"......"
Du Đường đẩy tiểu ác ma dính người ra xa mình một chút, gối đầu lên cánh tay nhìn lên trần nhà, lúc sau quay lại thì Lục Thanh Uyên đã nhắm mắt lại rồi.
Lông mi như lông quạ khẽ run rẩy, Du Đường không nhịn được dùng ngón tay khảy khảy lông mi hắn mấy lần thì lại bị hắn bắt được ngón tay.
Sau đó đưa vào trong miệng, dùng răng nanh chậm rãi ma sát làn da của y. Đôi mắt đen nhánh của Lục Thanh Uyên chậm rãi mở ra, bên trong gom cả bóng dáng của Du Đường.
"Anh hai không ngủ được, nằm tưởng tượng bị em ăn sao?"
"......" Du Đường lập tức rút tay về rồi nhắm mắt lại: "Cậu nhìn lầm đấy, tôi ngủ rồi."
"......" Lục Thanh Uyên tức đến buồn cười: "Thế mà còn nói ta ấu trĩ, ngươi còn trẻ con hơn cả ta."
Từ khi Du Đường tiến vào thế giới này còn chưa ngủ một giấc nào. Lần này rõ ràng không phải thời điểm hợp lý để ngủ, thế mà sau khi nhắm mắt lại không bao lâu đã ngủ quên mất.
Y nằm mơ một giấc mơ.
Trong mơ hiện ra cảnh tượng một tẩm cung to lớn nguy nga, trên trần còn trang trí đồ văn phức tạp tinh mỹ. Lô đỉnh lưu ly đặt trong tẩm cung tràn ra sương khói mờ ảo, nhưng chỉ chốc lát sau lại tan biến trong không khí tỏa ra hương thơm lắng đọng rất dễ chịu, cất giấu nguy hiểm không dễ phát hiện.
Cửa cung điện kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc y phục huyền sắc kim văn(*) bước vào. Hắn mang một đôi giày cùng màu với y phục bên trên còn được thêu một ngọn lửa đỏ rực, chậm rãi bước từng bước đến chiếc giường khổng lồ được đặt ở giữa tẩm điện.
(*) y phục huyền sắc kim văn: y phục cổ đại màu đen thêu chỉ vàng.
Du Đường nhìn theo người đàn ông vén màn giường lên thì thấy có người đang nằm trên giường.
Trung y nguyệt bạch tuột xuống, lộ ra làn da màu lúa mạch. Tóc dài đen nhánh tán loạn trên gối đầu, nam nhân đang nằm nhẹ chau mày, môi mím chặt, vẻ mặt lộ rõ sự bất an.
Du Đường đứng nhìn mà ngơ ngẩn, bởi vì lần này y thấy rõ được mặt người đó. Đó rõ ràng là mặt mình. Chẳng qua là thay quần áo, tóc dài ra thôi, những chỗ khác thì giống y như đúc.
Nhìn bố trí nội thất xung quanh thì có vẻ đây là thời cổ đại????
Vậy chẳng lẽ đây là ký ức khi còn là sư tôn của Chủ Thần??
Nếu nói như vậy, người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ đen này là Chủ Thần Ngụy Uyên sao?
Quả nhiên, khi hắn ngồi xuống mép giường, Du Đường đã thấy rõ mặt hắn.
Giống Lục Thanh Uyên y như đúc.
Nhưng so với Lục Thanh Uyên bị bệnh trung nhị, khí chất của người này mang vẻ âm trầm tà ác hơn rất nhiều.
"Sư tôn......" Ngụy Uyên vươn tay phải v**t v* lồng ngực của người đang nằm rồi lướt qua cổ, sau đó lại mân mê tai, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng nắm lấy cằm nam nhân.
Cuối cùng, chậm rãi cúi xuống hôn sâu............
Rõ ràng là đang nằm mơ, nhưng mà Du Đường lại có cảm giác cánh môi bị lấp kín, hô hấp khó khăn.
Y mở choàng mắt ra thì đối diện với khuôn mặt phóng to của Lục Thanh Uyên.
Không để Du Đường có cơ hội đá văng mình, Lục Thanh Uyên thức thời thả tay ra, còn nghịch ngợm nháy mắt một cái: "Nụ hôn chào buổi sáng, ngươi có thích không?"
"......"
Khóe miệng Du Đường giật giật, y vươn tay hung hăng búng trán Lục Thanh Uyên một cái 'bốp' , khiến cho cái trán kia đỏ ửng một mảng.
Du Đường ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: "Sáng sớm đã ăn búng, thích không?"
"......" Lục Thanh Uyên bĩu môi.
"Lần sau đừng hở ra là lại hôn trộm." Du Đường nói: "Để ý hoàn cảnh một chút, được không?"
"Ở trong mắt ta, hoàn cảnh nào cũng thích hợp để hôn môi." Lục Thanh Uyên xoa cái trán đỏ ửng rồi nói với Du Đường: "Nếu ngươi cảm thấy ta không thèm quan tâm đến hoàn cảnh xung quanh, vậy thì ngươi chủ động hôn ta đi, chỉ cần ngươi hôn ta thì ta sẽ cảm thấy vui vẻ."
Thấy Du Đường không nói lời nào, Lục Thanh Uyên lại lẩm bẩm: "Chẳng phải ngươi nói rằng ngươi thích ta sao? Thế mà có một chuyện cỏn con như thế này cũng không chịu làm........."
Nói đến đây, hắn lại xoay vai của Du Đường rồi lặng lẽ chỉ về phía bên kia, ở đó Tô An và Triệu Vũ Tình đang ôm hôn nhau thắm thiết: "Ngươi thấy chưa! Không phải bên đó cũng đang hôn môi đó sao? Hai đứa con gái đó còn chẳng sợ ánh mắt người khác, ngươi sợ cái gì?"
"......" Du Đường thấy thế thì rất ngạc nhiên.
Nhưng y không có sở thích nhìn lén người khác hôn nhau, cho nên vội vàng che mắt Lục Thanh Uyên rồi xoay người hắn lại: "Đừng có chỉ bừa! Người ta mà thấy thì sẽ xấu hổ đó!"
Lục Thanh Uyên hất bay tay Du Đường ra rồi bình tĩnh im lặng nhìn y chằm chằm.
Du Đường bị hắn nhìn bỗng cảm thấy chột dạ: "Sao cậu lại nhìn tôi như thế?"