Tiếng nổ mạnh phát ra từ phía dưới thang máy, toàn bộ không gian hầm ngầm chấn động, bùn đất bay tán loạn cuốn tấm thép cửa thang máy đánh úp về phía mọi người, Du Đường thừa dịp hỗn loạn tìm đúng góc độ, nhấc chân nhẹ nhàng đáp tấm thép văng ra rồi hô lên: "Tất cả nằm sấp xuống!!"
Trần Thụ kéo mấy người phụ nữ nằm rạp xuống đất, còn Vương Chí Bân cũng cuộn người trên mặt đất không dám lộn xộn.
Chờ đến khi đợt sóng nhiệt của vụ nổ mạnh kết thúc, nhìn về hướng thang máy mới phát hiện chiếc thang máy đã bị nổ tan tành, hiện tại chỉ còn dư lại dây cáp lủng lẳng, hoàn toàn cắt đứt đường chạy trốn của tất cả mọi người.
Vương Chí Bân thất kinh hồn vía: "Tại sao lại như vậy?! Chúng ta đã đào hết bom ra rồi mà?! Hơn nữa thời gian còn chưa hết, tại sao bom lại nổ!!"
Lão vừa dứt lời, âm thanh máy móc lại vang lên: [ bởi vì các bạn phá hủy quy tắc của trò chơi, chưa được sự cho phép đã dỡ bỏ hết bom dưới đất. Cho nên thang máy của các bạn tan tành rồi, hy vọng các bạn có thể mau chóng nghĩ ra được biện pháp khác để trở lại thế giới hiện thực.]
Du Đường: "???"
Y kinh ngạc nhìn về phía Lục Thanh Uyên, nhưng hắn chỉ chớp chớp mắt mấy cái, bộ dáng xem chừng rất vui vẻ.
Ý tứ trên mặt rất rõ ràng: Ta cũng chẳng biết nên làm cái gì bây giờ, mấy người tự cầu phúc đi.
Du Đường đang muốn nhảy vào đánh hắn lắm rồi, thì Vương Chí Bân đột nhiên ho khan vài tiếng, mặt tái mét, lảo đảo vài bước rồi ngã nhào ra đất. Du Đường hãi hùng vội vàng chạy lại, đã thấy Tô An ngồi xổm xuống bên cạnh Vương Chí Bân, tách mí mắt của lão ta rồi ấn lên động mạch cổ dò xét.
"Vũ Tình, cậu lục túi quần áo của ông ta xem có tìm thấy thuốc giảm áp không."
"Được." Triệu Vũ Tình nghe lời Tô An bèn móc túi quần túi áo của Vương Chí Bân tìm kiếm, quả nhiên bên túi trong của âu phục tìm được một lọ thuốc giảm áp.
Tô An lại nói: "Học trưởng Trần Thụ, Du tiên sinh, hai người hỗ trợ tôi nâng ông ta đến chỗ nào rộng rãi mát mẻ đi.
Đám người Du Đường không dám chậm trễ, răm rắp làm theo lời Tô An.
Sau khi được mấy người giúp đỡ, Vương Chí Bân uống thuốc xong thì nằm thêm một lát mới tỉnh dậy được. Nhưng đầu óc vẫn hơi choáng váng, lão mờ mịt nhìn xung quanh.
"Vương tiên sinh, ông bị cao huyết áp nghiêm trọng quá." Tô An nói: "Chờ đến khi thoát ra được khỏi đây, ông nhớ đi bệnh viện kiểm tra xem có bị tắc nghẽn động mạch không, bệnh này mà để lâu sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
"Cô đã cứu tôi à?"
"Không phải chỉ mình tôi." Tô An chỉ đám người Du Đường đang đứng ở chỗ thang máy để nghiên cứu bàn bạc. "Mọi người cùng cứu ông đấy."
Vương Chí Bân trầm mặc cúi đầu. Một lát sau, lão ta nói: "Cảm ơn các cô các cậu, tôi có tiền, khi nào trở lại hiện thực, tôi sẽ cho mọi người tiền, hoặc là mọi người muốn cái gì, thích cái gì, chỉ cần tôi có thể làm được thì sẽ thỏa mãn yêu cầu của mọi người."
