Hai nhân cách đều có chung ký ức. Đêm qua sốt cao, Tiêu Lẫm cũng mê man mà nhớ lại một số chuyện.
Trong sơn động, bên cạnh đống lửa, hắn đã từng ôm lấy cổ Du Đường, cùng trao nhau những nụ hôn, cũng từng quấn quýt với nam nhân.
Tiêu Lẫm như suy tư gì đó, đặt ngón tay lên xoa nhẹ cánh môi.
Hắn đột nhiên có chút chờ mong rằng, nếu hắn dùng thân phận của phế vật này, nhắc tới chuyện đêm hôm đó, nam nhân sẽ lộ ra biểu tình như thế nào.
Nghĩ đến đây, hắn nằm ngã ra giường, cuộn chăn lại, khóe môi cong cong nhuộm ý cười.
Đồ tướng quân ngốc nghếch suốt ngày bị lừa. Thế mà tin vào chiêu lấy lùi làm tiến này của hắn.
Nhưng mà nhớ lại câu Du Đường thốt lên rằng vui vẻ vì tên phế vật kia, trong lòng Tiêu Lẫm lại có chút hụt hẫng. Chẳng lẽ tên ngốc đấy chẳng thích mình chút nào sao?
Nghe được tin mình sắp biến mất, thế mà chẳng lộ ra chút lo lắng sợ hãi nào.
Tiêu Lẫm cảm thấy tủi thân lắm.
Liền rút ra chiếc mộc trâm bên dưới gối đầu, miết ở trong tay, ngón tay sờ lên chữ lẫm được khắc ở mặt trên, mân mê mấy lần mới làm cho tâm trạng thoáng đãng ra một chút.
Dù sao người thắng cuối cùng cũng là hắn, kể cả có phải sắm vai của tên phế vật kia, chỉ cần Du Đường đừng đối xử hung dữ với hắn như mấy hôm trước, như vậy cũng đủ rồi.
*
Tuổi trẻ khí thịnh, bệnh của Tiêu Lẫm rất mau khỏe. Ba ngày sau là đã có thể bay nhảy đến sân viện để luyện kiếm.
Võ công và kiếm pháp của hắn đều là học trộm lúc còn ở trong cung. Khi rời khỏi hoàng cũng cũng không dám biểu hiện ra, chỉ khi bước chân đến bắc cảnh mới dám bại lộ thân thủ.
Hơn nữa trong khoảng thời gian ở đây, Du Đường cũng chỉ điểm cho hắn rất nhiều, khiến hắn tiến bộ thần tốc. Bây giờ, hai người mà lao vào so chiêu, sợ rằng ai thắng ai thua còn chưa biết được.
Du Đường vừa mới bước vào mái vòm ở cổng thiên viện, đã thấy thân ảnh thiếu niên mặc quần áo ngắn mộc mạc, tay cầm trường kiếm, vũ xuất kiếm hoa, tóc dài uốn lượn theo từng động tác uyển chuyển của cơ thể. Y đợi đến khi Tiêu Lẫm luyện xong chiêu thức cuối cùng, xoay tròn một vòng trên không, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống, điểm nhẹ ngón chân, cuối cùng thiếu niên eo lưng đĩnh bạt, quy về dáng đứng thẳng như cành trúc.
"Tướng quân!" Tiêu Lẫm nhìn thấy Du Đường đến , bèn thu kiếm vào vỏ, đi đến bên cạnh y :" Tới lúc nào sao không lên tiếng gọi ta?"
"Kiếm pháp của điện hạ càng ngày càng sắc bén." Du Đường lúc này mới hoàn hồn, khen ngợi hắn một câu, mới tiếp tục nói :" Có người từ kinh thành đến, là người của Hộ Bộ thượng thư Lưu An, muốn cầu kiến điện hạ, ta đã bảo hắn chờ ở sảnh ngoài."
"Lưu An?" Tiêu Lẫm nhíu mày, rồi gật đầu: " Được rồi, đã biết, bây giờ ta sẽ qua đó."
Nghĩ đến chuyện gì đó, hắn bèn quay đầu lại, nói với Du Đường :" Tướng quân cũng đi chung với ta đi, chúng ta đều đã đứng chung trên một chiếc thuyền, nếu có vấn đề gì ta không giải quyết được, còn phải phiền tướng quân giúp ta đưa ra chủ ý."
"Được." Du Đường gật đầu đồng ý. Hai người lôi chiếc xe lăn đã lâu không dùng đến ra, Tiêu Lẫm ngồi lên trên, được Du Đường đẩy ra, cùng đến sảnh ngoài.
