Du Đường rất hiểu thời thế, trong một chớp nhoáng, y nhắm chặt mắt lại.
Sau đó vươn tay ra, kéo người còn đang mất hồn mất vía là Tiêu Lẫm kia vào lồng ngực, v**t v* mái tóc như vuốt mèo, làm bộ nói mớ, lẩm bẩm nói:" Tiểu Kim ngoan nào, đừng quậy."
Tiểu Kim là con mèo béo ị ngắn tũn Du Đường nuôi ở thế giới cũ, nó thích bò lên giường ngủ chung với y.
Cho nên Du Đường là cái khó ló cái khôn, làm như vậy sẽ khiến hai người bớt xấu hổ.
Tiêu Lẫm bị y ôm vào trong ngực, mặt hắn nóng lên, cả tai cả má đều chín đỏ c.
Không có gì xấu hổ hơn việc đã hôn trộm người ta lại còn bị chính chủ bắt gặp nữa!
Hắn còn đang cảm thấy may mắn vì Du Đường không tỉnh dậy, thì đột nhiên ý thức được một vấn đề quan trọng.
"Tiểu Kim là ai?"
Du Đường đang nhắm mắt giả vờ ngủ: "......"
Vì để không bị phát hiện ra manh mối, y nhịn đi tiểu cả đêm.
Ngày hôm sau, lúc được giải thoát, Du Đường hạnh phúc đến nỗi vừa tiểu vừa rơi nước mắt.
Y nói linh tinh với hệ thống: Thống Thống, ngươi thấy ta sống có dễ dàng không?
Du Đường: Rõ ràng là hắn hôn trộm ta, ta còn phải làm bộ như không phát hiện, để cho hắn bớt xấu hổ.
【 vậy thì ngài có thể đừng giả vờ ngủ mà! 】 hệ thống ham ăn dưa chỉ sợ dưa không to: 【 lúc ấy ngài nên trực tiếp đè lên người hắn, đảo khách thành chủ, sau đó thiên lôi câu địa hỏa(1), xuân tiêu nhất khắc thiên kim(2)....】
(1) Thiên lôi câu địa hỏa: Trạng thái hứng tình giữa hai người làm chuyện đó.
(2) Xuân tiêu nhất khắc thiên kim: Một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng :))
Du Đường: Dừng dừng dừng lại! Ngươi mau câm mồm đi!
Nhưng mà y tưởng chuyện này qua buổi tối thì xem như tính xong rồi.
Kết quả khi quay trở lại phòng, Tiêu Lẫm cầm mộc trâm đưa cho Du Đường, nhờ y chải đầu, búi tóc cho hắn, lúc y đang lúi húi cài trâm thì hắn bỗng mở miệng hỏi.
"Tướng quân."
"Ơi?"
"Tiểu Kim là ai?"
"!!!" Mộc trâm trong tay Du Đường giật lên một cái, suýt tí nữa thì chọc vào mặt Tiêu Lẫm, Du Đường vội vàng điều chỉnh cảm xúc, cẩn thận cài trâm vào phát quan, trả lời Tiêu Lẫm :" Tiểu Kim là con mèo ta từng nuôi trước kia. Sao bỗng dưng điện hạ lại nhắc đến nó?"
"Bởi vì tối hôm qua, lúc đang ngủ ngươi nói mớ, có nhắc đến cái tên này." Tiêu Lẫm nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn chợt chớp động, đột nhiên nảy ra ý xấu.
Hắn nhịp nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, há mồm nói dối :" Hơn nữa, ngươi còn xem ta thành Tiểu Kim, ngươi ôm chặt ta không buông, còn vuốt tóc của ta, hôn má của ta, nói yêu ta, thích ta, chiếm hết tiện nghi của ta."
Du Đường: "???"
Ta đã làm những việc này sao?
Tại sao ta con mẹ nó còn không biết mình đã làm những việc như thế!
Rõ ràng là ta căng thẳng nhịn tiểu hết cả một đêm, chờ đến khi ngươi đứng dậy, ta mới dám bò dậy đi vệ sinh!
