20px

Ta không hiểu chàng có ý gì.

Quý Ôn khẽ thở dài, đưa tay đặt lên đầu ta, nhẹ nhàng v**t v*, đôi mắt cụp xuống có sự dịu dàng hiếm có: “Thân làm phu quân của nàng, làm việc cho nàng chính là trách nhiệm của ta. Cho ta thêm chút thời gian nữa, chờ ta xử lý hết việc giúp nàng, được không?”

Trong lòng ta có một suy nghĩ: “Chàng…”

Quý Ôn thở dài: “Nếu không nhìn thấy nàng liên tục đón trai lơ về, ta cũng sẽ ghen.”

Ta cảm thấy khuôn mặt hơi nóng, trong lòng cũng nóng, cúi đầu xuống nhỏ giọng đáp: “Được.”

Mặc dù không có được câu trả lời chính xác, nhưng ta yên tâm hơn rồi.

Đến cuộc hẹn vào nửa tháng sau, ta và Quý Ôn ngồi xe ngựa đi về phía chùa Tế Từ ngoài thành.

Vốn dĩ chỉ có hai bọn ta đi cùng cha ta, sau đó chàng trai ở viện Tê Ngô kia đeo khăn đen một mình lên một chiếc xe ngựa, yên lặng đi theo sau bọn ta, ta liếc nhìn qua, thấy hắn sau khi đã tẩy đi lớp trang điểm giả nữ trên mặt thì không khỏi trông quen mắt.

Khi đi ngang qua con phố nơi hoàng thân quốc thích ở, Dịch Đồng đúng lúc đi từ phủ Công chúa Hoành Dương ra, Lý Văn Ca nghe thấy tiếng đuổi theo, thấy bọn ta muốn ra khỏi thành thì kéo theo Dịch Đồng, đón xe đi theo.

Cứ như vậy, chuyến đi của một mình cha ta đã biến thành chuyến đi của sáu người thượng vàng hạ cám bọn ta.

Chưa tới nửa ngày thì bọn ta đã đến chùa Tế Từ.

Cha ta có chút im lặng đi ở phía trước, Dịch Đồng và Lý Văn Ca cãi nhau ầm ĩ đi theo, Quý Ôn và ta đi sau bọn họ, đi sau cùng là chàng trai thân hình cao thẳng, che khăn đen đó.

Chính là chàng trai bị ta xem là nam sủng của Quý Ôn ở viện Tê Ngô.

Cả đoạn đường cha ta không quay đầu lại nhìn, cũng không quan tâm ai ở sau lưng. Ông bước vào đền thờ, quỳ ở đó thắp hai nén nhang, sau khi đi ra ngoài, Dịch Đồng đang trốn Lý Văn Ca, đi lướt qua trước mặt ông như một cơn gió.

“Chờ đã!” Cha ta trừng to mắt, bắt lấy cánh tay Dịch Đồng: “Ngươi là…”

Dịch Đồng không hiểu nhìn qua.

Cha ta đầu tiên là kinh ngạc, sau đó trên mặt lộ ra vẻ mặt thất vọng: “Không phải ngươi, hắn không phải là ngươi… Xin lỗi ta nhận nhầm người rồi.” Cha ta run rẩy buông Dịch Đồng ra, ánh mắt suy tư của ông nhìn về phía Quý Ôn đứng bên cạnh ta: “Hắn là ai?”

Quý Ôn cười không nói lời nào.

Ánh mắt Dịch Đồng dần trở nên sâu hơn, hắn quan sát cha ta hồi lâu, chợt kinh ngạc nói: “Ta nhớ ra rồi, ông chính là sư phụ dạy võ năm đó của ca ca ta!”

Cơ thể cha ta chợt run lên.

Ta vội vàng đi qua đỡ ông, trong sự kinh ngạc lại cảm thấy có chút như trong dự đoán.

Hình như cũng gần giống với những gì ta hoài nghi.

