Ngày thành thân, kiệu hoa còn chưa chạm đất, phu quân đã phát bệnh lao mà ch//ết.
Mẹ chồng mắng ta khắc chồng, quay đầu liền bán ta với giá hai mươi lượng bạc cho gã thợ rèn ở Thành Đông.
Lần đầu gặp gã thợ rèn đó, hắn cao lớn vạm vỡ, khắp người toàn cơ bắp, vẻ mặt hung dữ, nhìn qua là biết không phải người tốt.
Ta sợ hãi trốn vào góc tường run rẩy, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên mặt.
Gã thợ rèn dùng toàn bộ tiền tiết kiệm mua ta, chẳng qua chỉ là muốn cưới một người vợ để sinh con, sống qua ngày.
Thế nhưng khi hắn vén khăn trùm đầu, nhìn thấy khuôn mặt ta, gã đàn ông thô kệch đã hai mươi tám năm này lại đỏ bừng cả tai…