Không hề có dự báo trước, Tiêu Lẫm đột ngột ngã bệnh.
Sau khi triều thần lui xuống, hắn cùng Triệu Lâm ra ngoài Minh Chính Điện rồi ngã quỵ ở trên nền tuyết.
Đêm trừ tịch, ngày hôm nay đối với bá tánh Tiêu Quốc chính là ngày vui sướng nhất.
Vì lão hôn quân đã chết rồi, tân hoàng nhập kinh, dân chúng toàn thành đều hân hoan ăn mừng.
Nhưng Tiêu Lẫm lại nắm chặt mộc trâm và túi thơm Du Đường tặng hắn trong tay, cả người run lên từng cơn, cuộn người trong đệm chăn ho khan không ngừng.
Trong tẩm điện hoàng cung vào mùa đông luôn dùng địa long, so với cái giá lạnh ở Bắc cảnh thì ấm áp hơn rất nhiều nhưng hắn vẫn run lập cập, tiếng ho khan dữ dội vang vọng trong phòng, xen vào thêm vài tiếng nôn khan.
Triệu Lâm không dám lộ ra việc hắn đổ bệnh, chỉ trộm tìm quân y tới, đẩy cửa điện ra, đã nhìn thấy Tiêu Lẫm phun ra một ngụm máu xuống giường.
"Bệ hạ!"
Triệu Lâm và quân y đều hãi hùng hoảng sợ.
Bởi vì bọn họ đều đi theo Tiêu Lẫm một đường từ Bắc cảnh đến đây.
Lúc trước tướng quân dẫn người đột nhập doanh trại quân địch, cũng không biết dùng biện pháp gì mà có thể thiêu hết lương thảo của quân địch, biển lửa bùng lên cháy lớn vài canh giờ.
Sau đó quân địch cuồng nộ mà công thành, bọn họ bất chấp bi thương thống khổ, đứng ra nghênh chiến.
Lúc đó đưa Tiêu Lẫm ra khỏi thành, cũng là vì sợ hắn thương tâm và muốn bảo hộ hắn an toàn.
Nhưng họ không ngờ rằng Tiêu Lẫm tự quay trở về tiếp tục thủ thành, biểu hiện còn rất bình tĩnh, bọn họ liền cho rằng hắn là kẻ lí trí lấy đại cục làm trọng.
Cuối cùng chưa đến một tháng sau, Tiêu Lẫm đã lên kế hoạch, bày mưu lập kế, mang theo bọn họ thẳng một đường tiến công vào kinh thành. Dùng từng kiếm sắc bén lấy đầu hôn quân, chấn động quần thần, trở thành cửu ngũ chí tôn!
Hiện giờ đột nhiên lại biến thành dáng vẻ như thế này?
Hai mắt Tiêu Lẫm đỏ bừng, siết chặt đồ vật trong tay gian nan mà th* d*c.
"Triệu Lâm......"
"Thần có mặt!" Triệu Lâm vội vàng đi lên, quân y theo sát đằng sau, ông ta mở hòm thuốc ra, kéo lấy ghế dựa ngồi ở mép giường bắt mạch cho Tiêu Lẫm.
"Việc ta sinh bệnh tuyệt đối không được lộ ra......" Giọng của Tiêu Lẫm yếu ớt, tầm mắt mơ hồ không rõ:" Kế tiếp, còn rất nhiều việc cần phải hoàn thành, ta phải mau chóng khỏe lên.....Khụ, khụ khỏe lên......."
"Thịnh thế......" Tiêu Lẫm đã bắt đầu rơi vào hôn mê, hắn lẩm bẩm:
"Thịnh thế mà tướng quân muốn ngắm nhìn vẫn còn chưa xuất hiện............"
"Ta phải sống thật tốt..........phải sống......phải tồn tại............."
"Thương tật nghiêm trọng, tâm lại tích tụ quá nhiều bi thương và thống khổ, thân thể bệ hạ vốn đã rất yếu rồi.........." Quân y thở dài:" Thật không biết tại sao ngài ấy có thể chịu đựng lâu đến như vậy."
