Tuy cự vật không cứng rắn, nhưng ở trong tay Úy Lam vẫn đặc biệt to lớn, cô nhéo nhéo hai túi thịt treo phía dưới, lè lưỡi l**m lên đầu tròn trơn bóng, tay cô dùng lực mạnh mẽ khuấy động lên xuống khắp chiều dài cây gậy.
Cả người Tằng Trạm dần thư thái, bất quá đó cũng không phải kh*** c*m mà anh chờ đợi, hai mắt anh nheo lại, có chút nôn nóng nói " Ngậm vào đi "
Úy Lam rất không tình nguyện, có điều đã hứa với chú, nghĩ tới cảnh nhét vật đó vào trong miệng...cô lại buồn nôn, bất quá vì thân thể của chú, cô đành phải ngoan ngoãn 'ăn' nó, miệng cô phồng to, quai hàm nhanh chóng bị lấp đầy.
Thoải mái a...Tâm lý lẫn sinh lý đều cực kỳ sảng khoái, khoang miệng Úy Lam nóng bỏng ẩm ướt, nuốt trọn c*n th*t của anh, q** đ** hướng về phía cổ họng chui vào, Tằng Trạm giống như bị mê hoặc, nhỏ giọng nói " Mở yết hầu ra..."
Úy Lam thật nghe lời, há miệng to nhất có thể, Tằng Trạm dùng lực, đẩy cự vật đang suy yếu tiến thẳng vào trong, nhấp nhấp mấy cái, nói ra cũng rất kỳ lạ..có thể chống đẩy, nhưng không cứng nổi...Tằng Trạm đâm rút một hồi lâu, cảm thấy vẫn không mạnh mẽ, chán nản, rút cự vật ra khỏi miệng Úy Lam, liếc nhìn đoàn thịt mềm yếu ủ rủ, khẽ thở dài, giờ phải làm sao đây?
Úy Lam nhăn mặt ghét bỏ, chạy vào toilet súc miệng, Tằng Trạm mặc quần, hai mắt nhắm lại tĩnh dưỡng. Chờ Úy Lam đi ra, liền kéo cô vào lòng mình, môi dán lên, cọ xát phần cổ lán mịn, cười nói " Đến lượt tôi thân ái em "
Úy Lam không lên tiếng, chỉ ngẩng đầu nhìn anh, Tằng Trạm n*ng m*ng cô bóp nhẹ, tay còn lại nhanh chóng cởi bỏ áo ngoài của Úy Lam, đôi môi tìm đến, cách chiếc áo ngực vướng víu, hôn hít.
" Bé ngoan, em thật mềm "
Mặt Úy Lam đỏ ửng, thẹn thùng " Chú đừng nói mà "
Tằng Trạm vui vẻ, giọng điệu cưng chiều " Em chính là bé ngoan của tôi " Nói xong, hôn liên tiếp mấy cái lên má cô, âu yếm " Tôi thích Úy Lam "
Năm nay cô mười sáu tuổi, đã hiểu được từ thích có nghĩa như thế nào, cô cũng khẳng định từ thích chú nói tuyệt đối giống như đúc từ thích mà cô nghĩ, Úy Lam nở nụ cười tươi rói, hôn lên khóe môi của chú, nói " Úy Lam cũng thích chú "
Chỗ mềm mại giấu kín tận đáy lòng bị lời nói của cô chạm tới, xúc động thổn thức, hai tay Tằng Trạm ôm lấy mặt cô, cúi đầu c*n m*t cái miệng nhỏ nhắn, đầu lưỡi như con rắn nhỏ chui vào bên trong l**m láp, âm thanh chậc chậc vang lên rõ to. Đầu lưỡi không ngừng càng quất, bàn tay cũng không chút nhàn rỗi, tiến vào trong làn váy, vạch q**n l*t nhỏ qua một bên, ngón tay sờ lên nụ hoa mập mạp, khẽ tách hai cánh hoa non nớt, ma sát lên khe thịt đỏ hồng, Tằng Trạm cong mày, nụ cười gian xảo thấp thoáng trên môi, cô bé thật tươi ngon căng mọng, chỉ sợ vừa bấm một cái, liền ch** n**c, anh điều chỉnh lực đạo, tránh để cô chịu thương tổn.
Ngón trỏ nhẹ nhàng dò xét đi vào, u cốc chật hẹp bị cưỡng chế mở ra, thân thể Úy Lam rung động, hơi thở rối loạn, dồn dập. Tằng Trạm bắt chước động tác lúc g*** h*p, đâm vào rút ra, ma sát lên tường thịt mẫn cảm, dẫn dụ mật dịch xuất hiện, hiện tại anh chỉ muốn đè cô xuống mãnh liệt c*m v**, có điều lực bất tòng tâm...
Cảm giác *m đ** đã ướt át, tay anh cũng chuyển động nhanh hơn, một ngón vẫn chưa đủ, liền bỏ thêm ngón thứ hai đi vào, Úy Lam tan chảy, cả người mềm oặc nằm trên ghế sô pha, há miệng r*n r*. Chân cô gấp lại thành hình chữ M, giang rộng đón lấy ngón tay anh xâm nhập, mật dịch chảy ra ướt đẫm, cự long của Tằng Trạm khẽ nhúc nhích, chỉ là...một chút cứng cáp đó chẳng thể làm nên chuyện gì.
Miệng anh ngậm chặt đ** ng*c Úy Lam vừa l**m vừa m*t, ngón thứ ba cùng đi vào, cô chịu không nổi, nũng nịu k** r*n
" Đừng mà..."
Tiếp đó, từ trong khe huyệt tuôn ra một dòng nước trong suốt.. Tằng Trạm hưng phấn, hớn hở, dưới nỗ lực của anh, cuối cùng Úy Lam đã đ*t c** tr**.
Úy Lam không biết diễn tả cảm giác này như thế nào, có điểm thống khổ, lại cực kỳ vui sướng, thật không ngờ ngón tay của chú lợi đến vậy? Làm xong, Úy Lam mệt mỏi nằm ngủ, còn Tằng Trạm buồn bực nhìn bảo bối của mình, đến bao giờ nó mới đem lại phúc tính cho cô đây?
Sự việc này đúng là không thể gấp được, Úy Lam khuyên nhủ.
" Chú cố gắng thả lỏng tinh thần, tịnh dưỡng mấy ngày, nói không chừng sẽ tốt lên "
Tằng Trạm liền nghe theo, hôm sau đi làm như thường ngày, Tần Cẩn gọi tới hẹn anh ăn cơm, nói muốn mua thức ăn qua nhà anh nấu, Tằng Trạm lập tức cự tuyệt.
" Ra ngoài ăn đi "
Đầu bên kia Tần Cẩn cười trêu " Anh làm gì khẩn trương dữ vậy?"
Tằng Trạm vội đáp " Không có "
Tằng Trạm nhanh chóng làm xong việc, tan tầm gọi cho Úy Lam, nói anh không về nhà ăn cơm. Tần Cẩn hẹn dùng cơm chiều ở nhà hàng cách cục quốc thổ không xa, chuyên món cay Tứ Xuyên, Tằng Trạm đi vào, Tần Cẩn liền xới cơm, gắp thức ăn, săn sóc chu đáo.