Dịch Đồng có chút ngây ngốc sững sờ tại chỗ.

Dáng vẻ Lý Văn Ca như người ngoài cuộc: “Các ngươi đang nói gì vậy?”

Quý Ôn đi qua đỡ bên còn lại của cha ta, vẫy tay với chàng trai đeo khăn đen đi theo sau phía xa xa, nụ cười thân thiện: “Dịch Ngô, đến gặp sư phụ huynh này.”

Dịch Ngô!

Cơ thể cha ta run lên kịch liệt, cả người cứng đờ nhìn về phía Dịch Ngô đang đi tới từ xa xa, không rên một tiếng.

Ta quan sát Dịch Ngô đang dần dần đến gần, thấy hắn chậm rãi cởi khăn đen trên mặt xuống, cuối cùng cũng thấy rõ mặt mũi hắn.

Dần dần đối chiếu với bóng dáng mơ hồ trong trí nhớ từ xa xưa.

Ngay sau đó thì bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là thế.

Ngay cả việc vì sao Quý Ôn đột nhiên đi xa nhà, sau khi trở về tại sao lại phải cứu hắn, hơn nữa còn chăm sóc hắn tốt như vậy, tất cả mọi chuyện đều đã có lời giải thích.

Dịch Ngô cụp mắt đến gần, chợt chắp tay quỳ xuống đất hành lễ: “Đồ đệ nhận lỗi với sư phụ, khiến sư phụ lo lắng rồi.”

Cha ta cuối cùng cũng lấy lại tinh thần từ trong sự ngẩn ngơ, ánh mắt từ điên loạn hỗn độn trở nên sáng suốt, ông kích động lại run rẩy nói: “Đứng dậy, nhanh đứng dậy!”

Vẻ mặt Dịch Ngô tràn đầy xúc động, đứng trước mặt ông mấp máy môi, lại không biết nói gì.

“Ban đầu đã xúc động, làm sai, hiện tại đều vẫn còn đây, vậy là tốt rồi.” Quý Ôn vẫy tay với Dịch Đồng đang mang vẻ mặt sững sờ: “Còn không tới bái kiến ca ca ngươi à?”

Dịch Đồng không được tự nhiên, túm lấy Lý Văn Ca vẫn còn đang mờ mịt, chậm rãi đi qua, vành tai đỏ lên: “Đại ca, sau này đệ có thể phải ở lại Kinh Thành lâu đó. Giới thiệu với huynh, người bên cạnh đệ là Công chúa Hoành Dương, tên là Lý Văn Ca, nàng ấy là… nàng ấy là… nàng ấy là…”

Hắn ấp úng hồi lâu, khuôn mặt cũng đã nghẹn đỏ lên rồi mà vẫn không nói ra được nguyên do.

Thấy bọn họ tình tứ với nhau, Quý Ôn cầm tay ta, đưa ta rời khỏi phạm vi trò chuyện của bọn họ, cười nói: “Chúng ta nên nhường chỗ lại cho bọn họ.”

Ta đi theo chàng một đoạn đường, thấy chàng đi về phía xe ngựa thì vô thức hỏi: “Bây giờ về à?”

Quý Ôn gật đầu như lẽ đương nhiên: “Tất nhiên, tết Thanh minh ra ngoài chơi, ta sợ nàng dính vào thứ dơ bẩn gì đó.”

Trong lòng ta không khỏi có chút thất vọng: “Ồ.”

Giọng nói của Quý Ôn mang theo sự vui sướng, giải thích: “Ta nói lung tung đó, ta muốn về chuẩn bị sự ngạc nhiên cho nàng, phải bận rộn một khoảng thời gian.”

Trái tim vừa lắng lại của ta lại nhảy lên, trong lòng lặng lẽ hân hoan: “Ngạc nhiên gì?”

Quý Ôn thở dài, bờ môi mang theo ý cười, không trả lời.