Từ khi ngoại tộc tổng tấn công vào thành cho đến giờ, số vết thương trên người Tiêu Lẫm nhiều hơn so với tướng sĩ bình thường vài lần.
Sau đó lại nghe được tin tức Du Đường mạo hiểm thâm nhập doanh trại địch, thì hắn lại cưỡng ép bản thân không được suy nghĩ lung tung, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, giấu kín những bi thương thống khổ đó vào đáy lòng, chịu đựng trong thời gian lâu như vậy, nếu cứ để chuyện này tiếp diễn chẳng bao lâu nữa hắn có thể sẽ mất mạng!
Triệu Lâm nhìn Tiêu Lẫm, nghe thấy những lời hắn nói, miệng méo xệch, cố gắng dằn lòng xuống nhưng lại không nhịn được nữa.
Nam tử cao to vạm vỡ vươn tay che đi đôi mắt, th* d*c nặng nề, nước mắt chảy theo khe hở ngón tay tuôn ra như suối.
Gã hô to một tiếng "vâng!" theo lệnh Tiêu Lẫm rồi quay đầu bước nhanh ra ngoài.
Không dám ở lại nơi đây thêm nữa.
Gã sợ cảm xúc của bản thân làm ảnh hưởng đến Tiêu Lẫm khiến hắn thương tâm.
Quân y châm cứu cho Tiêu Lẫm, kê đơn thuốc rồi cho người đi nấu thuốc, sợ để lộ bệnh tình của hắn ra ngoài nên tự mình ở cạnh chăm sóc hắn.
Đêm nay là một đêm dài đằng đẵng, tuyết rơi không ngừng bên ngoài cửa sổ, bên ngoài thềm cung đã đọng một lớp tuyết dày.
Tiêu Lẫm cuộn tròn ở trong chăn lại bắt đầu run lên từng cơn.
Hắn khóc nức nở, nghẹn ngào thổn thức:" Đừng, đừng đi.........Đừng đi.........."
"Tướng quân, tướng quân, cầu xin ngươi........"
"Nhiều người quá, thật nhiều người, đừng chạm vào y! Tránh ra! Tránh ra, tướng quân!"
"Đừng đi vào đó! Lửa đang cháy mà........đừng, lửa lớn quá! Đừng vào đó! Không được! Van xin ngươi a a a——"
Càng lúc hắn lại càng kêu gào thảm thiết.
Tiếng kêu khóc gọi tướng quân thê lương thảm thiết như đao nhọn cứa vào xương khiến quân y ngủ gục ở bên cạnh bị dọa tỉnh.
Ông ta mở bừng mắt, nhìn thấy chăn trên người Tiêu Lẫm đều đã bị hắn ném sang một bên.
Thiếu niên tóc tai tán loạn phát điên mà ôm đầu kêu la gào thét.
Quân y vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một Tiêu Lẫm như vậy.
Giống một kẻ điên, một kẻ điên thống khổ.
"Bệ hạ!" Ông ta vội vàng chạy qua, lắc bả vai Tiêu Lẫm gọi hắn :" Bệ hạ, tỉnh lại đi."
Cứ hô như vậy vài lần, tiếng gào khóc của Tiêu Lẫm mới thoáng bình ổn lại, hắn mơ mơ màng màng mở to mắt.
Thấy rõ được khuôn mặt lo lắng của quân y.
"Bệ hạ, ngài gặp ác mộng sao?"
Nghe được hai chữ ác mộng từ miệng quân y, thân thể Tiêu Lẫm khẽ run rẩy, hắn đứng dậy giống y như là bắt được cọng rơm cứu mạng, không ngừng v**t v* mộc trâm và túi thơm trong tay.
Đôi mắt hoa đào giờ đây trống rỗng, bên trong toàn là sợ hãi và hoang vu.
"Ta mơ thấy tướng quân của ta."
