Du Đường: "!!!"
"Không có." Du Đường tung ra kỹ thuật diễn đỉnh cấp, lắc đầu quầy quậy:" Ta chỉ thay thuốc băng bó cho ngươi, sau đó ngươi ngủ thẳng đến hừng đông."
Tiêu Lẫm rũ mắt, ngón tay hắn v**t v* miệng chén nước, nhíu mày.
Vậy những hình ảnh vừa rồi đều là giấc mộng thôi sao?
Nhưng tại sao hắn lại sinh ra d*c v*ng như thế này với người mới gặp lần đầu tiên?
Vả lại hắn và Du Đường đều là nam nhân, hắn lại không phải đoạn tụ, tại sao trong mộng lại mơ thấy mình và Du Đường hôn nhau, cảm giác cũng không tệ, thậm chí.....
Vành tai Tiêu Lẫm ửng đỏ, hắn cố cưỡng ép bản thân dừng tự hỏi những chuyện không đâu. Sau đó đưa lại cái chén rỗng cho Du Đường:
" Ta muốn ăn vài món thanh đạm, phiền ngươi đi làm cho ta."
"Được." thấy Tiêu Lẫm không hề hoài nghi lời nói dối của mình, Du Đường mới nhẹ nhàng thở ra một hơi:" Ta sẽ đi gọi người chuẩn bị."
Nói xong câu này, y chạy vội ra khỏi phòng.
Sau khi Du Đường ra ngoài, Tiêu Lẫm mới có thời gian quan sát chung quanh, đối với thân phận của Du Đường mà nói, căn phòng này có phần quá mức đơn sơ.
Mặt tường được trát bằng bùn đất, cửa sổ làm bằng loại củi dùng để nhóm lửa, cái bàn và giường lan mộc mạc thô sơ, không hề được chạm khắc bất kỳ hoa văn gì, thoạt nhìn thì không thể tin được đây là phòng của vị tướng quân trấn giữ chín tòa thành phía bắc.
Cái chén nước vừa rồi Du Đường đưa cho hắn có lẽ là thứ đắt giá nhất trong căn phòng này, là một chiếc chén sứ quân diêu, cầm trong tay mang lại cảm giác ôn nhuận, nhưng chung quy cũng chỉ là hàng trung đẳng không phải thượng phẩm, có mang đi bán cũng chẳng được mấy đồng bạc.
Trước khi đến đây, hắn cũng đã từng tìm hiểu qua về Bắc Cửu thành. Nơi này ngụ tại tận cùng phía bắc của Tiêu Quốc, thời tiết mùa đông cực kỳ lạnh lẽo, thường xuyên có tuyết rơi.
Cây cối nơi đây sinh trưởng không được tốt lắm, nhỡ gặp mùa hè khô hạn hoặc bão tuyết mùa đông thì xem như công vun trồng cả năm thành công cốc.
Nhưng lại là trọng yếu quân sự của cả nước.
Một khi Bắc Cửu thành thất thủ, bị ngoại tộc xâm chiếm thì bá tánh của Tiêu Quốc sẽ phải trực diện đối đầu với thiết kỵ của giặc ngoại xâm.
Hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Nhưng từ khi Tiêu Thịnh Đế kế vị tới nay, quân lương của Bắc Cửu thành bị cắt xén ngày càng nghiêm trọng, lão hoàn toàn không màng tới sống chết của các tướng sĩ và cả nguy cơ bị xâm lăng sau này.
Nếu không phải Du gia vẫn luôn trấn giữ ở nơi đây, có lẽ Tiêu Thịnh đế còn chưa bị lật đổ, Tiêu Quốc đã bị giặc ngoại xâm tiêu diệt rồi...........
Hắn nhớ tới những lời Du Đường đã từng nói, lại kết hợp với tình cảnh nơi đây khiến cho Tiêu Lẫm lại càng thêm tin tưởng vào nhân phẩm của Du Đường.
