Hàn Tử Thần nghe thấy lời này thì tái mặt, không đôi co với Thẩm Dục nữa, gã đợi Thẩm Dục đi ngang qua. Sau khi chạm mặt với Du Đường thì lóe lên ánh mắt sâu xa khó dò.
Du Đường làm lơ gã, cúi đầu nhanh chân rời đi.
Sau khi hai người ngồi trên xe, Du Đường vẫn không hiểu vì sao Thẩm Dục sẽ mang chuyện y nằm vùng ra nói thẳng trước mặt Hàn Tử Thần.
Trước đó y còn suy đoán Thẩm Dục để y ở lại bên cạnh là vì định lợi dụng y để xử lý Hàn Tử Thần, nhưng hiện tại xem ra hắn không hề có ý này.
Vừa nãy hai câu lại có một câu mắng y là chó y nhịn, nhưng câu sau lại làm y ngạc nhiên.
Cái gì mà :" Mày không cần anh ta, tao cần."?
Nghe buồn nôn muốn chết.
Ai không biết còn tưởng Thẩm Dục coi trọng y.
" Cầm đi." Bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói, Du Đường theo bản năng tiếp lấy đồ vật được ném lại.
Phát hiện là một hộp thuốc mỡ bôi ngoài da và một lọ thuốc uống.
" Vết thương trên cổ, tự bôi đi." Thẩm Dục mân mê quải trượng, mắt không nhìn, nhưng lời là đang nói với y : " Thuốc uống hai lần một ngày, mỗi lần một viên, trị giọng nói."
"???"
Du Đường ngây ngốc ngồi đờ ra.
Thẩm Dục bị quỷ ám rồi chắc?
Sao đột nhiên tốt bụng thế?
"Vừa rồi anh cũng thấy rồi đấy." Thẩm Dục cười nhạo nói: "Trong lòng Hàn Tử Thần căn bản không có anh. Thế mà lại bán mạng vì hắn, chẳng thà làm người của tôi."
Du Đường còn đang ngơ ra đấy, theo bản năng hỏi một câu: "Trở thành người của ngài? Người gì, người kiểu "đó đó" ấy hả?"
Sau khi thốt lên mới ý thức được lời của Thẩm Dục có nghĩa khác.
Quả nhiên Thẩm Dục hơi sửng sốt, biểu tình cổ quái :" Anh lại còn muốn bò lên giường của tôi?"
" Chẳng lẽ anh cảm thấy lúc nãy tôi ra mặt là vì anh à?"
" Anh chắc không ảo tưởng là tôi thích anh đấy chứ?"
" Anh thì là cái thá gì mà tôi phải thích anh?"
" Tự mình đa tình nó cũng vừa vừa phai phải thôi?"
"......"
Vốn dĩ Du Đường còn đang không cảm thấy gì, Thẩm Dục lại chặn miệng hỏi liền năm câu, còn mang vẻ mặt :" Đừng có mà, đừng có mà cho rằng tôi thích anh đó" như nóng lòng muốn phủi sạch mọi việc, lại đột nhiên làm y cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Nghĩ đến đây, y trầm tư dùng ngón tay nhẹ nhàng v**t v* hộp thuốc :" Thẩm gia, ngài hiểu lầm ý tôi rồi."
" Tôi còn chưa ảo tưởng đến mức độ kia."
" Việc xảy ra hôm nay, nếu ngài không phải là vì tôi nên mới muốn ra mặt, tôi cũng muốn cảm ơn ngài, để tôi không đến mức khổ sở trước mặt người mình thích."
" Hơn nữa lúc này đây tôi cũng hiểu được bất luận bản thân cố gắng nỗ lực như thế nào cũng không thể thắng được Vân Thanh. Nhưng Hàn gia có ơn với tôi, ngài muốn tôi làm người của ngài cũng không sao, nhưng nếu ngài muốn tôi làm ra chuyện hại đến Hàn gia, thì xin ngài thứ lỗi tôi không làm được."
Y ngẩng đầu lên, hốc mắt ửng đỏ, nhìn Thẩm Dục cười :" Cuối cùng, cảm ơn thuốc ngài cho tôi, đây là lần đầu tiên trong đời có người quan tâm tôi như vậy."
Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ xe, làm rực rỡ đôi mắt nghiêm nghị của Du Đường, khiến người đàn ông anh tuấn có vẻ càng thêm chân thành sạch sẽ.
Nhịp tim chợt gia tăng tốc độ, Thẩm Dục nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác.
Hắn đã điều tra kỹ càng Du Đường từ lâu, người đàn ông này ở Hàn gia không hề có cảm giác tồn tại, vẫn luôn chỉ là người ăn kẻ ở.
Không cha không mẹ, không có ai quan tâm, tình yêu với Hàn Tử Thần cũng chỉ là đơn phương yêu thầm, chuyện dũng cảm nhất từng làm đó là đến Thẩm gia để nằm vùng.
Lại không biết Hàn Tử Thần chỉ coi y như một quân cờ.
Thành công hay thất bại đều không khiến Hàn Tử Thần để vào mắt.
Thật là.....Ngốc quá.
" Tôi khuyên anh nên có điểm tự mình biết mình đi." Thẩm Dục lạnh lùng nói :" Anh muốn trở thành người của tôi, ở bên cạnh tôi, việc anh có thể làm chẳng qua cũng chỉ là bưng trà đổ nước hầu hạ tôi mỗi ngày. Những việc khác, tôi sẽ không để anh làm, vì anh làm gì có năng lực mà làm."
" Tôi nói đến như vậy rồi, anh có hiểu được tí gì không đấy?"
Du Đường cúi đầu, khóe môi nhẹ nhàng cong lên ở góc độ Thẩm Dục không thấy, thầm nghĩ thằng nhóc này hóa ra là loại khẩu xà tâm phật đây mà :" Vâng, tôi đã hiểu rồi."
" Hừm, anh cũng biết điều đấy."
Nói xong câu này, Thẩm Dục dựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần ,không nói chuyện nữa.
Du Đường thì quay mặt nhìn về hướng cửa sổ xe bên kia, nín cười nín đến mức đau hết ruột gan.
Hệ thống trong ý thức của y bắt đầu lải nhải: 【 ký chủ, kỹ thuật diễn đoạn vừa rồi của ngài em cảm thấy quá nice ! Vừa phủi sạch được quan hệ với Hàn Tử Thần, lại ra vẻ làm một tên ngốc thà chết cũng không hại ân nhân, khiến cho Thẩm Dục lại hào phóng ném thêm 5 điểm hảo cảm! Độ hảo cảm hiện tại là 57 điểm 0.002!】
Du Đường: Chuyện! Thấy ta giỏi không nào?
【 quá là giỏi luôn, ngài lúc nãy không để ý sao, ánh mắt của hắn nhìn ngài vừa rồi đã thay đổi? Em cảm thấy hắn sắp thích ngài rồi! 】
Du Đường: Đừng nói linh tinh, vẫn chưa đâu.