"Y mang theo đám Mộ Thần thâm nhập vào doanh trại địch, vất vả mãi mới tìm được vị trí đặt lương thảo thì lại bị quân địch phát hiện......"
"Nhiều người như vậy, ba mươi vạn, ba mươi vạn người nhiều như vậy, đều cầm cung tiễn, mưa tên che lấp cả trời đất........"
"Bao phủ lên người tướng quân, nhưng mà, nhưng mà tướng quân vẫn không từ bỏ, y, y dẫn đầu đám tử sĩ tưới hết dầu hỏa lên người, biến chính mình thành mồi lửa........."
Nói tới đây, Tiêu Lẫm bật ra tiếng nức nở không cách nào khắc chế :" Đau lắm, chắc chắn là rất đau........"
"Bọn họ cứ như vậy, trên người cắm đầy mũi tên, cháy bùng lên như ngọn đuốc sống, lại liều mạng dùng hết sức lực nhào vào đống lương thảo, bầu trời rực lửa, bầu trời rực lửa............"
Hắn nói năng lộn xộn lặp đi lặp lại :" Lửa, giống như con quái vật khổng lồ.......nó cắn nuốt tướng quân, thiêu thật lâu.....thật lâu...........Ta nhìn thấy y, gọi y, nhưng y không nghe thấy........một thân hồng y, tướng quân vẫn còn mặc hỉ phục thành thân của chúng ta........."
"A......" Hắn dùng một bàn tay cào vào đầu, móng tay bấm vào thịt, tròng mắt tan rã, như lâm vào cơn ác mộng không cách nào tỉnh lại, thống khổ mà r*n r*.
Trong đầu toàn là hình ảnh thảm thiết trong giấc mộng, làm cả người hắn phát run, không phân rõ được đâu là hiện thực đâu là cảnh trong mơ.
Quân y khiếp sợ, mới chỉ vừa nghe hắn nói như vậy đã cảm thấy rét lạnh cả người.
Nếu như giấc mộng của bệ hạ là sự thật.......
Thì đám người tướng quân chẳng phải là.........cả thi cốt cũng không thể lưu lại?
Bọn họ cũng giống như số lương thảo kia, đều đã theo biển lửa đêm hôm đó hóa thành tro tàn.......
Nhưng dù trong lòng cảm thấy giấc mộng này của bệ hạ chân thật đến mức nào, thì lúc này quân y cũng rõ ràng một việc, ông ta bắt buộc phải làm Tiêu Lẫm tỉnh táo lại.
"Bệ hạ!" Ông ta ngồi xổm ở dưới giường rồi nói với Tiêu Lẫm :" Đó là mộng! Chỉ là ác mộng mà thôi! Lúc trước không phải ngài đã nói rồi sao! Ngọc không toái người không vong! Nếu như tướng quân thật sự đã trầm mình trong ngọn lửa kia, vậy thì tại sao không tìm được ngọc bội! Ngọc không thể bị lửa làm tan biến, kể cả có bị thiêu đến cháy đen thì cũng phải bị chúng ta tìm thấy rồi không phải sao?"
".......Đúng vậy." Tiêu Lẫm nghe được những lời của quân y thì cũng tỉnh táo lại, cố gắng tự tẩy não chính mình mà nhắc đi nhắc lại không dừng :" Ngọc không toái người không vong, không tìm được thi cốt và ngọc bội, chứng tỏ tướng quân còn sống."
"Tướng quân của ta còn sống."
"Y chỉ đang đợi ta tạo ra thịnh thế rồi đi tìm y, trong mộng kia tướng quân mặc hỉ phục, cho nên, cho nên là y đang ám chỉ ta phải thực hiện lời hứa, khi nào thịnh thế kiến thành, ta còn phải trả lại cho y một lần hôn lễ, đến lúc đó hai chúng ta sẽ được vạn dân chúc phúc......"
"Đúng vậy, nhất định là như thế ....... là như thế......"
"Lý phó tướng còn sống, tướng quân cũng nhất định có thể sống sót, chỉ là ta không tìm được......"
