Sau khi Trần Mai đi rồi, Du Đường đứng nhìn đến lúc bóng dáng nữ nhân dần khuất đi, y lúc này mới che mặt lại, nuốt nước bọt vài lần, mới có thể nuốt được nước mắt ngược vào trong.
Bàn tay bị người nắm chặt lấy, Tiêu Lẫm kéo y đến một góc khuất dưới tường thành rồi ngồi xuống. Sau đó vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Du Đường.
Hai người ngồi đối diện nhau nhưng lại không nói lời nào.
Một lúc thật lâu.
Nhóm phụ nữ và trẻ em đã nấu xong cơm, mang lại cho bọn hắn, khi Du Đường cúi đầu nuốt một miếng cháo xuống bụng, đôi mắt đã cay xè đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, hai hàng nước mắt chảy dài không tiếng động rơi vào trong chén.
Vừa khóc vừa lầm lũi ăn hết một chén cháo, Tiêu Lẫm cầm chén rỗng đặt sang một bên, ôm lấy đầu Du Đường gối lên bờ vai hắn, nhẹ giọng nói :" Tướng quân ngủ một lát đi, đến khi đợt công thành lần thứ hai của quân địch tiến tới, chúng ta mới có đủ tinh thần để tiếp tục nghênh chiến."
Du Đường mím môi, chủ động nắm lấy tay hắn, mười ngón giao nắm, siết thật chặt.
"Điện hạ, nếu như không có chiến tranh thì tốt biết mấy."
Các tướng sĩ mấy hôm trước còn cùng cười đùa với y, trong một đêm đều biến thành những thi thể lạnh như băng.
Mà trận chiến lần này chỉ mới vừa bắt đầu.
Về sau sẽ càng lúc càng có nhiều người chết hơn.
Kể cả quân trấn giữ biên quan, hay quân địch công thành, tất cả đều là mạng người, đều biến thành oan hồn.
Tiêu Lẫm có thể nghe ra được cảm xúc từ lời nói của y, trong đó có cả nỗi đau đớn kịch liệt và cả sự bất an lo lắng.
Khiến trong lòng hắn cũng đau đớn lợi hại.
Tiêu Quốc chiếm cứ thổ địa phì nhiêu dồi dào nhất phiến đại lục này, lúc cường thịnh phồn vinh sẽ không có quốc gia nào dám nhăm nhe hó hé, nhưng một khi quốc lực suy nhược thì sẽ trở thành miếng mồi ngon trong mắt ngoại tộc.
Chỉ có thịnh thế mới có thể mang đến an bình.
Đây là đạo lý mọi người đều biết.
"Điện hạ, ngươi nhất định phải sống sót." Du Đường nắm chặt lấy tay hắn:" Quốc gia này......Cần phải có người tới thay đổi."
"......." Lần đầu tiên, Tiêu Lẫm không phản bác lại Du Đường.
Không hề cường điệu mà nói rằng vạn dặm giang sơn đều không quan trọng bằng nam nhân trước mắt.
Mà chỉ ngồi im trầm mặc thật lâu dài.
Nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên ngàn vạn hồi ức hỗn loạn.
Lúc thì là bầu trời đầy máu ngày mẫu phi tự vẫn, lúc thì là cảnh mẫu phi đang dạy dỗ hắn phải giúp đỡ mọi người làm việc tốt, lúc thì lại là căn phòng tối tăm trong lãnh cung, hắn bị hoàng huynh cho người bắt trói lại, ấn dấu lên xương quai xanh, xung quanh toàn tiếng cười nhạo bén nhọn.
Trong chốc lát lại là Vương học sĩ đang dạy hắn đạo lý trị quốc an bang, lấy dân vì bổn, gia quốc thiên hạ. Trong chốc lát là Tiêu Thịnh Đế trầm mê tửu sắc, làm người ta buồn nôn ghê tởm, trong chốc lát lại biến thành cảnh Du Đường vừa nói với hắn, quốc gia này cần phải có người đến thay đổi, nếu như thịnh thế tới, không còn chiến tranh thì thật là tốt.
