Tiêu Lẫm ngơ ngẩn, trên tay hắn vẫn còn lưu lại cảm xúc truyền tới từ lòng bàn tay thô ráp của nam nhân. Những vết chai sần trên bàn tay ấy là do cầm binh khí rèn luyện hàng ngày tạo thành. Hắn phủ tay trái lên mu bàn tay phải, bắt đầu mân mê.
Tiêu Lẫm đang định nói thêm điều gì, thì ở nơi xa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa và cả những tiếng kinh hô.
"Du tướng quân! Cửa nam của Bắc Tam thành có ngoại tộc quấy rầy!"
Lính liên lạc quỳ một gối xuống đất, nôn nóng thông báo: " Thỉnh tướng quân mau chóng đến chủ trì chiến cuộc!"
Du Đường sửng sốt, lúc này mới nhớ ra phương bắc đúng là hiếm khi có ngày thái bình. Cứ chưa được mười ngày nửa tháng lại phải đánh một trận, lần này ở cửa nam của Bắc Tam thành lại bị quấy phá.
"Được, ta biết rồi." Du Đường sải bước nhảy lên lưng ngựa, nói với lính liên lạc:" Ngươi hộ tống lục hoàng tử điện hạ về phủ tướng quân, phải bảo hộ điện hạ an toàn."
Y nhìn về phía Tiêu Lẫm: "Điện hạ, lần này thần đi, chắc phải vài ngày nữa mới có thể quay về, nếu có chỗ nào chậm trễ, mong người thứ lỗi."
Nói xong lời này, Du Đường quay đầu ngựa lại, thúc dây cương rời đi.
"Du tướng quân!"
Nghe thấy tiếng Tiêu Lẫm gọi, Du Đường quay đầu, đối diện với ánh mắt có chút lo lắng của thiếu niên.
" Nhớ chú ý an toàn."
Du Đường sửng sốt, rồi chợt nở nụ cười tươi rói.
"Đa tạ điện hạ quan tâm."
"Ta đi đây."
Tiêu Lẫm nhìn theo bóng lưng nam nhân thúc ngựa chạy càng lúc càng xa, thần sắc lo lắng trên khuôn mặt hắn dần biến mất, nét mặt bỗng đượm vẻ suy tư.
Sau khi quay về phủ tướng quân đơn sơ, Tiêu Lẫm bảo hạ nhân lấy ra một bàn cờ vây, sau khi ăn xong cơm chiều thì ngồi trước bàn cờ tự đánh một mình.
Hắn vẫn luôn ngồi ở đó đánh cờ một mình tới tận khuya mới dừng tay.
Ánh mắt lạnh lẽo dừng trên từng quân cờ trên bàn cờ sát cục.
Đột nhiên, hắn nghĩ đến chuyện gì đó, rồi cười rộ lên.
Thiếu niên tuấn mỹ, một tay chống đầu, một tay cầm lấy bầu rượu đặt trên bàn, dốc một hơi cạn sạch bầu rượu mạnh của phương bắc.
Tự mình lẩm bẩm: "Du Đường à Du Đường, ngươi đúng thật là một quân cờ tuyệt diệu."
Không uổng công hắn để cái tên phế vật kia chiếm cứ thân thể lâu như vậy để diễn cho đối phương xem.
Tiêu Lẫm chống bàn đứng dậy, đi tới mép giường cởi hết trung y.
Bất đồng với hình tượng đĩnh bạt hắn lộ ra ban ngày. Trên cơ thể hắn bây giờ chồng chất vết thương lớn nhỏ. Trên xương quai xanh bên trái của hắn có một vết phỏng bằng bàn tay, tuy rằng trên vết phỏng ấy đã bị vô số vết cắt bằng chủy thủ cắt nát bươm, nhưng nhìn qua tầng tầng lớp lớp vết sẹo, vẫn mơ hồ có thể nhìn thấy một dấu ấn viết: Tiện cẩu.
Tiêu Lẫm ngã ra giường, nở nụ cười lạnh như băng.
Ngày ấy ở Ô Trạch Cốc, người do Tiêu Thịnh Đế phái tới không ngừng đuổi giết hắn.
Nhưng mà kẻ đầu tiên tấn công hắn lại là đám tùy tùng đi theo hầu.
Bằng không hắn cũng không chật vật đến mức như vậy. Xem ra trong số thuộc hạ dưới trướng của hắn có phản đồ. Phải mau chóng điều tra ra mới được.
Đến nỗi người tên Du Đường kia, thật ra hắn đoán chắc chắn dù sớm hay muộn đối phương cũng sẽ đến cứu hắn. Người Du gia tính tình ngay thẳng, một lòng bảo hộ bá tánh, không có tâm tư riêng. Hơn nữa Du lão tướng quân và Tả tướng xưa kia cũng có giao tình, nhưng bây giờ Du lão tướng quân đã chết trận sa trường, Tả tướng cũng bị hàm oan mà chết.
Nhưng dù cho cảnh còn người mất, Du Đường cũng nhất định sẽ không mặc kệ cho hắn bị Tiêu Thịnh Đế đuổi tận giết tuyệt. Hiện giờ xem ra, nước cờ này hắn đi đúng rồi.
Hơn nữa, có vẻ như tên Du Đường này cũng thật tình quan tâm đến hắn, muốn phò tá hắn lên ngôi.
Muốn hắn trở thành một vị minh quân trong tương lai.
Nhưng Tiêu Lẫm rất rõ ràng, hắn không phải. Cái tên phế vật kia mới là minh quân lòng mang thiên hạ.
Quyền khống chế thân thể này là của hắn, hắn muốn đổi lúc nào thì đổi, tên phế vật kia làm sao mà thắng được hắn. Ở trong mắt hắn, chỉ có báo thù.
Bá tánh là cái gì? Triều chính lại là cái gì? Quốc thái dân an ư? Phồn vinh hưng thịnh ư?
Những thứ đó thì liên quan quái gì đến hắn.
Hắn chỉ muốn nợ máu trả máu, muốn kẻ thù của hắn sống không bằng chết!
*
Lúc này ở Bắc Tam thành đang diễn ra một trận chiến cực kỳ ác liệt.
Mũi tên của quân địch đã dùng hết khi gần tới cửa thành, chúng nâng một cọc gỗ thật lớn tông vào cửa.
Bá tánh cư ngụ ở Bắc Tam thành đã được an toàn rời đi nơi khác, trên đường phố lúc này hoang vắng, tràn ngập sát khí cao ngất.
Du Đường ngồi trên lưng ngựa, thân khoác chiến giáp, tay cầm trường đao, sau lưng quân đội của Bắc Tam thành.
Y rót nội lực vào thanh âm, tiếng hô vang vọng khắp nơi: "Mở cửa thành!"
Dưới mệnh lệnh của y, cổng thành cao hơn mười mét chợt mở tung ra, làm binh lính ngoại tộc đang tông cửa bên ngoài không kịp phòng bị, ngã nhào về phía trước.
"Tất cả nghe lệnh!" Vị tướng quân trẻ tuổi quanh thân tràn ngập sát khí, hô lớn :" Xông lên mở đường máu! Lần này dị tộc dám x*m ph*m l*nh th* của bắc cảnh của chúng ta, hãy làm cho bọn chúng có đi mà không có về!"
"Vâng thưa tướng quân!!"
Âm thanh vang dội của mấy ngàn binh lính, vang vọng cả bầu trời đêm.