"Chỉ là ta không tìm được......"
Quân y nghe thấy Tiêu Lẫm lẩm bẩm thì lòng quặn thắt lại, đôi mắt cay xè.
Thật ra ông ta có chút tin tưởng vào giấc mộng của hắn.
Rốt cuộc thì không ai có thể sống sót dưới mũi tên của ba mươi vạn đại quân mà chạy thoát.
Nhiệm vụ kia vốn đã là nhiệm vụ cảm tử, nếu như bị phát hiện mà còn muốn hoàn thành nhiệm vụ, thì tưới đẫm dầu hỏa lên người, sau đó sử dụng chính bản thân làm mồi lửa thiêu cháy lương thảo chính là biện pháp duy nhất.
Ông ta nghĩ nếu lấy tính cách của tướng quân.........
Sợ là thật sự sẽ làm như vậy.
Nghĩ đến ngọn lửa rực cháy cả đêm hôm đó, quân y cắn răng nuốt ngược nghẹn ngào vào lòng.
Nói với Tiêu Lẫm :" Đúng vậy, chỉ là bệ hạ ngài còn chưa tìm được y."
"Ngài nhất định phải tin tưởng rằng, tướng quân đang ở một nơi nào đó trên thế gian này, chờ ngài, chờ ngài đi.......tìm y."
*
Mặc dù đại sự đã thành nhưng Tiêu Lẫm lại không thể nghỉ ngơi.
Hắn chỉ nằm thêm hai ngày, đến ngày thứ ba đã xuống giường thay y phục chỉnh tề, sau đó xử lý vài vị hoàng huynh kia của hắn.
Một số bị giam lỏng, một số người lưu đày, áp giải ra khỏi kinh thành, từ nay không được quay lại kinh thành nửa bước.
Hắn không lựa chọn giết chóc.
Bởi vì tướng quân của hắn từng nói, giết chóc cũng không thể khiến người ta vui sướng, chỉ làm gia tăng thêm tội nghiệt trên người.
Tiêu Lẫm ghi nhớ mỗi một câu nói của y, cho nên mặc dù có hận, nhưng cũng chỉ giam lỏng và trừng phạt, khiến cho những kẻ đó phải chịu nhục nhưng lại không thể chết.
Mà thê tử và con cái của họ là vô tội, hắn không cần phải đuổi tận giết tuyệt.
Sau khi xử lý xong hết mọi việc là đến đại điển đăng cơ.
Bởi vì quốc khố trống không cho nên Tiêu Lẫm giản lược hết thảy, không làm quá mức long trọng.
Sau khi đăng cơ thì lập tức bắt đầu lao vào công việc.
Tiêu Quốc đã từng cường thịnh biết bao nhiêu, trải qua mười mấy năm dưới tay lão hôn quân Tiêu Thịnh Đế, giờ đây đã chồng chất thương tích.
Hắn bắt buộc phải dùng tốc độ nhanh nhất xây dựng lại quốc gia, một khắc cũng không muốn phí phạm.
Đề bạt hiền thần, cải cách chế độ ruộng đất, xây dựng đê điều, giảm bớt thuế má.
Tiêu Lẫm từng bước một mà nỗ lực kiến tạo thịnh thế mà hắn và Du Đường đã từng mơ ước.
------------------------------
Xuân hạ thu đông, hạ qua đông đến, thấm thoắt đã mười năm qua đi.
Lại đến trừ tịch mỗi năm, cung yến Tiêu Quốc.
Khắc Thập tộc, La tộc, Mục tộc, sứ giả ba tộc cung kính hành lễ với Tiêu Lẫm ngồi ở vị trí chủ vị rồi mới ngồi xuống.
Những năm gần đây, Tiêu Lẫm không chỉ phục hưng Tiêu Quốc, khiến cho quốc gia trở thành cường quốc đứng đầu phiến đại lục này, mà còn thành lập quan hệ ngoại giao tốt đẹp với ba nước còn lại, thường xuyên lui tới mậu dịch.
