"A, thịt nướng ngon thật luôn á."
Trình Lạc mỹ mãn bước ra khỏi nhà hàng thịt nướng, hắn đứng dưới ánh mặt trời mùa thu, dáng người thon dài, dung mạo tuấn mỹ, hấp dẫn ánh mắt của không biết bao người.
Đã có mấy cô gái dừng lại thảo luận, muốn tới hỏi phương thức liên hệ của hắn, đã thấy chàng trai chạy lại ôm lấy cánh tay một người đàn ông đi từ nhà hàng thịt nướng ra, dù bị đẩy ra vẫn cố sáp lại gần, dính người như cái kẹo cao su.
Thì ngay lập tức hiểu ra được quan hệ của hai người, chỉ có thể tiếc nuối bỏ đi.
Du Đường lúc đó đang bận hất tay Trình Lạc, trong lòng còn đang nghĩ đến lời nói lúc nãy của hắn. Tên nhóc này đột nhiên nói những câu nghiêm túc như vậy thực sự làm y chấn động.
Cái gì mà ngon ngọt đều do y cho , cái gì mà tương lai phải có y ở bên.
Tình cảm sâu nặng như vậy, y làm sao đáp lại được. Cũng may Trình Lạc cũng không yêu cầu y trả lời, lúc sau hai người ăn cơm cũng không nhắc lại chuyện đó nữa, đến lúc đó y mới thở phào nhẹ nhõm
" Chúng ta qua bên kia đi dạo chút đi." Trình Lạc chỉ vào phố nghệ thuật ở bên đường:" Bên kia chắc có nhiều thứ hay lắm."
"Ừm.
Du Đường đi cùng hắn trên đường, hai người cứ nhìn thấy loại thức ăn vặt nào đó hay hay sẽ mua một phần rồi ăn chung với nhau. Du Đường lúc còn ở thế giới cũ vẫn luôn sống một mình, hơn nữa cả ngày đi diễn, cũng không có tâm tư nghĩ về chuyện bạn đời.
Nhưng sau khi bước vào thế giới tiểu thuyết này, y lại sống chung với Trình Lạc một thời gian rất lâu. Dần dà, cũng quen với việc có một người ở bên.
Nhìn Trình Lạc xếp hàng mua kem tình yêu mua một tặng một, Du Đường có hơi hoảng thần. Y nghĩ, nếu cứ như thế này mà ở cạnh Trình Lạc một đời, thực ra cũng là một ý không tồi.....
Bên cạnh xe kem là xe bán kẹo bông gòn, tầm mắt của Du Đường dừng ở trên những cây kẹo bông thỏ con, trong đầu đột nhiên lại hiện lên bóng dáng, một người đàn ông khoác trường bào màu trăng non, đang ngồi trên ghế dài, chờ y.
Pằng ——
Du Đường bị một tiếng súng vang lên trong trí nhớ làm cho ù tai, y ôm đầu lại, trong đầu vang lên tiếng ong ong, tầm mắt trở nên mơ hồ.
Có chất lỏng ấm áp chảy ra từ mũi, Du Đường vội vàng lấy khăn giấy từ túi ra lau đi.
【 ký chủ, em mở chế độ miễn đau cho ngài nhé.】 hệ thống quan tâm hỏi: 【 ngài có cảm thấy đỡ hơn chưa?】
Du Đường: Ừm.
Hệ thống lo lắng nói: 【Chắc là lần trước Trần Trị ra tay quá độc ác, khiến cho độc tố trong não ngài khuếch tán nhanh hơn, xem ra nhiệm vụ của chúng ta không thể kéo dài được lâu hơn nữa】
【 Độ hảo cảm của Trình Lạc vẫn duy trì ở mức 90 điểm, phỏng chừng không lâu sau là có thể xoát đầy, ngày chúng ta rời khỏi đây cũng càng lúc càng gần.】
【 ký chủ, ngài đã nghĩ ra làm sao để nói lời cáo biệt với hắn chưa? 】
Vấn đề hệ thống đưa ra kéo Du Đường vào rối rắm.
