"Điện hạ!" Du Đường rút tay về, nghiêm túc nhìn Tiêu Lẫm.
"Mong người tự trọng."
Y không hiểu vì sao Tiêu Lẫm lại có thể hạ thấp chính bản thân hắn như vậy.
Thậm chí còn có thể nói ra những lời đùa giỡn kỳ lạ như thế.
Tuy rằng hệ thống nói cho y biết độ hảo cảm của Tiêu Lẫm đã tới 75 điểm, nhưng Du Đường từ trước đến nay vẫn rất mơ hồ với khái niệm này.
Y không hiểu một Tiêu Lẫm giỏi mưu lược giỏi khống chế nhân tâm, vì sao lại không màng nguy hiểm chạy đến chiến trường tìm y, cũng không hiểu vì sao Tiêu Lẫm lại vẫn có thể ở bên y sau nhiều lần bị cự tuyệt đến như vậy, còn có thể hạ thấp bản thân, nói với y những lời không biết xấu hổ.
Nói xong lời này, y liền đứng dậy, quay lưng về phía Tiêu Lẫm :" Điện hạ, hai mươi vòng chạy quanh thao trường ngươi đừng chạy nữa, một lát sau nhớ hồi phủ nghỉ ngơi, việc hôm nay, chúng ta xem như chưa từng phát sinh bất cứ chuyện gì."
"Nhưng lời tự hạ mình như thế, sau này tuyệt đối đừng nói nữa."
Lần này, sau lưng y an tĩnh thật lâu.
Không có những cái ôm bất thình lình, cũng không có nụ hôn không kịp phòng bị, chỉ có trầm mặc lâu dài.
Tiêu Lẫm ngồi thẳng lưng lên, ngón tay đang quấn quanh lọn tóc cũng từ từ thả ra, người run lên nhè nhẹ.
Kỳ thật, những việc này, những lời nói này đều là lần đầu tiên hắn làm, lần đầu tiên hắn nói.
Tại vì Du Đường nói lời khó nghe quá, hắn chỉ muốn nghĩ cách hòa giải, cho nên mới nghĩ tới biện pháp này.
Nhưng nam nhân lại căn bản không chấp nhận sự vui đùa của hắn.
Thái độ và ngữ khí so với trước kia khi hai người mới gặp thì lạnh lùng dữ dội hơn quá nhiều.
"Ta......" Tiêu Lẫm siết chặt tay thành quyền, hắn đứng lên, ánh mắt dừng trên thân thể tướng quân trẻ tuổi, trả lời :" Ta muốn bị phạt."
"Tướng quân, ta nên bị phạt."
Không chờ Du Đường kịp nói thêm gì, hắn đã tự chạy đến đường chạy trên thao trường, cùng các tướng sĩ chạy băng băng.
Chỉ để lại cho Du Đường một bóng lưng.
Thế nên y không nhìn thấy biểu tình nan kham phảng phất như muốn khóc trên mặt Tiêu Lẫm.
*
Thao trường có diện tích rất lớn, một vòng chạy cũng tầm vào 1000 mét
Hai mươi vòng là gần hai mươi km.
( Đây là truyện cổ đại nhưng tác giả để mét nên tui cũng không đổi lại nữa, không phải là văn cổ đại mà tui để khoảng cách là mét đâu)
Bọn Lý Văn Triệu Lâm sau khi chạy xong đều mệt đến nằm la liệt, đi theo các tướng sĩ rời khỏi thao trường.
Lúc rời đi cũng không dám hỏi đến Du Đường đứng bên kia, sợ chọc y tức giận, lại phạt bọn họ chạy thêm hai mươi vòng.
Rốt cuộc, bọn họ đều nhìn ra được, Du Đường lúc này không dễ chọc chút nào.
Lý Văn bất đắc dĩ: "Haiz , tướng quân không cho điện hạ chạy, sao hắn lại vẫn cố chấp chạy?"
Triệu Lâm: "Không biết nữa , điện hạ với tướng quân hình như cãi nhau hay sao, tướng quân cản mà cản không được."
"Chúng ta ngày thường huấn luyện quen rồi, chạy cũng quen rồi, điện hạ chưa từng chạy nhiều đến như vậy, nhỡ đâu lát nữa xảy ra chuyện, thì ai mà gánh tội cho nổi."
"Nhưng mà việc này hai ta cũng không quản nổi, mặc kệ điện hạ với tướng quân tự giải quyết với nhau đi thôi......"
Hai người lắc đầu rồi đi ra ngoài.
Một lát sau, thao trường rộng lớn cũng chỉ còn dư lại hai người là Du Đường và Tiêu Lẫm
Nửa ngày này, Tiêu Lẫm chạy bao lâu, Du Đường liền đứng bấy lâu.
Y hô dừng lại vài lần. Nhưng Tiêu Lẫm mắt điếc tai ngơ, vẫn luôn chạy không dừng bước.
Hai người giống nhau, đều điên rồi
Chân Tiêu Lẫm vốn dĩ không tiện lắm, tư thế chạy bộ kỳ lạ rót vào mắt Du Đường.
Làm ngực y khó chịu, ẩn ẩn nhói đau.
Sau đó y không gọi Tiêu Lẫm thêm lần nào nữa, chỉ chuẩn bị sẵn ấm nước, đứng ở bên cạnh chờ hắn chạy xong.
【 ký chủ, ngài thật sự muốn mãi cự tuyệt hắn sao? 】Tuy Du Đường không thể lý giải Tiêu Lẫm, nhưng hệ thống có ký ức của mấy thế giới trước, nên nó hiểu được tâm tình của hắn.
Tính cách của vai ác tuy mỗi thế giới một khác, nhưng thực tế đối với tình cảm, thái độ của vai ác luôn luôn giống hệt nhau.
Đã nhận đúng người, thì sẽ không buông tay.
Kể cả Du Đường có cự tuyệt như thế nào, Tiêu Lẫm cũng sẽ không chết tâm.
Bây giờ, hắn cố chấp chạy trong thao trường nhiều như thế, có lẽ cũng chỉ để phát tiết cảm xúc trong lòng ra mà thôi.
Du Đường:...... Ừ.
【 nhưng không phải có câu nói như thế này sao?】 hệ thống nói với y: 【 nhân sinh khổ đoản, tận hưởng lạc thú trước mắt. 】
【 nếu nhiệm vụ yêu cầu kết cục ngài nhất định phải chết, không cách nào thay đổi, vậy thì sao ngài không nhân lúc còn sống, trong khoảng thời gian này, vui vẻ ở cùng với vai ác, cũng đừng suy nghĩ đến chuyện sau khi ngài chết hắn sẽ thế nào, cũng đừng nghĩ đến chuyện cái chết của ngài sẽ tạo ra bao nhiêu thương tổn cho hắn. 】
【 Em nghĩ nếu ngài làm như vậy, có lẽ sẽ thực hiện được hy vọng của hắn. 】
Du Đường trầm mặc một lúc lâu, rồi mới nói : Nhưng ta không có cảm giác gì với hắn, ta làm như vậy không phải đang lừa gạt hắn sao
【 nhưng mà ký chủ ơi, ngài vốn dĩ cầm kịch bản trong tay mà, ngay từ lúc bắt đầu ngài đã lừa gạt hắn rồi!】