Nếu là ngạc nhiên, vậy thì có phải là ta cũng có thể thầm chờ mong không.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Ta ngoan ngoãn cùng chàng quay về Kinh Thành, có điều trước khi hồi phủ, ta mang theo Quý Ôn đi đến biệt viện riêng của ta, thả hai tên trai lơ cuối cùng đi ngay trước mặt chàng.

Chàng nói chàng chưa bao giờ tạm chấp nhận, ta hiểu ý của chàng.

Chàng kiêu ngạo như vầng trăng cô độc, sao lại cam tâm sống hết quãng đời còn lại với một cô gái nuôi trai lơ chứ.

Cho nên dù chàng có thích ta thì hai năm trước đó cũng rất khách sáo với ta, chắc hẳn lúc trước không muốn cưới ta cũng vì lý do tương tự.

Tên trai lơ mà ta không biết tên đó, cùng với tên trai lơ lần trước ta đến đây không gặp được, bọn họ tay nắm tay, vẻ mặt thản nhiên đứng trước cửa viện sơn màu son, nhìn ta nói: “Đa tạ Quý phu nhân đã thành toàn cho đoạn nhân duyên tốt của bọn ta, bọn ta phải rời khỏi Kinh Thành rồi, sau này sẽ gặp lại.”

Ta có chút thất thần, vẫy tay nói tạm biệt với bọn họ, nhìn thấy bọn họ ngồi xe ngựa, chậm rãi chạy vào ánh hoàng hôn.

Sau khi về đến phủ, ta dẫn theo Quý Ôn đi đến dưới cây đào mận ở góc tường tại sân sau.

Giữa các cành lá xanh tươi trên đó, từng quả đào nhỏ xanh non treo ở đầu cành, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa là chín.

Ta thăm dò vươn tay, kéo tay Quý Ôn.

Chàng trở tay nắm lấy tay ta.

Ta nhìn chằm chằm bên mặt chàng, hỏi: “Có phải là nếu ta vươn tay, chàng sẽ không chút do dự mà cầm lấy tay ta không.”

Quý Ôn cười khẽ, đáp: “Ta chưa bao giờ buông tay nàng cả.”

*

Ngày mà toàn bộ cây đào mận nở hoa chính là ngày lễ Thất tịch.

Sau khi biến mất cả ngày, cuối cùng Quý Ôn cũng về phủ khi bóng đêm dần tối đen, nói đưa ta ra ngoài chơi.

Nơi náo nhiệt nhất vào lễ Thất tịch là phố xá gần sông hộ thành, buổi tối ngày này hàng năm, nơi đó đều sẽ bày quầy hàng đến đêm khuya.

Quý Ôn dẫn ta ngồi xe ngựa đi qua đó, sau đó xuống xe ở gần khu phố, đi bộ vào trong.

Ta tò mò quan sát xung quanh.

Trên mái hiên hai bên đường treo đầy đèn lồng đỏ xinh xắn đáng yêu, nối liền không dứt, chiếu sáng toàn bộ con đường. Hai bên đường là cửa tiệm và quầy hàng nhỏ san sát nhau, trên đó bày đủ các loại đồ chơi kỳ lạ. Trên cả con phố là người người nhốn nháo, qua lại như thoi đưa. Tiếng cười đùa, tiếng rộn ràng, tiếng trẻ con chạy nhảy vang bên tai không dứt.

Ta chờ mong hỏi: “Chàng chuẩn bị ngạc nhiên gì cho ta vậy?”

Lúc này bên cạnh ta chợt có không ít người chạy về phía trước, vừa chạy vừa nói:”Chúng ta nhanh đi đi, sông hộ thành phía trước không biết đã được vị công tử tìm vui nào bao hết, trên cả mặt sông toàn là đèn hoa sen cầu nguyện đó! Nghe nói là tráng lệ lắm!”

Quý Ôn cười, lại tránh né không trả lời câu hỏi của ta: “Chúng ta cũng đi xem một chút đi.”