Nhưng y lại không thể trực tiếp vạch trần lời nói dối của Tiêu Lẫm, dù sao người ta cũng đường đường là hoàng tử điện hạ.
Cũng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà làm bộ hoảng sợ:" Thực xin lỗi điện hạ, tội thần đáng chết!"
Y quỳ một gối xuống đất:" Không ngờ thần lại có thể cả gan làm ra những việc hoang đường thế kia, mong điện hạ thứ tội!"
"Ngươi cũng biết mình hoang đường à!"
Tiêu Lẫm cười lạnh một tiếng. Rõ ràng là khí thế lẫm liệt, cứ làm như hắn thật sự là người bị hại vậy.
"...... Tội thần đáng chết vạn lần!"
"Cũng chưa đến mức phải chết vạn lần." Tiêu Lẫm chặn lời của y, rồi thay đổi ngữ khí:" Nhưng mà, việc ngươi đã làm rồi, thì phải chịu trách nhiệm."
Hắn nói:" Ta nghĩ rằng đường đường là một vị tướng quân, hẳn cũng không phải là người sẽ trốn tránh trách nhiệm đâu nhỉ."
Du Đường: "......"
" Tạ điện hạ khai ân, thần phạm phải lỗi sai, nhất định sẽ phụ trách đến cùng!"
"Thế thì tốt." Mưu kế của Tiêu Lẫm thành công vang dội rồi, hắn vươn tay nâng Du Đường đứng dậy, nói với y:" Vậy thì lấy thân báo đáp đi."
"Hở?" Du Đường ngơ ngác không kịp phản ứng.
Tiêu Lẫm vẫn tươi cười, lặp lại lời một lần nữa:" Ta hy vọng tướng quân có thể lấy thân báo đáp ta."
"Ngươi có bằng lòng không?"
"???"
Tiêu Lẫm nhíu mày, ra vẻ nguy hiểm mà nói:" Ngươi không nguyện ý sao?"
"...... Ta nguyện ý."
Y dám không nguyện ý sao!
Du Đường thật sự chưa thấy người nào giống Tiêu Lẫm.
Đào sẵn hết cái hố này đến cái hố khác, chỉ chờ y nhảy xuống, y ngoài việc chỉ có thể bị động chấp nhận, thì thật sự không còn biện pháp nào khác.
Vì thế y mơ màng hồ đồ mà xác định quan hệ "Yêu đương" với Tiêu Lẫm lúc nào không hay.
*
Một lúc sau, hai người cùng dán câu đối xuân lên cánh cửa.
Bởi vì tên thái giám kia đã chạy rồi, Du Đường mới kiểm tra người xung quanh một lượt, xác định không có nội gián của Tiêu Thịnh Đế và các vị hoàng tử khác bên cạnh Tiêu Lẫm. Tiêu Lẫm lúc này mới có thể thoát được chiếc xe lăn, đứng dán câu đối chung với Du Đường.
Ngón tay thon dài đỡ lấy tờ giấy, ngắm nhìn Du Đường dùng hồ dán bôi lên mặt sau.
Từ góc nhìn của hắn có thể thấy được đỉnh đầu của Du Đường.
"Điện hạ, ngươi cao thật đấy!" Trong lúc chờ hồ dán khô lại, Du Đường nhàn nhã đứng đo chiều cao của mình với Tiêu Lẫm. Y phát hiện ra bản thân thế mà thấp hơn thiếu niên mới 18 tuổi tận nửa cái đầu.
"Chắc là khoảng thời gian gần đây, ta đều ngồi trên xe lăn, cho nên ngươi mới có ảo giác như vậy." Tiêu Lẫm mỉm cười:" Nhưng mà lúc ta đứng lên mới phát hiện ra ta vậy mà cao hơn ngươi nhiều đến như vậy....."
"Cao đến mức phải cúi đầu mới có thể....." Nói đến đây, hắn đột nhiên cúi người, ngón tay vẫn còn ấn ở trên trang giấy dán trên cánh cửa, dùng toàn bộ cơ thể đè Du Đường lên ván cửa.
Đặt một nụ hôn khẽ khàng lên môi của nam nhân.
Sau đó vội vàng dời đi.