Mi mắt hắn rũ xuống, bày ra dáng vẻ uể oải suy sụp.
Kẻ đang ngồi chờ ở sảnh ngoài nhìn thấy Tiêu Lẫm thì mở to mắt, vội vàng bước tới:" Điện hạ, thần là khách khanh ở trong phủ của Lưu đại nhân, thần tên là Vương Giác."
Gã nhìn từ đầu xuống chân của Tiêu Lẫm một lượt, rồi ánh mắt trở nên đau khổ:
" Điện hạ, chẳng lẽ lời đồn đãi ngoài kia là sự thật sao? Ngài thật sự....thật sự đã......"
"Ừ."
Lần đầu tiên gặp kẻ này, nên Tiêu Lẫm không dám thả lỏng cảnh giác.
"Lưu đại nhân phái ngươi đến tìm ta, là có chuyện gì muốn nói sao?"
"Vâng, đúng là có một số việc..." Gã nhìn hạ nhân đứng hầu xung quanh và cả Du Đường đứng sau lưng Tiêu Lẫm, bèn liếc mắt ý tứ bảo hắn muốn nói chuyện riêng.
"Tiểu Tứ, ngươi dẫn người ra ngoài hết đi."
Du Đường lên tiếng, Tiểu Tứ lập tức mang theo hạ nhân lui ra ngoài, còn cẩn thận đóng kín cửa phòng.
Vương Giác còn đang do dự, Tiêu Lẫm đã lên tiếng:" Có chuyện gì Vương đại nhân cứ nói đừng ngại, không có gì là Du tướng quân không thể nghe."
"...........Vâng." Vương Giác cắn chặt răng, rồi nói với Tiêu Lẫm mục đích gã đến đây:" Điện hạ, lần này thần đến là vì........"
*
Nửa canh giờ sau, cửa của sảnh ngoài mở ra, Vương Giác vội vàng ra ngoài, nhanh chóng rời đi.
Để lại Tiêu Lẫm và Du Đường trầm mặc đứng trong sảnh.
"Đê đập của nam thành bị vỡ , phá hủy nhà cửa của bá tánh, càn quét ruộng nương, quốc khố lại trống không, có mỗi 3000 cân lương thực cứu tế cũng không lấy ra nổi........" Giọng Tiêu Lẫm lạnh lẽo :" Phụ hoàng của ta đúng thật là một vị hoàng đế tốt đẹp nhất từ trước đến nay."
Hắn rũ mắt, tiếp tục nói :" Còn ở nơi bắc cảnh này, thời điểm chiến hỏa liên miên, thì trên triều đình kia cái rắm cũng không chịu thả, quân lương của binh lính toàn Bắc thành cũng phải dựa vào ruộng nương cằn cỗi của bá tánh, các tướng sĩ cũng phải ăn cần mặc kiệm để tích góp."
"Đảo mắt nhìn lại Lưu An kia còn hiểu chút lý lẽ, lão biết Tiêu Quốc lần này toi đời thật rồi, nếu cứ để yên như thế thì chuyện mất nước chỉ còn là vấn đề thời gian. Hiện tại lại cho người tới tìm ta, muốn tự cứu chính mình, cũng vừa lúc giúp được ta."
Nói xong, hắn quay đầu nhìn Du Đường :" Tướng quân, xem ra ông trời cũng muốn giúp ta."
"Ở bên phía kinh thành, chỉ cần Vương học sĩ lấy được chứng cứ cuối cùng, là có thể sửa lại án oan sai của tả tướng năm đó, đến lúc đó ta và tướng quân tập hợp đại quân bắc cảnh cùng với đám người Lưu An bên kia nội ứng ngoại hợp, nhất định có thể danh chính ngôn thuận mà chiếm lấy kinh thành, bức tên hôn quân kia giao ra ngôi vị hoàng đế!"
Thanh âm của hắn lạnh như băng, nhưng lại tràn ngập tự tin. Du Đường nhìn Tiêu Lẫm, lại nghĩ đến kịch bản thế giới tiểu thuyết hệ thống từng đưa cho y.
Vương học sĩ còn chưa kịp lấy được chứng cứ, Bắc Cửu thành đã bị liên minh ba nước ngoại tộc vây công, mà về sau suất lĩnh quân đội bắc cảnh công chiếm hoàng thành, cũng chỉ có duy nhất một mình Tiêu Lẫm.
Không có y.
Du Đường quỳ một gối xuống đất, giấu đi đau buồn dưới đáy mắt, hành lễ nói: "Thần nhất định sẽ tận lực trợ giúp điện hạ!"