Trong lòng ta không khỏi có chút dự cảm, còn có chút kích động.

Chậm rãi đi theo dòng người, cuối cùng đi tới cuối đường, tầm mắt trước mặt ta trở nên rộng lớn hơn, nhìn thấy tất cả.

Ta nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc đến từ xung quanh và đến từ chính ta.

Trên sông hộ thành rộng mở, từ Bắc tới Nam, trên mặt sông thả đầy đèn hoa sen không nhìn thấy điểm cuối, từng ngọn đèn được thắp nến, ánh sao lung linh, từng chút mong chờ kéo dài một vùng rộng lớn, sáng rực rỡ lấp đầy toàn bộ tầm nhìn của ta.

Cơn gió nhẹ thoảng qua, mang lại sự mát mẻ cho đêm hè. Những chiếc đèn hoa sen đầy sông đồng loạt bị gió thổi đi xa về phía Thành Nam, như dải ngân hà rực rỡ trong lúc bình minh sắp đến, thu hút mọi ánh nhìn của người dân ven bờ.

Ta nhanh trí mượn chiếc bút từ người bán hàng bên cạnh, viết một câu vào tờ giấy, sau đó nhét tờ giấy vào một chiếc đèn hoa sen trong số đó, nhẹ nhàng đẩy nó trôi về nơi xa.

Trả lại bút, ta ngẩng đầu lên, trong đám người, hình như ta đã nhìn thấy hai tên trai lơ đã rời đi đó đang tay trong tay.

Hình như nhìn thấy Dịch Ngô đi theo cha ta bàn bạc về kiếm pháp, mẹ ta ở bên cạnh cười không nói.

Hình như nhìn thấy Dịch Đồng vụng trộm ôm eo Lý Văn Ca.

Ta nhìn một lúc, chậm rãi nghiêng đầu, nhìn thấy đường nét cằm lưu loát của Quý Ôn.

Chàng đang nhìn ta, ánh mắt mang theo sự dịu dàng và chăm chú trước nay chưa từng đó, lại giống như ngày nào cũng có.

Ta kéo góc áo chàng: “Những thứ này đều do chàng chuẩn bị cho ta sao?”

Quý Ôn cười gật đầu: “Nhắm mắt lại.”

Ta vô thức nhắm mắt.

Có thứ gì đó mềm mại chậm rãi phủ lên môi, nó trằn trọc triền miên trên môi ta, đầu lưỡi ẩm ướt khẽ hôn.

Ta vô thức ôm chặt lấy chàng, trái tim hồi hộp nhảy loạn, thế là lén lút mở mắt ra thành một cái khe hở.

Khuôn mặt gần trong gang tấc, chàng gần trong gang tấc.

Lông mi dài rũ xuống, da thịt như ngọc.

Thình thịch, thình thịch, là tiếng trái tim ta đang đập.

Chạm tay là đến, là người trước mắt.

Ta cảm thấy khóe mắt có chất lỏng ấm áp chảy dọc theo khuôn mặt ta tới khóe môi ta, cuối cùng được chàng l**m sạch một cách dịu dàng.

Trong ánh đèn đuốc mông lung, ta dường như nhìn thấy nhiều năm trước, ta ở Quý phủ đánh nhau với đệ đệ chàng, nơi khóe mắt lại tràn đầy bóng dáng tài tử áo trắng này.

Đó là mùa hoa rực rỡ khiến người ta mê mẩn, cỏ non chỉ vừa đủ che móng ngựa. Trong tầm mắt ta, bất chợt có một người bước vào.

Một người tên là Quý Ôn.

Một lúc sau, Quý Ôn cuối cùng cũng buông ta ra.

Chàng đã ổn định lại hơi thở bất ổn một lúc, ánh mắt dịu dàng nhìn ta, khóe môi cong lên, khàn giọng cười.

“Giới thiệu lại lần nữa.”

“Ta là trưởng tử Quý gia, tên Quý Ôn, tên chữ Bất Ngôn.”