Tô An cười xòa rồi lắc đầu nói: "Không cần đâu."
"Đều cùng ở trong trò chơi này cả rồi, mọi người hỗ trợ lẫn nhau là chuyện đương nhiên."
"HA! Ngoại trừ tiền thì ông có còn gì nữa không?" Khương Viện đâm chọt: "Chẳng qua chỉ là tên cặn bã, giả vờ làm người tốt làm cái quái gì?"
Tô An ngăn Khương Viện: "Chị Khương Viện, chị đừng k*ch th*ch Vương tiên sinh nữa."
"Ông ta chẳng qua cũng chỉ muốn trở lại thế giới hiện thực cho nên mới đối xử tàn nhẫn với chị như vậy."
"Hơn nữa, sau khi trải qua những chuyện ở đây, chị cũng có thể nhìn rõ được con người của ông ta? Sẽ không bị ông ta lừa gạt tình cảm thêm nữa, đầu tiên chị có thể rút lui, tránh việc trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, thế thì chuyện này cũng có thể xem như chuyện tốt mà đúng không?"
Khương Viện nghe lời Tô An khuyên ngăn thì hung tợn liếc xéo Vương Chí Bân một cái, rồi xoay người bỏ đi.
Vương Chí Bân ngồi dậy dựa vào tấm đệm, tầm mắt lão dừng lại trên đám người Trần Thụ và Khương Viện, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Lão hiểu rõ cơ thể mình.
Người đến tuổi trung niên, mắc phải bệnh 'tam cao' (*)như bao người trung niên khác, rượu thịt xã giao quá nhiều khiến cho thân thể vĩnh viễn không thể khỏe mạnh trai tráng như người trẻ tuổi.
(*)Theo Trung y. "tam cao" là tổ hợp bệnh thường mắc phải ở những người bước vào độ tuổi trung niên. gồm 3 loại bệnh là huyết áp cao, đường huyết cao và mỡ máu cao.
Áp lực công việc càng lúc càng cao, tuy rằng người vợ ở nhà vừa dịu dàng vừa ngọt ngào nhưng lại không cách nào chia sẻ được áp lực công việc với lão, con trẻ trưởng thành, phiền não cũng ngày một nhiều thêm, vợ con có quá nhiều nhu cầu khiến cho lão ta bắt đầu coi trọng vật chất tiền bạc.
Một thời gian dài, lão nghĩ rằng lão phải tìm được một công cụ để phát tiết.
Khương Viện lại là một người phụ nữ xem mặt đoán ý, hỏi han ân cần, chủ động tiến tới, khiến cho Vương Chí Bân dần dần bị hãm sâu vào cô ta.
Lão biết lão làm vậy là sai, nhưng lão không khống chế được bản thân.
Thẳng đến khi bị ném vào trong trò chơi này, lão mới thật sự ý thức được sự quan trọng của gia đình đối với lão, chứ không phải người phụ nữ chỉ có quan hệ x*c th*t giả dối này.
Cho nên lão mới có thể bạo lực đến như vậy với Khương Viện. Thậm chí có một lúc, lão đã sinh ra ý muốn g**t ch*t cô ta.
Nhưng bây giờ sau khi đi một chuyến đến quỷ môn quan rồi vòng về, lão mới phát hiện ra bản thân mình đã quá mức sai trái.
Sau khi lão ngất xỉu, nếu những người này muốn thì hoàn toàn có thể giết lão, hoặc là bỏ mặc lão cho lão tự sinh tự diệt. Nhưng tất cả mọi người, bao gồm cả Khương Viện đều không làm như vậy.
Bọn họ có lẽ ai cũng có khuyết điểm, nhưng đều tuân thủ mấu chốt quy tắc làm người.
Trái lại, lão ta đã ngoại tình còn muốn giết người diệt khẩu, quả thật ích kỷ độc ác không ai bằng.....
Cứ thế này thì lão làm gì có tư cách để đối mặt với vợ con?
Mặt mũi đều ném cho chó ăn hết rồi......