" Nhưng mà có câu, lá rụng về cội, con người chung quy đều sẽ phải chết."
Du Đường mỉm cười nhìn Trình Lạc :" Bây giờ căn cứ bị hủy rồi, em và bọn nhóc đều được tự do, xem như anh đã làm được một việc tốt, cũng là tô điểm thêm cho cuộc đời vô vị của anh, cho nên anh rất thỏa mãn."
Y không muốn Trình Lạc khóc, cho nên vươn cánh tay ra ôm lấy người trước mặt:" Anh nghĩ, đến bây giờ, em thông minh như vậy, chắc là đã đoán được tại sao vừa rồi anh lại định rời đi."
" Anh vốn dĩ định gạt em, tìm một chỗ trốn đi, tự mình đối mặt với cái chết."
"Nhưng mà sau khi bị em cản lại, anh mới hiểu, việc anh định làm là sai rồi."
"Anh nghĩ anh phải nói lời tạm biệt cuối cùng với em."
"Lạc Lạc." Y nhẹ nhàng vỗ lưng của Trình Lạc:" Anh rất vui có thể gặp được em, rất vui vì được em yêu thích, anh cũng rất tiếc nuối vì không thể cùng em đi đến hết cuộc đời này."
" Anh chỉ hy vọng em....."
Nói đến đây, Du Đường dừng lại, thở dài, nhẹ giọng khẩn cầu:" .......có thể tha thứ cho anh, được không?"
Trình Lạc cứ đứng chết trân mà nghe Du Đường nói. Trong đầu hỗn loạn toàn những tin tức chấn động đan xen với nhau, hắn phân tích thế nào cũng không hiểu được. Hoặc là bởi vì nỗi thống khổ quá lớn, dẫn đến việc hắn chỉ có thể trầm mặc run rẩy, cắn chặt răng mà ôm lấy Du Dường.
Sau một lúc lâu, hắn chậm chạp nói từng chữ, từng chữ một cách khó khăn:" Không tha thứ, không, không, em có thể tha thứ, anh không chết đâu, em sẽ không để anh chết....."
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt âm u ánh lên một tia hy vọng:" Chúng ta đi, em mang anh về căn cứ, ở đó có nhiều trang thiết bị tiên tiến như vậy! Em không tin không thể lấy con chip trong não anh ra!"
Du Đường giữ chặt tay hắn.
"Đừng nghĩ nữa."
"Không cứu được đâu."
Du Đường giữ chặt hắn tay.
Vừa rồi hệ thống đã báo cho y trạng thái hiện tại của cơ thể này. Thời gian còn lại của y nhiều nhất là một tiếng đồng hồ.
Độc tố hiện tại đã lan ra toàn bộ não, có lấy con chip ra ngoài, y cũng không sống được, lại còn mất đi cơ hội nói lời từ biệt với Trình Lạc.
Ván này y và Trình Lạc đánh cược không nổi.
Trình Lạc đứng bên cạnh phảng phất sẽ hỏng mất, hắn cao giọng mắng, nhưng trong đó lại chen lẫn tiếng khóc nức nở:" Không thử thì làm sao mà biết được!"
"Lạc Lạc." Du Đường giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu Trình Lạc, nói với hắn:" Anh không muốn chết ở trên bàn phẫu thuật."
"Anh muốn khoảng thời gian cuối cùng này, có thể nói với em vài lời, có thể được ở bên cạnh em."
"Được không?"
" Vì sao anh cứ chắc chắc mình sẽ chết vậy! " Trình Lạc trừng mắt nhìn y:" Anh nghe em nói! Chúng ta......"
Giọng nói của hắn đột nhiên im bặt, vì trên mặt Du Đường bắt đầu chảy máu.
Du Đường cũng chú ý tới. Y vội vàng lấy khăn giấy lau đi. Máu không ngừng chảy ra từ mũi, mắt, hai lỗ tai, trong miệng cũng bắt đầu chỉ toàn mùi máu.
Hệ thống mở chế độ miễn đau rất đúng lúc, thế cho nên y chỉ cảm thấy cả người nặng nề, đến khi chảy máu mới có thể phát hiện. Không khó để có thể tưởng tượng, nếu không có chế độ miễn đau, y sẽ đau đớn đến mức độ như thế nào.
Hình bóng của Trình Lạc trước mắt y biến thành hai, bóng chồng lên nhau.
Chân Du Đường mềm nhũn, khuỵu xuống, ngay sau đó đã được Trình Lạc đỡ lấy, y ngẩng đầu lên đối mặt với ánh mắt hoảng loạn vô thố của Trình Lạc.
Trong lòng Du Đường đau khổ, y cô gắng dời đi tầm mắt của mình. Y nằm trên cánh tay Trình Lạc, nói với hắn:" Lạc Lạc, em cũng thấy rồi đấy, anh không đi nổi nữa, nếu bây giờ tiến hành phẫu thuật, kết cục cuối cùng không cần phải nói cũng có thể đoán được."
Y đề nghị:" Em cõng anh quay về đi, chúng ta cùng đi đoạn đường cuối cùng này, anh muốn ngắm nhìn phong cảnh ven đường, nếu anh có thể chịu được đến khi về căn cứ, còn có thể nói lời tạm biệt với bọn nhỏ."
"Được không?"
