Không tới ba phút, bánh ngọt đã được đưa tới cửa, trợ lý không dám hỏi nhiều, cúi chào liền rời đi, phải biết rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi hoàn thành việc này, quả thực hắn đã tận lực.
Bánh ngọt rất lớn, Úy Lam chân để trần ngồi trên ghế, nhìn Tằng Trạm cắm mười sáu cây nến, châm lửa, sau đó biểu cô cầu nguyện. Úy Lam cũng không có tâm nguyện gì lớn lao, cả đời chỉ mong được vui vẻ hạnh phúc.
Xong xuôi, Tằng Trạm cắt bánh ngọt, hỏi " Em cầu nguyện điều gì?"
Úy Lam lắc đầu " Nói ra sẽ không linh "
Tiếp nhận bánh ngọt từ tay Tằng Trạm bắt đầu ăn, bánh thật ngon, khuôn mặt ủy khuất phút chốc biến mất thay vào đó là vẻ tươi tắn xinh đẹp dị thường. Tằng Trạm thấy mình vẫn còn rất trẻ, hai mươi sáu là độ tuổi thanh xuân tráng kiện, nhưng so sánh với Úy Lam...anh cảm giác tim mình già nua!
Đưa tay xoa nhẹ bờ môi của cô, cười nói " Em ăn chậm một chút "
Úy Lam ngẩng đầu, hai mắt to đen lấp lánh nhìn anh, Tằng Trạm liền bị mê hoặc, cúi đầu hôn lên bờ môi vương vãi lớp kem ngọt ngấy, nhẹ nhàng l**m láp. Úy Lam khẩn trương, ấp úng từ chối " Bánh ngọt...còn nhiều..chú đừng như vậy"
Tằng Trạm th* d*c, một tay nắm lấy eo cô, không ngừng v**t v* s* s**ng, thân thể áp sát, cách lớp vải mỏng cọ xát một đường, cảm xúc rất tốt, Úy Lam lại không mặc nội y, hai điểm anh đào trước ngực đỏ hồng, vừa đáng yêu vừa gợi cảm. l**m mấy vòng quanh bờ môi Úy Lam, đầu lưỡi anh chui vào khoang miệng của cô, bên trong đều là hương vị bánh kem, thơm ngon ngây ngất, môi anh hút liên tục hút lấy, hai tay ôm lấy đầu cô, ép chặt để nụ hôn càng sâu hơn.
" Chú..." Úy Lam có chút đ*ng t*nh, cổ họng khe khẽ kêu lên, cô thích chú hôn mình, đôi môi kh*** g** mềm mại, cực kỳ thoải mái.
Tằng Trạm tươi cười, xem ra sức quyến rũ của anh cũng rất lớn, tuy không phải ở phương diện anh mong đợi, nhưng chỉ cần hấp dẫn được Úy Lam, là tốt rồi!
Úy Lam mê muội, ôm lấy Tằng Trạm, hai chân tách ra, ngồi lên đùi anh, chóp mũi cọ lên chóp mũi anh, hít lấy mùi hương nam tính của chú, mỗi tối cô đã quen được chú ôm ấp, ban đêm không có chú kỳ thật rất đáng sợ.
" Có nhớ tôi không? " Khuôn mặt Tằng Trạm tràn đầy ý cười, hỏi
Úy Lam lập tức đáp " Nhớ! "
Tằng Trạm híp mắt, cô bé thành thật như vậy anh muốn không thương cũng khó, anh mím môi, có chút lấy lòng " Để tôi cho em thứ tốt " Nói xong giơ tay muốn c** q**n lót của cô.