Máu mũi chạy thực ra cũng không nhiều, y vo lại ném vào thùng rác, quay lại thì Trình Lạc đã mua xong, đang cầm kem đi về chỗ y đang đứng.
Du Đường có chút khó xử: Chưa nghĩ ra, nhưng ta thật sự không muốn làm tổn thương hắn.
"Đường Đường, cho anh nè."
Trình Lạc đưa kem cho Du Đường thì thấy sắc mặt y tái nhợt, hắn lo lắng hỏi:" Anh khó chịu ở đâu à? Tại sao sắc mặt lại kém như vậy?"
Du Đường cắn một miếng kem to, cười híp mắt:" Anh có sao đâu mà."
Trình Lạc vẫn cau mày, hắn đi quanh Du Đường một vòng, lại không phát hiện thương tích nào trên người, đành phải bỏ cuộc, hắn cường điệu:" Nếu có chỗ nào anh cảm thấy không thoải mái, nhất định phải nói với em, biết chưa?"
"Ừ, biết rồi."
Trên đường đi, hai người lại nhìn thấy có một họa sĩ vẽ tranh theo yêu cầu của khách hàng, muốn vẽ hoa lá, hay ký họa, tranh chân dung đều có thể được hoàn thành tại chỗ, những bức tranh của anh ta được vẽ bằng chì màu, tạo hình và phối màu rất đẹp, hài hòa.
Giá cả cũng hợp lý, ai cũng có thể mua được một bức.
Mắt Trình Lạc sáng rực lên, hắn bước tới hỏi vị họa sĩ buộc tóc đuôi ngựa kia:" Anh ơi, anh có thể vẽ cho em và người yêu em một bức tranh không?"
Vị họa sĩ vẫn luôn cúi đầu vẽ tranh ngẩng đầu lên nhìn Trình Lạc, vừa nhìn thấy thì tay đã run lên một chút, mặt ửng hồng.
"Khụ, có thể, có thể, bức này tôi sẽ vẽ miễn phí cho các cậu."
Trình Lạc cười thẹn thùng : "Vậy em cảm ơn anh nha ~"
Vị họa sĩ gật đầu ừ một tiếng, trong lòng nghĩ người đàn ông đẹp như thế này thì không biết bạn gái cậu ta nhìn sẽ như thế nào, lại quay đầu sang, thì thấy Trình Lạc đang ôm cánh tay Du Đường, hắn nói :" Anh ơi, anh vẽ đi."
"......"
Họa sĩ che mặt, đột nhiên cảm thấy lời tỏ tình của bạn thân mình hôm qua cũng không có vấn đề gì. Thời đại bây giờ, trai đẹp đều cặp với trai đẹp cả rồi, bạn thân anh ta thích anh ta, cũng không cần thiết phải cự tuyệt làm gì.
Nháy mắt đã thấu hiểu hồng trần, vị họa sĩ nọ vẽ lại càng thêm hăng hái.
Sau nửa giờ múa bút, anh ta đã hoàn thành xong một bức tranh ký họa hai người.
Trên bức tranh, một chàng trai có đôi mắt hoa đào đen nhánh đang nhìn một người đàn ông đứng cạnh, mắt cậu ta lấp lánh ánh sao, vừa chuyên chú vừa thâm tình, mà người đàn ông tóc ngắn bên cạnh biểu tình hơi bất đắc dĩ, nhưng lại không có bất kỳ ý tứ từ chối nào, trong mắt chỉ có ấm áp và bao dung.
Trình Lạc cầm lấy bức tranh, kéo tay Du Đường đi, nhẹ giọng nói:" Đường Đường, anh nói đúng. Kỳ thật trên thế giới này vẫn có rất nhiều người tốt."
"Ngay cả những nhân viên nghiên cứu ở trong căn cứ đó, khi tiếp xúc với họ lâu, em mới biết cũng có rất nhiều người có nỗi khổ tâm mới phải làm việc cho Trần Trị."
"Em không có cách nào tha thứ cho bọn họ, nhưng em sẽ không dễ dàng cướp đi tính mạng của họ."
"Em sẽ giao chứng cứ cho quốc gia, đưa họ vào tù, để họ có thể có thời gian suy nghĩ ăn năn về những hành vi của mình....."