"Đồng ý với anh đi, được không?"
Có giọt nước mắt ấm áp rơi xuống mu bàn tay Du Đường.
Ngay sau đó, y được Trình Lạc đặt lên lưng cõng về.
Trình Lạc cẩn thận nâng chân y, Du Đường vươn cánh tay ra ôm lấy cổ Trình Lạc, mệt mỏi dựa vào lưng hắn.
"Được." Với tư thế như vậy, Du Đường không nhìn thấy biểu tình của Trình Lạc, chỉ có thể nghe thấy giọng nói rầu rĩ của hắn.
"Đường Đường, em sẽ đồng ý tất cả yêu cầu của anh."
Du Đường đang định nói lời an ủi hắn, lại nghe thấy ngữ khí của Trình Lạc đột nhiên thay đổi. Là loại ngữ khí nông đậm vị trà, đầy sự nũng nịu và ỷ lại:" Lạc Lạc thích Đường Đường nhất luôn nà! Chỉ cần là lời Đường Đường nói, Lạc Lạc đều sẽ nghe theo!"
Hắn trở về trạng thái như bình thường, trong giọng nói đều mang theo tiếng cười hi hi ha ha:
" Nếu Đường Đường không muốn bị phẫu thuật, thì chúng ta sẽ không làm phẫu thuật nữa!"
"Đường Đường không cho em thương tâm, em sẽ không thương tâm!"
Hắn còn nói:" Hơn nữa, Đường Đường, anh nói sai rồi, cái gì mà tha thứ với không tha thứ, em căn bản không hề trách anh, em cũng không có tư cách trách anh. Là anh đã cứu em, không có anh, em sẽ không được đứng dưới ánh mặt trời, anh không cho em tự trách bản thân, thì anh cũng đừng tự trách mình được không?"
Du Đường giật mình. Khi phục hồi tinh thần lại, y phát hiện mình đã vô thức khóc tự lúc nào.
Nước mắt lẫn với máu trên mặt, bị khăn giấy lau khô.
Y ôm chặt cổ Trình Lạc:" Được, anh cũng không tự trách mình."
Hai người đi trên con đường lên núi phủ kín lá cây.
Trong rừng có tiếng chim kêu lảnh lót, đến lúc rót vào tai Du Đường chỉ còn lại là tạp âm.
Các giác quan của y đang dần dần biến mất. Cơ thể càng lúc càng lạnh lẽo, chỉ có thể dán vào tấm lưng ấm áp của Trình Lạc mới có thể tốt hơn một chút.
"Lạc Lạc." Du Đường mặc dù có trăm ngàn lời muốn nói với Trình Lạc, nhưng đến bên miệng lại biến thành toàn những câu lải nhải chuyện nhà:" Sau khi anh đi rồi, em cũng đừng từ bỏ việc mở trại trẻ mồ côi, có rất nhiều đứa bé đang chờ em chăm sóc cưu mang, bọn nhỏ thích em như vậy, mỗi ngày đều vây quanh em gọi anh Trình Lạc, đứa trẻ nhỏ nhất mới có ba tuổi, còn chưa cao đến đầu gối của em, bọn nhỏ không có cha mẹ, sau khi thoát ra khỏi đây, nếu không có ai cưu mang, sẽ rất khó tồn tại trong thế giới này..."
"Vâng, em sẽ không từ bỏ." Trình Lạc trả lời :" Đây là mơ ước của cả hai chúng ta, sau khi anh đi rồi, em sẽ cố gắng hoàn thành nó."
Hắn nói rất nghiêm túc, giọng nói cũng không có vẻ nghẹn ngào sắp khóc.
Thoạt nghe cực kỳ bình thường.
"Còn về Lý Trạch Giai, ông ta hẳn là người tốt, nhưng cũng là người cầm quyền, một khi cảm thấy em có thể uy h**p đến ông ta, về sau có khi sẽ tìm cách hại em, cho nên em nhất định phải cẩn thận để ý ông ta, không để ông ta xuống tay với em....."
Trình Lạc tự tin cười nói:" Năng lực của em lợi hại như thế, anh còn không yên tâm sao?"
"Em không làm khó ông ta thì thôi, ông ta dám đụng vào em, thì cái vị trí kia cũng đừng nghĩ đến chuyện ngồi nữa."
"Biết rồi, biết rồi." Du Đường bất đắc dĩ:" Em lợi hại nhất."
Y kề sát vào người Trình Lạc, bởi vì thính lực suy giảm nên âm lượng khi nói sẽ cao hơn bình thường:" Còn có......"
Tay Trình Lạc đột nhiên cứng đờ, hắn siết chặt tay, trong mắt là sự đau đớn đến cùng cực.
Du Đường không hề nhận thấy hắn khác thường, tiếp tục nói:" Em nhất định phải tự chăm sóc tốt bản thân mình."
" Không được nghĩ mình là quái vật, miệng vết thương có thể khép lại cực nhanh nên không thèm quan tâm bản thân, mặc kệ cho bị thương bao nhiêu thì bị."
"Em là một con người, không phải máy móc không biết đau, bị thương cũng sẽ đau đớn, cũng sẽ làm những người quan tâm đến em đau lòng, cho nên đừng....."
Trình Lạc chặn lời y:" Vậy anh cũng sẽ đau lòng sao?"