Mấy năm liên tục chiến tranh trước kia, xét đến cùng, Tiêu Quốc suy bại chỉ là một phần nguyên nhân, nguyên nhân còn lại đó là Tiêu Quốc cự tuyệt giao thương với ba nước kia.
Chỉ tự giữ lấy đất đai phì nhiêu, tự cung tự cấp, không để ý đến vấn đề ngoại giao, đây là cái sai lớn nhất.
Cho nên những năm gần đây, Tiêu Lẫm và những quốc gia ký kết hiệp nghị bình đẳng, tiến hành xây dựng những con đường giao thương giữa bốn nước với nhau, cùng nhau thu lợi, kề vai sát cánh, tự nhiên sẽ bình ổn được chiến loạn nơi biên cảnh.
Mặc dù thù hận chiến tranh vẫn còn ở đó nhưng không ai là không thích hòa bình.
Dù là người Tiêu Quốc hay người dị tộc.
Chỉ cần không có chiến tranh, con trẻ cũng sẽ không cần mất đi phụ thân, thê tử sẽ không mất đi trượng phu, các lão nhân cũng không mất đi con cái.
Đây mới là chính đạo, là thịnh thế (*) chân chính
(*)thịnh thế :Thời đại thái bình thịnh trị
Trong bữa tiệc, các sứ giả ngoại quốc và triều thần trò chuyện rôm rả, Tiêu Lẫm cũng thường xuyên tiếp vài lời, hắn ngồi ở vị trí chủ vị thơ thẩn nâng chén uống rượu, chung quanh ngoài các cung nữ hầu hạ thì không có lấy một vị phi tần nào.
Mười mấy năm qua, triều thân khuyên nhủ hắn vô số lần, hậu cung không thể trống rỗng, phải lập phi lập hậu.
Tiêu Lẫm một câu cũng không nghe lọt tai.
Có một lần, có một vị quan kia nói quá nhiều lần, hắn trực tiếp rút kiếm của thị vệ kề lên cổ của đại thần kia, lạnh lùng nói:" Nếu còn nhắc lại việc này, trẫm sẽ lấy đầu của ngươi."
Lần đó đã làm tất cả mọi người sợ ngây người.
Bởi vì Tiêu Lẫm trong mắt bọn họ là một vị minh quân trăm năm khó gặp.
Nhiều năm như vậy rồi, hắn chưa bao giờ bỏ một lần lâm triều, tấu chương dâng lên buổi sáng có nhiều bao nhiêu, thì đến ngày mai đều xử lý xong tất cả.
Mỗi một mệnh lệnh đều cực kỳ đơn giản rõ ràng, đánh thẳng trọng điểm, quyết sách cũng rất xuất sắc.
Hơn nữa, hắn đa phần sẽ tiếp thu ý kiến của thần tử, kể cả có không đồng ý, thì cũng sẽ nói ra nguyên do, lần nào cũng khiến cho nhân tâm tâm phục khẩu phục.
Cho nên tất cả đều cho rằng việc nạp phi chỉ cần nói nhiều thêm vài lời, Tiêu Lẫm sẽ đồng ý.
Nào ngờ đâu việc đã không thành còn dẫn đến hậu quả như vậy.
Sau vụ việc kia, bọn họ đều ngậm miệng, cũng không dám đề cập chuyện lập hậu nạp phi nữa.
Cung yến diễn ra cũng đã quá nửa, sứ giả và triều thần đều đã say bí tỉ.
Đề tài nói chuyện cũng càng lúc càng lớn gan, đặc biệt là sứ giả của Khắc Thập tộc, mặt đỏ bừng bừng, hơi thở phả ra toàn mùi rượu, cái gì cũng dám nói không hề kiêng dè.
"Người Khắc Thập tộc chúng ta toàn là kẻ quê mùa, bội phục nhất chính là võ tướng!" Sứ giả đó nói :"Vị võ tướng của Tiêu Quốc mà ta bội phục nhất chính là chủ tướng của quân trấn giữ Bắc Cửu thành quân trước kia, Du Đường!"
