Sáng ngày hôm sau Du Đường cố gắng lắm mới bò ra được khỏi giường.
Cơ thể càng lúc lại càng nặng nề. Quả nhiên thuốc bây giờ không còn có tác dụng nữa.
Hệ thống nói với y, đối với tình trạng thân thể này, trụ được nhiều nhất ba đến bốn tháng, thời gian còn lại của y ở thế giới này không còn được bao lâu.
Du Đường thở dài, càng thấy buồn rầu hơn.
Y không biết làm sao để lừa Thẩm Dục rồi chạy trốn nữa.
Thời gian của y sắp hết.
Nội dung cốt truyện cũng chạy càng lúc càng nhanh.
Lúc bánh trung thu làm xong cũng là lúc Thẩm Dục vừa vặn rời giường.
Hắn đi đến sau lưng Du Đường, không thèm quan tâm ánh mắt của người hầu xung quanh, trực tiếp ôm lấy eo của người đàn ông từ phía sau, lại hôn lên cổ một cái, lại cọ cọ thêm một chút.
Du Đường căng thẳng mà thở gấp.
Y đẩy Thẩm Dục ra :" Thẩm gia, ở đây nhiều người như vậy, như vậy không hay đâu."
Thẩm Dục gầm gừ: "Ai có ý kiến thì móc mắt kẻ đó ra là được."
Đám người hầu tức tốc cúi đầu, hận không thể chui đầu xuống đất.
Du Đường: "......"
Thầm than đúng là sức mạnh của tư bản. Du Đường bất đắc dĩ chỉ còn cách chiều hắn.
" Nhưng mà, dạo này hình như anh gầy đi?" Thẩm Dục lấy tay bóp bóp eo Du Đường ra vẻ đo đạc , nhíu mày:" Hôm trước lấy thuốc bổ về không phải anh vẫn uống đều đặn sao? Không có tác dụng gì cả...."
Du Đường vội giải thích: " Chắc là do cơ địa thôi."
Người bị bệnh ung thư thì béo thế nào được.
Y chỉ hy vọng Thẩm Dục đừng xách mình đi khám bệnh.
Chuyện này mà lộ ra thì xong đời.
" Vậy thì thể chất của anh cũng quá tệ rồi." Thẩm Dục mất vui :" Tôi phải suy nghĩ cách khác để bồi bổ cơ thể cho anh."
Thấy hắn không hoài nghi, Du Đường nhẹ nhàng thở ra.
Y lấy bánh trung thu đã làm xong đưa cho Thẩm Dục :" Thẩm gia, ngài nếm một miếng xem ngon không."
Thẩm Dục không dùng tay cầm mà trực tiếp há mồm cắn một miếng bánh trung thu trên tay Du Đường, để lại một dấu răng trên đó.
Vị ngọt nhẹ của dâu tay tan ra trong miệng, Thẩm Dục cười híp mắt :" Ngon lắm, anh làm cái gì cũng ngon."
Du Đường giật mình, trái tim xúc động nhảy nhanh vài nhịp.
Y nhẹ thở một hơi cố gắng ổn định cảm xúc trong lòng, trả lời :
" Ngài thích là được rồi."
......
Qua Tết Trung Thu, công việc của Thẩm Dục lại ngập cả đầu. Hành trình hằng ngày của hắn dày đặc khiến Du Đường có hơi không theo kịp.
Tận đến một ngày tháng 10, khi hai người đang tham gia bữa tiệc của một ông trùm bất động sản, lúc Thẩm Dục bị khách khứa vây quanh thì một bàn tay vươn tới sau lưng Du Đường, kéo y ra sau bức màn che dày nặng.