Du Đường lập tức nhấp môi, không dám cười nữa:" Điện hạ nhìn lầm rồi, ta không hề cười."
Y làm sao mà dám nói thẳng ra là mình bị kỹ thuật diễn xuất của Tiêu Lẫm chọc cười?
Tiêu Lẫm mà biết chắc sẽ tức chết mất thôi.
Tiêu Lẫm nhìn chăm chăm vào y một lát, mới hỏi:" Ngươi đang cười ta giả vờ bị liệt à?"
"!!!"Du Đường vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Không có không có, tuyệt đối không có ."
"......" Tiêu Lẫm cúi đầu, ngón tay gõ nhịp nhàng trên tay vịn của xe lăn:" Nếu ta không nói như vậy, gã thái giám kia sẽ để ngự y đến trị thương ở chân cho ta, đến lúc đó hai chân của ta thực sự sẽ không giữ nổi nữa."
" Tam ca và cả ngũ ca, kẻ nào mà không muốn diệt trừ ta. Hiện giờ, ta giả bệnh, cũng xem như là kế hoãn binh, có thể làm cho bọn họ tạm thời thả lỏng cảnh giác đối với ta."
"Chỉ là trong khoảng thơi gian này, có lẽ phải nhờ Du tướng quân chiếu cố cho ta." Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Du Đường với vẻ hiền lành:" Ta tạm thời không tin tưởng được bất kỳ ai khác ngoài tướng quân, nếu rời xa ngươi, ta sợ những kẻ được phái đến sẽ nơi chốn thử ta, hoặc là hại ta, muốn mạng của ta."
Hắn cười: "Ta nghĩ rằng, tướng quân hẳn là cũng sẽ không muốn nhìn thấy ta còn chưa lập nghiệp, đã bị kẻ gian hại chết đúng không?"
"???"Du Đường bị lời của Tiêu Lẫm làm cho nghẹn họng, y há miệng th* d*c, nói: " Vậy ý của điện hạ là...."
"Ta muốn ở cùng một chỗ với Du tướng quân." Có lẽ Tiêu Lẫm đoán được Du Đường định hỏi thêm gì, nên mới bồi thêm một câu:" Về sau tướng quân đi đến đâu, thì ta sẽ theo đến đấy."
"Tướng quân ở phòng nào, thì ta sẽ ở chung phòng với ngươi."
"???"
Du Đường trợn mắt há hốc mồm.
"Điện hạ, chuyện này có lẽ không hay lắm?"
"Có gì mà không hay?" Tiêu Lẫm nhìn y: "Hay là tướng quân ghét bỏ ta? Không muốn ở chung phòng với ta?"
"???"
Du Đường bị cái từ "chung phòng " này làm chấn động đến mức cứng đờ hết cả người, y vội vàng nói:" Không phải, sao ta lại có thể ghét bỏ điện hạ?"
"Thế à, vậy thì cứ quyết định như thế nhé." Không để Du Đường nói thêm lời nào, Tiêu Lẫm đã hạ quyết định, chặn lại tất cả những lời từ chối của y.
Du Đường: "......"
*
Sau khi trận chiến qua đi, ngoại tộc thương vong nặng, nên bọn họ có lẽ sẽ có một khoảng thời gian thảnh thơi.
Bá tánh trong Bắc Tam thành cũng dần dọn về nhà, đường phố trống rỗng cũng bắt đầu nhộn nhịp hơn.
Nhưng có chiến tranh, thì bắt buộc phải có hy sinh.
Những người nhà của tướng sĩ chết trận sau khi nghe được tin trượng phu, nhi tử của mình đã vong mạng trên chiến trường, rất nhiều người quỳ khóc không thành tiếng, có nữ nhân ôm bài vị của trượng phu, ngồi bệt trước cửa cả ngày, đôi mắt sưng húp, trống rỗng vô hồn.
