【 ha ha ha ha ha ha!! 】 hệ thống cười sặc sụa: 【 ký chủ, hắn dám vũ nhục tôn nghiêm đàn ông của ngài kìa!】
Du Đường vốn đang nghĩ bản thân đã thắng rồi, tiếp theo đây có thể đưa ra điều kiện với Lục Thanh Uyên, kết quả đối phương phun ra một câu bảo y không được, thiếu chút nữa làm y sặc chết.
Quay lại nhìn cái mặt đẹp như thiên thần kia, Du Đường bắt đầu tiếc nuối: Mặt thì đẹp, mà miệng thì tiện.
Tuy rằng tức đến tái xanh cả mặt, nhưng y vẫn kính nghiệp nhoẻn miệng cười: "Ngại quá, ác ma tiên sinh, không phải là tôi không được."
"Mà bởi vì chúng tôi đều đã được huấn luyện chuyên nghiệp, không đến mức vạn bất đắc dĩ, thì sẽ đều sẽ tuân theo chức nghiệp tu dưỡng mà hành động."
"Èo ôi, không được thì nhận là không được đi. Giải thích gì lắm thế." Lục Thanh Uyên liếc xéo y một cái: "Xí, đụng phải ngươi là trường hợp đặc biệt, xem như ta xui xẻo."
Nói xong, hắn phất tay một cái, xiềng xích trên cổ tay Du Đường biến mất.
Y xoa xoa cổ tay, đang định nói chuyện, vừa nhấc mắt lên đã thấy Lục Thanh Uyên đang nhìn mình chằm chằm, thấy y ngẩng lên thì lập tức quay đi chỗ khác.
"Tuy rằng ngươi vừa già vừa xấu, nhưng không thể không nói, dáng người cũng ổn đấy." Lục Thanh Uyên nói: "So với đám thiên sứ cái thây như con gà luộc kia thì khá hơn nhiều."
Du Đường: "......"
"Cảm ơn." Căn cứ vào phép lịch sự tối thiểu của thiên sứ, y cũng giả lả khen lại: "Tuy rằng cậu vừa yếu ớt vừa vô dụng lại còn tự cao tự đại, nhưng không thể không nói, dung mạo của cậu, so với nhưng đại ác ma hung thần ác sát khác thì nhìn thuận mắt hơn nhiều."
Hệ thống cười lăn ra: 【 ha ha ha ha, hai người lại bắt đầu rồi đấy!! 】
"Đó là đương nhiên." Nhưng ai ngờ rằng Lục Thanh Uyên căn bản không hề tức giận, ngược lại còn dùng ngón tay quấn lấy một lọn tóc của mình, nói: "Ta chính là hóa thân của dung mạo tuyệt trần cùng thực lực cường đại, đương nhiên những con quái vật thấp kém kia không thể so được với ta."
Du Đường: "......"
Hệ thống: 【...... Ký chủ, em thấy ván này ngài thua rồi. 】
Du Đường: Người không biết xấu hổ là thiên hạ vô địch, hắn thắng. Ta cam bái hạ phong.
"Ta thấy ngươi cũng khéo mồm khéo miệng đấy." Lục Thanh Uyên chỉ tay vào không khí, trên tay liền hiện ra một bộ áo sơ mi quần tây cùng bộ với bộ hắn đang mặc, ném cho Du Đường: "Có muốn đánh cược với ta không?"
Du Đường cũng không xấu hổ, đứng trước mặt hắn, cởi phăng cái áo bào trắng rách nát kia ra, nhận lấy quần áo Lục Thanh Uyên đưa cho, xỏ chân mặc vào, nhưng lại không chú ý tới việc đối phương sau khi nhìn y mặc quần áo hắn đưa cho thì cong cong khóe môi.
Du Đường biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: " Đánh cược cái gì?"
"Mục đích ngươi tới đây không phải là muốn cảm hóa ta, để ta đừng tiếp tục tra tấn nhân loại sao?" Lục Thanh Uyên: "Chúng ta dùng chuyện này để đánh cược."
"Ta đưa ngươi vào phó bản trò chơi vô hạn do ta tạo ra, một vòng gồm sáu người chơi, trong phó bản sẽ có quái vật ngẫu nhiên, nếu ngươi có thể khiến cho cả sáu người này sống sót thông quan phó bản, thì tính là ngươi thắng."
"Ba ván thắng hai." Hắn nói: "Nếu ngươi thắng, ta sẽ đáp ứng ngươi không tiếp tục tra tấn nhân loại, nhưng nếu ngươi thua...."
Lục Thanh Uyên cười rộ lên, nhe ra răng nanh trắng như tuyết: "Ngươi phải cam tâm tình nguyện hiến tế linh hồn mình cho ta."
Hắn l**m răng: "Ta mong chờ bữa tối mỹ vị đó lắm đấy."
"Được thôi." Du Đường đồng ý dứt khoát nhanh gọn làm Lục Thanh Uyên ngẩn người.
Hắn nhíu mày: "Nếu như ta nhớ không nhầm, thì thiên sứ các ngươi kể cả cơ thể có tử vong, thì cũng sẽ chuyển sinh một lần nữa tại Cây Thiên Đàng, nhưng một khi cam tâm tình nguyện hiến tế linh hồn, thì chắc chắn sẽ chết."
Hắn hỏi: "Ngươi không sợ chết sao?"
Du Đường nhẹ nhướng mày, nói: "Bởi vì tôi biết, nhất định tôi sẽ không thua."
Hơn nữa, kết cục của bản thân y ở tiểu thế giới nhất định là cái chết, đương nhiên sẽ không sợ chết rồi.
Lục Thanh Uyên vỗ tay bôm bốp: "...... Ngươi thật đúng thiên sứ đặc biệt nhất ta từng thấy."
Rốt cuộc, hắn đã gặp quá nhiều thiên sứ cầm cây thập giá màu bạc kia, giương lên đôi cánh trắng muốt, trưng ra bộ mặt trách trời thương dân nhìn hắn, rồi nói:
—— ngươi là dị loại của thế giới này, vốn không nên tồn tại, nếu không biết hối cải, sớm muộn cũng sẽ bị hắc ám cắn nuốt, mất đi lý trí, thực sự biến thành quái vật.
Mà Du Đường lại không giống bọn chúng.
So với thiên sứ, Lục Thanh Uyên cảm thấy Du Đường còn giống ác ma hơn, điều này làm cho hắn............... càng muốn nhìn thấy dáng vẻ mất khống chế của người đàn ông này.
Nhìn hắn tuyệt vọng khi thua trận đánh cuộc này, cuối cùng bị mình đặt vào đĩa thưởng thức nhấm nháp từng chút một.
Càng nghĩ càng thấy vui sướng.
"Nói lắm thế." Du Đường giơ tay: "Ký kết hiệp ước đánh cược đi, tránh cho việc đến lúc cậu thua lại thất hứa cúp đuôi bỏ chạy."
"......"
Lục Thanh Uyên hoàn hồn, nâng mi lên, cắt một đường trên ngón tay, rồi vẽ lên không trung một trận pháp hình tròn bằng máu.
Hắn đọc to nội dung hiệp ước đánh cược thêm lần nữa, rồi bảo Du Đường cắt ngón tay, ấn vào trận pháp.
Bởi vì Lục Thanh Uyên căn bản không hề nghĩ rằng hắn sẽ thua, cho nên hiệp ước ký kết giữa hai người, là hàng thật giá thật.