Khi huấn luyện ở thao trường, hắn cùng các tướng sĩ tập võ, chạy bộ, nghe các nam nhân đùa vui, cùng nhau nói những lời th* t*c, cùng bá vai bá cổ cười ha hả.
Đồng ruộng ngày xuân, mồ hôi rơi xuống đất, cuốc xẻng nâng lên lại hạ xuống, hắn và huynh đệ ngồi quây quần bên nhau cười đùa, Du Đường kéo lấy bàn tay hắn, thẳng thắn quan hệ của cả hai.
Rồi lại được nghe từng tiếng chúc phúc của tất cả mọi người.
Còn có Trần Mai vừa tươi cười rạng rỡ vừa đưa cho hắn cặp gối uyên ương, đối mặt với việc trượng phu đã hy sinh, lại không hề hỏng mất mà khóc lóc, nàng chỉ đỏ mắt, dùng thanh âm kiên định nói rằng nàng kiêu ngạo vì trượng phu của mình, cũng nguyện ý trả giá, dùng chính năng lực bản thân đến bảo hộ Bắc Cửu thành, bảo hộ bắc cảnh.....
Tiêu Lẫm mở to mắt ra, yết hầu khô khốc, giọng nói khẽ run rẩy, cuối cùng cũng cho Du Đường một lời hồi đáp.
"Được, ta nhất định sẽ sống sót."
Hắn gằn từng chữ, nói thêm một câu:" Nhưng tướng quân cũng đồng ý với ta, cùng ta sống sót, được không?"
Du Đường giật mình sửng sốt,
Trong lòng y biết rằng Tiêu Lẫm là người nói được thì sẽ làm được, hơn nữa, hắn sẽ không bao giờ nuốt lời.
Đã là dám nói, thì nhất định sẽ làm được.
Đây chính là...........người y thích.
Thích......
Một thứ cảm xúc rung động chưa từng có phá vỡ phong ấn tràn ra ngoài, trong khoảnh khắc giống như ngàn vạn cây non đâm chồi nảy lộc chui lên từ mặt đất, làm trái tim Du Đường nháy mắt siết chặt lại, đau đớn đến nỗi trên trán toát ra đầy mồ hôi lạnh.
Phạn âm và tiếng chuông đồng vang lên cùng lúc pha tạp với tiếng vọng ầm ầm như tiếng sấm, không ngừng quanh quẩn trong đầu.
—— tình yêu là thứ vô dụng, ngươi không cần tình yêu.
—— Thần vô ái mới là Thần.
—— ngươi cần gì phải vì thứ ma vật kia mà tự hủy tương lai!
"Tướng quân? Ngươi làm sao vậy?" Tiêu Lẫm thấy trạng thái của y có vẻ không đúng, vội vàng lay gọi.
Du Đường lúc này mới hoàn hồn:" Có lẽ là do ta quá mệt mỏi rồi....."
Y dựa vào Tiêu Lẫm, lấy ngọc bội trong ngực ra, nói những lời đã chuẩn bị sẵn từ trước cho thiếu niên trước mắt nghe.
"Điện hạ, ta có ngọc bội của ngươi che chở, sợ là muốn chết cũng sẽ không dễ dàng mà chết."
Có lẽ là do đã tập đi tập lại lời nói dối này quá nhiều lần, Du Đường hiện giờ bỗng dưng cũng có chút tin tưởng lời nói dối của y sẽ biến thành sự thật.
Y nói :" Ngọc nát nhân vong, ngọc không vỡ thì ta sẽ không chết."
"Chẳng sợ rằng đến một ngày kia ngươi không tìm thấy ta, chỉ cần không thấy được khối ngọc này, thì có nghĩa là ta vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại ở nơi nào đó trên thế gian này."
" Ta sẽ ngắm nhìn ngươi tạo ra thịnh thế, cũng sẽ chờ ngươi đến tìm ta."
Du Đường nhắm mắt lại, gió mùa đông lạnh đến thấu xương, trên người Tiêu Lẫm lại cực kỳ ấm áp, khiến cho y lại vô thức tựa sát thêm vài phần.
Nhẹ giọng nói :" Điện hạ, ngươi nhất định phải tới tìm ta."