Nghe thấy lời này, Tiêu Lẫm bỗng nhiên trừng lớn hai mắt, ngón tay vô thức dùng sức khiến chén rượu bằng sứ đang cầm trên tay nứt rạn.
"Năm đó ta chính là phó tướng của liên quân tấn công Bắc Cửu thành, chúng ta mang theo nhiều binh đến như thế, tận 30 vạn đại quân đó!" Gã đã uống quá nhiều, các sứ giả chung quanh kéo gã nhắc nhở, gã cũng không thèm để ý, chỉ lo kể lể hồi ức của bản thân:" Bắc Nhất thành năm đó chỉ có hai vạn binh lực, sau đó mặc dù được các thành trì khác chi viện, thì giao thủ với chúng ta cũng chỉ có ba đến bốn vạn quân."
"Ít người như vậy, nhưng lại có thể kiên trì cố thủ thành suốt hơn nửa tháng!"
"Nhưng mà có kiên trì được thì sao, bọn họ không được nam thành chi viện, sớm muộn gì cũng phải thua trong tay chúng ta."
"Ai mà ngờ được, tay Du Đường kia thế mà mang theo mười mấy người, ban đêm thâm nhập doanh trại của chúng ta, thiêu hủy toàn bộ lương thảo chúng ta mang theo......."
Hắn đập chén rượu xuống bàn đánh cách một cái:" Bọn họ đúng thật là một đám kẻ điên, quá điên rồ........"
"Thời điểm chúng ta phát hiện ra bọn họ thì bọn họ đã sắp tới được chỗ đặt lương thảo rồi, chúng ta đứng cách rất xa, cho nên cho đội cung tiễn thủ bắn tên, một bầu trời mưa tên rơi xuống, võ công có cao cường bao nhiêu thì cũng không né được nhiều mũi tên như vậy........."
"Vải che mặt của bọn họ rơi xuống, ta thấy rõ trong số người đó có một người đúng là Du Đường của Bắc Cửu thành, y đã trúng mười mấy mũi tên, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm đống lương thảo của chúng ta, rồi hô to lên với mấy người xung quanh: 'Tưới toàn bộ dầu hỏa lên người, châm lửa! Chúng ta nhảy vào!'........."
"Y là người đầu tiên làm như vậy, sau đó những người đi theo hắn đều noi theo, mười mấy người đó, mười mấy kẻ điên rồ, cháy bùng lên như ngọn đuốc sống rồi cứ như thế nhảy vào lương thảo, khiến chúng ta ai nấy đều sởn tóc gáy.........."
Theo lời tự thuật của gã, thanh âm trò chuyện ồn ào chung quanh dần dần an tĩnh lại.
Những sứ giả khác cũng không hề kéo gã nữa, mà chỉ cúi thấp đầu xuống, trầm mặc không lên tiếng.
Hốc mắt sứ giả đang kể chuyện kia đỏ lên, gã nói:" Cho nên, muốn hỏi ai là người ta kính nể nhất ở Tiêu Quốc này thì đó là tướng quân Du Đường, y là địch nhân cường đại nhất ta từng gặp, nếu y còn sống, ở niên đại hòa bình này, ta cho rằng chúng ta có thể trở thành bằng hữu tốt của nhau."
Một phen lời nói thao thao bất tuyệt, không khí của cung yến cũng trở nên nặng nề.
Tất cả mọi người đều trầm mặc.
Thức ăn tuy mĩ vị nhưng lại nghẹn trong cổ họng khó mà nuốt xuống, trong mắt các triều thần đều rưng rưng nước mắt, ai ai cũng cảm thấy bi ai cho vị tướng quân đã chết.
Cuối cùng Tiêu Lẫm lại là người đầu tiên phá tan sự trầm mặc.
Hắn nâng chén nói:" Một chén rượu này, trẫm kính tướng quân Du Đường cùng các chư vị tướng sĩ đã cùng hy sinh ở trên chiến trường!"
Theo tiếng nâng rượu của hắn, sứ giả và triều thần cũng tỉnh ngộ lại, bắt đầu sôi nổi nâng chén cạn rượu.
----------------------
Cung yến kết thúc, triều thần đều đã tản đi.
Nhưng Tiêu Lẫm lại vẫn ngồi ở chủ vị không hề động đậy.
Cung nữ thái giám không một ai dám tiến vào dọn dẹp.
Một vị thái giám đã đi theo hắn mười mấy năm không nhịn được nhẹ giọng gọi:" Bệ hạ, đêm đã khuya rồi, ngài cũng nên quay về tẩm điện để nghỉ ngơi."
Tiêu Lẫm lúc này mới nhúc nhích, ly sứ rạn nứt trên tay hắn không kiên trì được nữa vỡ vụn, mảnh sứ cắt qua tay.
Máu đỏ tươi chảy ra ướt đẫm lòng bàn tay.
"Bệ hạ!" Thái giám bên cạnh thở nhẹ một hơi, rồi quay sang bảo một tiểu thái giám đi theo:" Mau đi gọi ngự y!"
Tiêu Lẫm lúc này chống bàn đứng dậy, vất vả cố gắng đứng lên, nhưng chân cẳng mềm nhũn, lại ngã ngồi ra mặt đất.
Thái giám kinh hoảng thất thố chạy lại muốn dìu hắn thì lại bị đẩy tay ra.
Hắn nỗ lực đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo đụng hết vào góc bàn này đến góc ghế khác, lảo đảo đi ra được tới ngoài cung, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen tối không có lấy một ánh sao kia.
Rõ ràng trừ tịch năm nay tuyết không hề rơi, nhưng hắn lại phảng phất thấy được những bông tuyết bay lả tả đầy trời.
Tiếng xướng ca réo rắt thảm thiết của nữ nhân, biển lửa thiêu đốt hừng hực, một thân hồng y rực rỡ chói mắt.
Tầm mắt hắn rơi xuống mặt đất, nhìn thấy xung quanh mình toàn là máu loãng.
Máu từ dưới chân hắn chảy lan tràn hợp lại với tuyết trắng phủ kín cung điện nguy nga.
Rầm——
Tiêu Lẫm thoát lực quỳ sụp trên mặt đất, hắn nhìn bàn tay của chính mình, tất cả đều là máu.
Có của mẫu phi, có của tướng quân.
"A......"
Hắn bịt tai, lại ngăn không được tiếng hát của nữ nhân, ngăn không được những lời ngày bái đường thành thân ấy Du Đường nói với hắn.
Lại nhìn chung quanh, những bông tuyết trắng tinh đang rơi lả tả lại đã hóa thành biển lửa ngập trời bao vây lấy hắn.
Mùi vị thịt người cháy khét đâm vào xoang mũi.
Tiêu Lẫm thống khổ mà nôn khan.
Hắn vươn tay muốn chạm vào ngọn lửa, cử động hai đầu gối bò lê về hướng biển lửa.
Cổ họng phát ra âm thanh nghẹn ngào:" Tướng, tướng quân........"
Trong miệng tanh ngọt, hắn sặc ra một ngụm máu rồi ngã nhoài trên đất, biển lửa trong mắt không hề dịu đi, chỉ mơ hồ nhìn thấy một góc hỉ phục đỏ thẫm, bị cắn nuốt hầu như không còn.
Tiêu Lẫm mở to đôi mắt, hai hàng lệ chảy xuống dọc theo khóe mắt:" Tướng quân........."
"Đừng đi......"
"Tướng quân, cầu xin ngươi......"
"Quay lại nhìn ta một lần, van cầu ngươi, đừng bỏ lại ta............"
*
Tiêu Lẫm điên rồi. Cả ngày tinh thần đều hoảng hốt, không cho bất kỳ cung nhân nào chạm vào hắn, chỉ nắm chặt một cây mộc trâm đơn sơ và một túi thơm cũ nát trong tay mà lẩm bẩm.