần phải tìm ra nguồn năng lượng của nó,” Minh Thảo nói, “Nếu ngắt kết nối, hắn sẽ không thể tiếp tục thực hiện các thí nghiệm.”

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối. “Các ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể ngăn cản ta.” Tùng bước ra, ánh mắt đầy thù hận.

“Đừng có tưởng rằng chúng ta sẽ để yên cho mày,” Minh Thảo đáp lại, sự quyết tâm lấp lánh trong đôi mắt xanh biếc của cô.

“Vậy thì hãy xem các ngươi có thể làm gì.” Hắn giơ tay lên, và không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển. Minh Thảo cảm thấy như mọi thứ đang biến đổi, và cô biết đây chính là thời điểm quyết định.

“Chạy đi!” Nam quát, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng xung quanh họ nhòa đi, và Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh cuốn hút từ Tùng. Cô không thể để mình bị cuốn vào.

“Đừng để hắn điều khiển!” Hằng hét lên, nhưng âm thanh của cô như bị nuốt chửng trong không gian rộng lớn này.

“Chúng ta phải trở lại!” Minh Thảo gào lên, nhưng chỉ có những hình ảnh mờ ảo đang bao trùm lấy họ. Cảm giác thời gian trôi ngược lại khiến cô hoảng loạn.

Khi ánh sáng tắt ngúm, họ thấy mình đứng ở một nơi khác, như một điểm khởi đầu mới. “Đây là đâu?” Hằng hỏi, giọng nói lạc lõng.“Có lẽ... là nơi mà tất cả bắt đầu,” Minh Thảo đáp, lòng cô nặng trĩu. Hình ảnh mẹ cô lại hiện lên trong tâm trí, khiến cô đau nhói.

“Chúng ta phải tìm Tùng trước khi hắn làm bất cứ điều gì,” Nam ra lệnh, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Minh Thảo khẳng định, “Chúng ta không thể để lịch sử lặp lại.”

Họ bắt đầu di chuyển, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cuộc chiến chưa kết thúc, và thời gian đang trôi đi nhanh chóng. Cô cảm nhận được mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng không thể để sự sợ hãi chiếm lấy.

“Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Minh Thảo nói, ánh mắt cảnh giác.

“Đó có thể là Tùng,” Nam trả lời, “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Họ tiếp tục bước đi, dồn dập qua những hành lang tối tăm. Mỗi bước chân như mang theo một gánh nặng, mỗi bóng đen như đang ẩn chứa một mối đe dọa. Minh Thảo cảm thấy mình như đang ở giữa một cuộc chiến không có hồi kết.

Khi đến một ngã rẽ, họ thấy một cánh cửa lớn, dẫn vào một khu vực bí mật. Minh Thảo ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Tôi cảm thấy điều này không ổn.”

“Chúng ta không còn thời gian,” Nam nói, “Phải vào trong trước khi hắn kịp phản ứng.”

“Đi thôi,” Minh Thảo quyết định, lòng dũng cảm xua tan những lo âu trong cô. Họ bước vào, nhưng ngay khi Minh Thảo mở cửa, một cơn gió lạnh lẽo ập đến, mang theo sự hiện diện quen thuộc, như một ký ức đau thương ùa về.

“Đây là nơi…” Hằng thì thầm, “Nơi mà chúng ta đã gặp mẹ của bạn?”

Minh Thảo gật đầu, lòng đầy đau đớn. “Phải, và tôi không thể để điều đó xảy ra lần nữa.”

Họ tiến vào trong, và một không gian rộng lớn hiện ra, tràn ngập thiết bị công nghệ cao. “Đây là nơi Tùng thực hiện các thí nghiệm,” Nam nhận xét.

“Chúng ta phải tìm cách ngăn hắn,” Minh Thảo nói, “Chúng ta không thể để hắn thay đổi lịch sử.”

Bất ngờ, một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Các ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể ngăn cản ta.” Tùng xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt đầy thù hận.

“Đừng có tưởng rằng chúng ta sẽ để yên cho mày,” Minh Thảo đáp lại, quyết tâm trong từng câu chữ.

“Vậy thì hãy xem các ngươi có thể làm gì,” hắn nói, và lập tức, không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển. Minh Thảo cảm thấy như mọi thứ xung quanh đang sụp đổ. Họ đã lâm vào tình thế nguy hiểm một lần nữa, nhưng cô biết rằng họ không thể từ bỏ. Cuộc chiến vì dòng thời gian chỉ mới bắt đầu, và những hệ quả đang chờ đợi họ ở phía trước.

“Chúng ta phải ngăn hắn!” Minh Thảo kêu lên, tâm trí cô rối bời. Nhưng giữa những lo lắng, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy trong cô. Dù mọi thứ có khó khăn đến đâu, cô sẽ không để lịch sử lặp lại. Giây phút quyết định đã đến, và cô phải chiến đấu vì những ký ức của mình, vì tương lai của chính mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp