Chiến tranh ở ngay trước mắt, thời gian đâu mà đi quan tâm đến nhi nữ tình trường.
Du Đường lúc này mới tỉnh táo lại, y hít vào một hơi, vành mắt phiếm đỏ, đầu óc cũng đã bình tĩnh lại.
Chỉ cần suy nghĩ một chút, là có thể biết được liên quân ba tộc lần này tiến đánh là vì muốn thừa dịp ban đêm đánh lén thành trì, dùng tốc độ nhanh nhất, binh lực mạnh nhất đánh cho họ một trận trở tay không kịp, đến lúc đó có thể tốc chiến tốc thắng, chiếm được Bắc Cửu Thành.
Nếu không phải Lý Văn liều chết mang tin tức tình báo về thành, tối nay quân trấn giữ cổng thành nhất định tổn thất thê thảm!
Du Đường gọi Tiểu Tứ mang Thôi Vũ đi trị thương, sau đó cùng Tiêu Lẫm nhảy lên lưng chiến mã, lao về hướng cổng thành.
Ở Bắc Nhất thành gặp được Triệu Lâm, nói cho gã biết tin tức của Lý Văn, rồi phân phó gã lập tức thông tri cho tất cả thành trì tham gia nghênh chiến.
Mười vạn quân Bắc cảnh đối đầu với ba mươi vạn quân địch, thực lực hai bên cách nhau quá xa, khiến cho bọn họ chỉ còn một con đường duy nhất để đi, đó chính là thủ thành!
Phải tiêu hao lực lượng của quân địch!
Phải chống chọi đến khi quân địch đạn tận lương tuyệt, thành còn chưa bị phá, chính là thắng lợi của bọn họ.
Du Đường bước lên thành trì của Bắc Nhất thành, y nheo mắt lại, nương theo ánh trăng nhìn ra xa có thể nhìn thấy một biển người mênh mông đang di chuyển lại gần đây.
Chín tòa thành trì, chỉ thủ tùy ý một tòa đều có khả năng trúng bẫy rập của đối phương.
Lúc trước Bắc Nhất thành bị phá cũng từng trúng chiêu này.
Việc Du Đường có thể làm bây giờ chỉ có tùy cơ ứng biến, tùy thế mà điều động binh lực thủ thành.
Quân trấn giữ và đội cung tiễn thủ trên thành đều đã vào chỗ, phân thành mấy hàng, chờ đến khi chiến tranh khai hỏa, có thể tiện thay đổi.
Phía trên thành lâu cao ngất, gió thổi lạnh đến thấu xương.
Du Đường nghĩ đến Lý Văn, mím chặt môi, cố gắng không rơi nước mắt. Bàn tay lạnh như băng lại được một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy.
Là Tiêu Lẫm nắm lấy tay y.
"Tướng quân, xin hãy nén bi thương." Trong lòng Tiêu Lẫm cũng rất khổ sở: "Nếu như không có Lý phó tướng, tình cảnh của chúng ta sẽ càng bị động, tử thương sẽ lại càng thảm trọng,"
"......"
Đạo lý này ai cũng biết, nhưng cảm xúc của con người làm sao có thể khống chế.
Cổ họng Du Đường nghẹn ngào không thốt ra được một lời.
Y sợ mình vừa nói ra đã rơi lệ, nếu các tướng sĩ xung quanh nhìn thấy thì sẽ không tốt cho sĩ khí.
Du Đường chỉ gật đầu, sau đó kéo Tiêu Lẫm vào trong phòng chỉ huy, nói với hắn:" Điện hạ , chúng ta phải yêu cầu chi viện."
"Quân địch có ba mươi vạn người, nếu chúng lựa chọn tấn công trực diện, dựa vào binh lực của chúng ta thì không thủ được Bắc Cửu thành thêm mấy ngày."
Y nghiêm túc nhìn Tiêu Lẫm nói :" Thỉnh điện hạ hồi kinh một chuyến, cầu xin bệ hạ, mang binh lực nam thành điều đến đây, cùng chúng ta bảo hộ bắc cảnh."
Du Đường muốn đẩy Tiêu Lẫm ra khỏi hố lửa này.
Hy vọng đối phương có thể giống như nguyên tác tiểu thuyết, nghe theo lời y mà trở về kinh thành.
Cái chết của Lý Văn khiến cho y cực kỳ bi thương, cũng làm cho y càng thêm kiên định, chắc chắn phải bảo vệ được Tiêu Lẫm.
Dưới tuyệt cảnh này, Tiêu Lẫm tuyệt đối không thể cùng y xuất chiến!
"Chiến báo 30 vạn đại quân tiến công bắc cảnh, ta đã cho người truyền về kinh thành với tốc độ nhanh nhất."
Tiêu Lẫm nhìn nam nhân trước mắt mình, trong con ngươi toàn là thấu triệt quang(*)
(*) Thấu triệt quang : ý bảo là Tiêu Lẫm hiểu được Du Đường đang muốn làm gì và ảnh chặn hết đường cho khỏi phải nghĩ nữa.
"Cho nên, hiện tại, ta có hồi kinh hay không, cũng không quan trọng."
Hắn nói:" Tướng quân đừng hòng kiếm cớ đuổi ta đi, để ta bỏ lại ngươi ở đây, rời khỏi bắc cảnh kiếm đường sống."
"......"
Du Đường rũ mắt.
Quả nhiên, Tiêu Lẫm sẽ không đi theo cốt truyện.
Y còn nhớ rõ khi hệ thống thông báo độ hảo cảm, 90 điểm trở lên, là vai ác đã toàn tâm toàn ý yêu y, thậm chí còn có thể vì y mà chết.
Nhưng Du Đường không muốn Tiêu Lẫm cùng chết với mình.
Những chuyện Tiêu Lẫm phải làm còn rất nhiều, về sau sẽ còn tiếp xúc với rất nhiều người, căn bản không cần thiết phải treo cổ trên một cái cây chết khô là y.
Cho nên, xem ra chỉ còn duy nhất một biện pháp mạo hiểm kia thôi.
Mặc dù rất khó khăn nhưng đó là biện pháp duy nhất để có thể bảo vệ cho Bắc Cửu thành, là biện pháp duy nhất để Tiêu Lẫm sống sót.
*
Đều nói rằng thành trì dễ thủ khó công, nhưng cũng phải tính đến đối lập binh lực hai bên cái đã.
Chín tòa thành của Bắc Cửu thành không tương liên với nhau, trên đường điều binh còn có khả năng lọt vào tầm tiến công của quân địch, hiện giờ liên quân đã xác định được Du Đường đang thủ ở Bắc Nhất thành, cho nên phân hai mươi vạn binh lính đến tấn công hai vạn quân trấn giữ Bắc Nhất thành, còn mười vạn quân thì đi quấy rối các thành trì còn lại, làm Du Đường khó có thể phân binh lực ra để tới chi viện.
Cũng may có số lương thảo Tiêu Lẫm bất chấp nguy hiểm mang về, bằng không ngay cả việc kéo dài trận chiến để tiêu hao lực lượng địch, Bắc cảnh cũng sẽ bị liên quân đánh cho không gượng dậy nổi.
Nhưng lần này liên quân thực sự quyết tâm muốn chiếm bắc cảnh, trận đầu công thành của chúng thất bại, khi tới gần tường thành, binh lính ngoại tộc rơi vào hố chôn đao nhọn, tiếng kêu thảm thiết cắt qua bầu trời đêm, nhưng chúng lại không ngừng tiến công vào, dùng tấm ván gỗ đè lên thi thể đồng đội mình, tiếp tục bò lên dưới mưa tên của binh lính Bắc Nhất thành.
Khi tới được dưới tường thành, liền bắt đầu dựng thang, trèo hướng lên trên.
Du Đường lập tức hạ lệnh tưới dầu hỏa, đốt lửa, tiếng kêu thảm thiết cùng mùi thịt người cháy khét nương theo gió chui vào mũi, làm người ta buồn nôn.