Tần Cẩn khóc thật lâu, cuối cùng tiếng khóc dần chuyển sang thút thít, Tằng Trạm đứng gần đó có chút phiền muộn.
Có lẽ do ngồi yên quá lâu, tới khi nhúc nhích, cả người Tần Cẩn liền lăn xuống sườn núi ...Tằng Trạm nhìn cảnh tượng đó rất muốn cười một cái, nghe được tiếng kêu thảm thiết của Tần Cẩn, anh mới vội hoàn hồn, dùng đôi chân dài phóng theo, chỉ là tư thế anh nhảy nhảy bên cạnh Tần Cẩn đang lăn như quả bóng, rất không anh hùng...Đúng là không thể hiểu nổi, người đã lớn như vậy, ngồi trên sườn núi cũng có thể xoay người lăn xuống.
Từng vòng từng vòng...còn chưa dừng lại, cả người Tần Cẩn đều đau, rõ ràng đang ngồi rất tốt vậy mà phút chốc giống như viên cầu lăn xuống ... Tằng Trạm thở dài, vội nắm lấy nhánh cây trên cành bật người về phía trước, đón đầu hướng lăn tới của Tần Cẩn, vừa vặn cả người cô đụng vào chân anh rồi dừng lại ... Hình ảnh này muốn bao nhiêu buồn cười thì có bấy nhiêu. Tần Cẩn ngồi dậy xoa bóp khuỷu tay, Tằng Trạm xác định cô đã giữ được thăng bằng, mới ngồi xổm xuống hỏi.
" Có sao không?"
Tần Cẩn gật đầu " Không có việc gì "
Thật ra là đau chết...Tần Cẩn mếu máo, mặt mũi đều mất sạch, Tằng Trạm không định cõng Tần Cẩn, Tần Cẩn cũng không cần lưng của anh, hai người cứ vậy chậm rãi từng bước đi trở về.
Đến cửa phòng Tần Cẩn, cuối cùng cô cũng bộc phát, quay đầu nhìn Tằng Trạm, hung hăng giẫm lên chân anh một cái mắng " Anh chính là đồ khốn " Đi vào trong rồi đóng cửa 'Rầm' một tiếng.
Tằng Trạm đứng yên nhếch mép...ừ...anh là một tên khốn, nhưng hết cách, anh không thể không có Uý Lam! Tằng Trạm vỗ vỗ bụi trên người, đi về phía phòng cô bé của anh. Cửa không khoá, Tằng Trạm đẩy nhẹ rồi bước vào Tằng Trạm cởi áo khoác ngoài, leo lên giường, vươn tay mò vào chăn, trống không, Uý Lam không thấy...Tằng Trạm hốt hoảng, gọi to.
" Uý Lam?" Không có tiếng đáp lại.
Tằng Trạm vò đầu, liên tiếp la lớn " Uý Lam, Uý Lam " Sau đó từ phòng tắm truyền tới giọng nói yếu ớt " Trong này "
Tằng Trạm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đi tới cửa phòng tắm vặn mở, cũng may bên trong không khoá lại, anh vội bước vào, chỉ thấy cơ thể trơn bóng của Uý Lam đang ngâm ở trong bồn tắm, hai tay nắm lấy thành bồn, khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhó. Tằng Trạm ngồi xổm xuống cạnh bồn tắm, v**t v* da thịt trắng nõn của cô hỏi.
" Đang chờ tôi sao "
Uý Lam gật đầu, sắc mặt trắng bệch, Tằng Trạm đưa tay đặt lên trán cô, có chút lo lắng " Như thế nào? Không khoẻ? "