“Phu nhân tên là Dư Thành Khê, đã thành thân được hai năm rưỡi, lòng ta đã thích người ấy mấy năm.”

*

“Vừa rồi nàng viết gì vào tờ giấy bỏ lên đèn hoa sen vậy?” Trên đường trở về, Quý Ôn nắm tay ta, tò mò hỏi.

Ta không trả lời, cười hỏi: “Chàng nghe thấy không?”

Chàng cưng chiều sờ lên tóc ta: “Gì cơ?”

Ta lắc đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Không có gì, chỉ là muốn nói, ta vẫn còn thủ cung sa.”

Thôi, cứ để chiếc đèn hoa sen đó trôi xa theo dòng nước đi.

Quý Ôn cười khẽ, bước đi nhanh hơn: “Phu nhân đang nhắc nhở ta, chúng ta nên động phòng rồi.”

Dòng người trên phố dần thưa thớt, chỉ có đèn lồng vẫn đang kiên trì tỏa ánh sáng.

Phía trước màn đêm dần buông xuống, từng ngọn đèn như sao lấp lánh, khói bụi cuồn cuộn, và người bên cạnh ta đang nắm tay ta, độc nhất vô nhị trên thế gian, thanh nhã tuyệt vời.

Ta chợt nhớ đến trước đó khi đi tìm Lý Văn Ca, trước khi đi, nàng ấy gọi ta lại, nói một câu.

“Dư Thành Khê, ngươi có thể nói rằng không ai yêu ngươi, nhưng không thể nói rằng Quý Ôn, người đã im lặng che chở cho ngươi trong hai năm, không yêu ngươi.”

Ta của trước kia luôn không tin người khác nói Quý Ôn rất tốt với ta. Bây giờ nghĩ lại, thì ra người luôn nhìn không thấu lại là chính ta.

Ta quay đầu nhìn về phía Quý Ôn.

Chàng nghe thấy không?

Ta nghe thấy tiếng hoa nở quả rơi ở Thành Nam.

Ta nghe thấy hạ tự thành khê, đào lý bất ngôn (*).

(*) Câu này được lấy tích trong 'Sử Ký' " Lý Tướng quân liệt truyện" dẫn từ câu. '桃李不言,下自成蹊' đào 'lý bất ngôn, hạ tự thành khê' Nghĩa đen là Cây đào, cây mận không nói vẫy gọi người ta nhưng có quả ngọt, nên người ta tự đến rồi đi qua đi lại thành đường mòn gốc dưới cây đào. Do đó câu này tỉ dụ : "Con người ta chỉ cần có tấm lòng chân thành, trung thực, là có thể khiến người khác cảm động.

*

Nhiều năm sau, vào chạng vạng tối của ngày lễ Thất tịch.

Một cặp huynh đệ giống Quý Ôn và Dư Thành Khê, và một cậu bé giống Lý Văn Ca và Dịch Đồng, cười chạy xô đẩy nhau đi đến bên sông.

Có một chiếc đèn hoa sen đong đưa trôi đến.

Một đứa trẻ trong số đó chỉ vào đèn hoa, kinh ngạc kêu lên: “Này, các ngươi nhìn xem, đó là gì vậy?”

Mấy đứa trẻ tranh nhau đi qua, một đứa vớt đèn hoa sen đã tắt lửa lên, mở ra xem, thấy bên trong đó một tờ giấy đã thấm ướt loang lổ.

Trên tờ giấy có chữ viết, đã bị nước sông làm nhòe nhưng vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra.

Bọn nó chụm đầu lại với nhau, nhìn tờ giấy, lắp bắp đọc thanh tiếng:

“Thời ấy tuổi trẻ rực rỡ, mùa xuân ấm áp, trong không khí ngọt ngào của sự ấm áp, lang quân trong lòng ta, chàng cầm sách, cụp mắt xem, phong hoa vừa đúng.”

— HẾT —

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp