Lục Thanh Uyên ôm choàng lấy bả vai của y: "Cứ thế này mà tiến hành phó bản trò chơi tiếp theo à, ngươi cảm thấy ngươi có thể thắng được ta không?"
Ba ván thắng hai, nói cách khác nếu Du Đường thắng ván tiếp theo, thì chung cuộc là Du Đường thắng.
Lục Thanh Uyên nhất định phải làm theo hiệp ước giữa hai người, không được phép tiếp tục tra tấn nhân loại.
Du Đường đột nhiên nghĩ tới cái gì, bèn cười rộ lên hỏi Lục Thanh Uyên: "Cậu nỡ để tôi thua sao?"
Lục Thanh Uyên: "......"
Hắn không ngờ Du Đường lại hỏi như vậy, im lặng trầm mặc một lát rồi cậy mạnh cao giọng nói: "Sao ta lại không nỡ?"
"Ván tiếp theo ta còn lâu mới giúp ngươi, ta muốn thấy ngươi thua hết vốn hết liếng, sau đó chạy đến tìm ta khóc lóc cầu xin ta ban phước cho ngươi."
Du Đường không nhịn được nhào lên xoa cái đầu đầy lông mềm mại của Lục Thanh Uyên: "Ngàn vạn lần đừng nói những lời mạnh miệng như thế, cẩn thận sau này bị vả mặt đấy."
Lục Thanh Uyên cười rồi bắt lấy bàn tay y, áp lên mặt hắn rồi dụi má vào lòng bàn tay Du Đường, xong lại ra vẻ ghét bỏ: "Người của ngươi bẩn quá, chúng ta đi tắm rửa trước đã rồi hẵng bắt đầu tiến vào phó bản tiếp theo."
Du Đường ngạc nhiên đang định hỏi tắm ở chỗ nào, chớp mắt một cái y đã ở trong một phòng tắm ấm áp mờ mịt đầy hơi nước, còn chưa kịp làm gì thì quần áo trên người đã biến thành một luồng sương đen, sau đó tiêu tán vô hình.
Du Đường: "......"
Ngại quá đi.
Cả người không được tự nhiên.
Y đẩy Lục Thanh Uyên sang một bên, cất bước tiến vào bồn tắm rồi lặn chìm nghỉm xuống nước: "Được rồi, tôi tự tắm, cậu ra ngoài đi."
Lục Thanh Uyên cũng không ép buộc Du Đường, hắn chỉ cười rồi vui vẻ bước ra ngoài: "Ta đi sang phòng khác tắm, ngươi tắm xong thì ra phòng khách chờ ta. Quần áo để thay thì lấy ở trong ngăn tủ, ta đã chuẩn bị sẵn hết rồi."
Du Đường nhìn theo bóng lưng hắn ra ngoài, y ngẫm nghĩ rồi cứ cảm thấy tên nhóc con này hình như bữa nay có hơi ngoan ngoãn quá. Thế là y híp mắt lại, ỷ vào thị lực cực tốt của thiên sứ dò xét chung quanh, sau khi tìm tòi ba vòng quanh phòng tắm, thành công phát hiện một ngọn lửa màu đen nhún nhảy đang trốn chui trốn nhủi trong một góc khuất bé tí tẹo.
Khóe miệng Du Đường giật giật, gào lên gọi với ra ngoài cửa: "Lục Thanh Uyên! Đồ b**n th**! Thu hồi con mắt của cậu lại đi!"
Lục Thanh Uyên đang đi thì khựng lại, nhếch môi "Hừ" một tiếng rồi cực kỳ không tình nguyện thu hồi ngọn lửa nhỏ dùng để nhìn trộm Du Đường tắm về.
Thiên sứ này thật là, rõ ràng là yêu thích hắn như vậy, thế mà có tắm thôi cũng không cho người ta xem?
Quá keo kiệt.
Sau khi tắm rửa xong, Du Đường mở tủ quần áo ra, trong đó là mười mấy bộ đồ giống hệt nhau, áo sơ mi đen, quần tây đen, không cần hỏi cũng biết, khẳng định là cùng một dạng với quần áo của Lục Thanh Uyên chẳng qua kích cỡ thì là kích cỡ của y thôi.