Nhưng bọn họ cũng hiểu rằng, nếu không có sự hy sinh của những binh lính tướng sĩ kia, Bắc thành bị chiếm đóng, thứ duy nhất chờ đợi họ chính là sự tàn sát của ngoại tộc. Cho nên, dù có bi thương đến mức nào, những bá tánh còn lại cũng sẽ tự vực dậy chính bản thân mình, cố gắng sống, nỗ lực mà sống thật tốt.
Năm nay phương bắc không gặp thiên tai, cho nên vụ thu hoạch mùa thu cũng khấm khá, không gặp trở ngại gì. Quán mì lại được khai trương thêm một lần nữa, Du Đường rủ Tiêu Lẫm đến gọi hai bát mì ra ăn.
"Tướng quân, điện hạ, có mì rồi đây!" Con gái của ông chủ tiệm mì tên A Xảo, mới mười lăm tuổi, má bầu bĩnh, da hơi đen, đôi mắt lại to tròn, nàng bưng hai cái bát thật to, và một bát trứng gà để trên bàn, tươi cười xinh như hoa:" Tiệm chúng ta đang tặng trứng gà luộc nước trà, mỗi người một quả! Mời hai người thưởng thức~"
Sau một khoảng thời gian dài, người dân nơi đây cũng đã quen thuộc hơn với Tiêu Lẫm.
Họ biết vị lục hoàng tử điện hạ này tính tình thân thiện, thích cười, không giống như hoàng tộc bình thường, dần dà cũng không còn câu nệ với hắn như trước nữa.
"Cảm ơn nhé A Xảo." Du Đường nói lời cảm tạ với A Xảo, tiểu cô nương liếc nhìn nam nhân anh tuấn một cái, mặt chợt đỏ lên, có chút ngượng ngùng: "Không cần cảm ơn không cần cảm ơn, tướng quân ghé tới tiệm dùng bữa, thì đó là phúc khí của chúng ta!"
Tiêu Lẫm gom biểu cảm của tiểu cô nương vào trong mắt, hắn hơi nheo mắt lại, suy tư gì đó.
Sau khi ăn cơm xong, Du Đường đẩy xe lăn Tiêu Lẫm đi dạo trên phố, đi cách quán mì một quãng xa, thì bỗng nghe thấy Tiêu Lẫm hỏi.
"Du tướng quân, ngươi có nhìn ra tâm tư của A Xảo đối với ngươi không?"
"Hở? Tâm tư gì cơ?" Du Đường ngơ ngác hỏi:" A Xảo có thể có tâm tư gì với ta chứ?"
"Hả?" Tiêu Lẫm hơi giật mình, hắn dò hỏi: " Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra được tiểu cô nương kia thích ngươi sao?"
" A? Nàng thích ta sao?" Du Đường gãi đầu bối rối:" Ta thật sự không cảm thấy thế."
"......" Tiêu Lẫm bất đắc dĩ: "Cũng không biết tướng quân là trì độn thật, hay là có sở thích khác nữa."
"Sở thích khác là sao?" Du Đường chẳng hiểu gì nên buột miệng hỏi theo bản năng :" Sở thích khác là sở thích gì cơ?"
"Ví dụ như....." Tiêu Lẫm vẫy tay, gọi y cúi người xuống, hắn nhướn lên, kề sát vào tai Du Đường rồi nói:" ....thích Long Dương chẳng hạn?"
"!!!"Du Đường suýt tí nữa thì nhảy dựng lên. Y che lại lỗ tai nóng rực, nhìn Tiêu Lẫm với vẻ mặt khó tin:" Điện hạ hiểu lầm rồi!"
"Ta sao có thể................"
Tiêu Lẫm cười hỏi y: " Không có thì thôi, sao mặt ngươi lại đỏ thế?"
Sau khi ở cùng với Du Đường một khoảng thời gian, Tiêu Lẫm nhận ra nam nhân này quả thực quá mức thanh tâm quả dục rồi.
Mỗi ngày, ngoại trừ luyện kiếm, luyện binh, thì lại bắt đầu đọc sách, viết chữ, còn cùng hắn đánh cờ, thưởng trà, hoặc là uống rượu.