【 đinh! độ hảo cảm của Tiêu Lẫm+30, độ hảo cảm hiện tại là 42 điểm??? 】
Du Đường còn đang đứng chờ nhà bếp làm cơm, thì ngây ngẩn cả người khi nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống: Thống Thống? Ngươi có đùa ta không đấy? Độ hảo cảm sao tự dưng lại tăng một mạch lên thế??
Du Đường: Vừa rồi được cộng thêm mười điểm, ta có thể lý giải là do hắn cảm động việc ta thức trắng đêm chăm sóc hắn, vất vả muôn phần, nhưng mà bây giờ cái gì ta cũng không làm, tự dưng lại hào phóng ban cho thêm 30 điểm??
Hệ thống cũng ngu người không hiểu vì sao: 【 Ơ, chuyện này...... Ngài hỏi em, em cũng không biết nữa nha!】
Du Đường: Kỳ lạ thế nhỉ.
Du Đường nghĩ mãi không ra nguyên nhân, đành bất đắc dĩ thở dài: Thật là, trái tim vai ác sâu như trời như bể, đoán được mới lạ đấy.
*
Quân y nói chấn thương trên chân của Tiêu Lẫm rất nghiêm trọng, tình huống xấu nhất có thể sẽ bị tàn tật. Khi nói những lời này, trong lòng vị quân y thấp thỏm gần chết, động tác thay thuốc băng bó cho Tiêu Lẫm lại càng cẩn thận hơn.
Nhưng vị ngồi trên giường kia lại không tức giận như dự đoán.
Biểu tình của hắn bình đạm như đang nghe một việc râu ria không quan trọng, chờ đến khi quân y thay thuốc xong, hắn mới giương mắt lễ phép nói với vị quân y già:" Đa tạ quân y trị thương cho ta."
"Có bị tàn tật cũng không sao, đây chung quy cũng là số mệnh của ta, không trách được ai cả."
Thậm chí hắn còn tươi cười:" Hơn nữa có thể sống sót dưới tay nhiều sát thủ ngoại tộc như vậy cũng đủ làm ta vui vẻ rồi."
Quân y kéo Du Đường ra ngoài, lắc đầu thở dài: "Tướng quân, lục hoàng tử điện hạ đúng là người hiểu lý lẽ, không biết tại sao bệ hạ lại trục xuất hắn đến Bắc thành của chúng ta, bằng không làm sao hắn có thể gặp được kiếp nạn này....."
Tâm tư người ở Bắc thành phần lớn rất đơn thuần, rất ít người mưu kế thâm sâu cho nên đối với chuyện Tiêu Lẫm bị đuổi giết, họ còn tưởng rằng thật sự là việc do ngoại tộc làm ra.
Du Đường tuy nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.
Loại đấu đá hoàng quyền này nếu như bị làm rõ, Tiêu Thịnh Đế có thể sẽ động sát tâm, giáng tội xuống cả Bắc Cửu thành này.
Thời điểm quay lại phòng, y thấy Tiêu Lẫm đang ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đùi phải của hắn. Y biết tiểu tử này bên ngoài biểu hiện bình tĩnh như thế, nhưng trong lòng biết bản thân có lẽ sẽ bị tàn tật làm sao mà một chút cảm giác đều không có được.
"Điện hạ muốn tiếp tục nằm trên giường này thêm vài tháng nữa." Du Đường lên tiếng xua tan đi suy nghĩ của Tiêu Lẫm, y hỏi:" Hay muốn cùng ta ra ngoài, đi dạo quanh Bắc Nhất thành đây?"
Tiêu Lẫm sửng sốt một chút rồi cười khổ: " Chân ta đã thế này rồi, làm sao có thể ra ngoài cùng ngươi?"
Du Đường chớp chớp mắt nhìn hắn:" Chuyện này ngươi không phải lo, ta đương nhiên có cách."