Ngón tay của y m*n tr*n trên hoa văn của áo sơ mi, trong lòng thầm mắng tiểu ác ma muộn tao(*) một câu.
(*) Muộn tao: Là người mắc bệnh nói không là có, nói có là không, tâm khẩu bất nhất, miệng nói một đằng, suy nghĩ một nẻo. Thích che giấu bản thân bằng thái độ và hành động.
Lúc Du Đường ra đến phòng khách, Lục Thanh Uyên đã chễm chệ ngồi trên sô pha rồi, nhưng tóc tai thì vẫn còn đang nhỏ nước tòng tòng, chiếc áo sơ mới thay cũng bị thấm nước dán lên người.
Du Đường nhíu mày: "Sao cậu không lau khô tóc đi?"
Lục Thanh Uyên lắc ly rượu vang trên tay, sau đó đưa lên nhấp một ngụm: "Đang đợi ngươi..........."
Hắn giương mắt nhìn người đàn ông đang vắt một cái khăn lông mỏng màu trắng trên cổ, cười nói: "Đợi ngươi ra lau tóc cho ta."
Tư thái ác ma uể oải lười biếng, con ngươi màu đen lại co thành một đường thẳng(*), lúc cười rộ lên, thoạt nhìn vừa có nét mị hoặc, lại mang theo ý vị làm nũng rất đáng yêu.
(*)(Kiểu như mắt mèo ấy)
Du Đường thấy hắn như thế thì tim đập thình thịch.
Y bước vội vài bước rồi phủ khăn lông lên cái mặt hại nước hại dân kia, không hề thương hoa tiếc ngọc mà vò lau như lau cho chó cho mèo, động tác kịch liệt đến mức ly rượu dùng để làm màu trong tay Lục Thanh Uyên sóng sánh rồi đổ vài giọt ra đất.
Đến khi Du Đường dỡ khăn lông ra, mái đầu xoăn mềm của hắn đã xù bông thành ổ gà còn hệ thống ở trong ý thức của Du Đường thì cười lăn lộn.
Lục Thanh Uyên: "......"
【 Thâm độc! Ký chủ, ngài thật tàn nhẫn! 】
" Được rồi đấy." Du Đường vắt khăn lên vai, hỏi hắn: "Khi nào thì chúng ta đi?"
Lục Thanh Uyên ôm cái đầu bông xù ngơ ngác nhìn tên thẳng nam trước mặt, mím môi hỏi: "Sao ngươi chẳng dịu dàng với ta tí nào vậy?"
Chắc là hắn dỗi thật rồi, xoay người đi không thèm nhìn Du Đường nữa, trầm mặc ôm lấy ly rượu tự uống một mình.
Du Đường thấy hắn như thế thì cảm thấy hành động của mình lúc nãy quả thật rất quá đáng.
Hơn nữa, là do y cảm thấy bản thân bị hắn mê hoặc, muốn che giấu cảm xúc nên mới làm thế với Lục Thanh Uyên.
Trong lòng nhiều ít có hơi chột dạ.
Du Đường đi vòng qua sô pha đến cạnh chỗ Lục Thanh Uyên đang ngồi, do dự một chút, gãi đầu vài lần, tự xây dựng tâm lý một chút, rồi đột nhiên cúi người xuống tiến sát vào sườn mặt của hắn, đặt một nụ hôn phớt như chuồn chuồn lướt nước qua má hắn một cái.
"Khụ, cái đó." Du Đường nói: "Xem như tạ tội được không? Cậu đừng giận nữa nhé?"
Không khí trong phòng đình trệ hai giây.
Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, ly rượu kia đã rớt xuống lăn trên chiếc thảm trải sàn mềm mại, rượu vang hoa hồng đỏ đổ tràn ra ngoài, thấm ướt mặt đất.
Du Đường còn chưa kịp nói thêm câu nào đã bị ác ma tóm lấy bả vai đẩy ngã ra sô pha.
Nụ hôn mang theo hương rượu rơi xuống lấp kín cánh môi.
Sợi tóc vương hơi nước cọ vào sườn mặt y.
Có hơi ngứa ngáy.
Trái tim tỏa ra nhiệt độ nóng rực lan tràn ra ngoài.